Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 237: THÔNG MINH



"OÀNH!"

​Màn va chạm giữa hai luồng sức mạnh cực hạn bùng nổ ngay trung tâm chiến trường.

​"ẦM!"

​Hai tay phủ vảy hồng ngọc của Minh Long giậm thẳng vào thân thanh đại đao Thất cấp.

"KÍTTT!"

Tiếng va chạm chói tai vang lên. Ngọn đao của Hắc Ký Đằng bị sức mạnh vương giả chí cao đè nát hoàn toàn.

​Không chỉ dừng lại ở đó, dư chấn khủng khiếp xuyên qua lưỡi đao. Trên bề mặt thanh Hắc Ký Trảm Phong Đao vang lên những tiếng răng rắc giòn tan. Từ điểm va chạm với bàn tay Minh Long, hàng loạt vết nứt chằng chịt như mạng nhện lập tức lan rộng khắp thân đao Thất cấp!

​- Hộc... Cái gì?

​Hắc Ký Đằng trợn ngược đôi mắt đỏ ngầu.

​Không cho đối thủ lấy lại nhịp thở, Minh Long nương theo sóng xung kích, Lôi Lang Hành Ảnh bộc phát đến cực hạn. Bóng nhấp nháy giữa không trung, chớp mắt đã áp sát ngay trước mặt Hắc Ký Đằng.

​"Vút! Vút! Vút!"

​Một chuỗi đòn cận chiến ảo diệu và tàn nhẫn được Minh Long tung ra với tốc độ vượt xa giới hạn nhãn giới. Thuận Thiên Kiếm vung lên thi triển Hùng Vương Kiếm Điển, tạo thành những dải kiếm quang đan xen kín kẽ.

​Hắc Ký Đằng hoảng loạn giơ hai tay bọc yêu lực lên chống đỡ nhưng hoàn toàn vô vọng. Từng đòn đánh của Minh Long giội xuống như bão táp, đập nát lớp phòng thủ, để lại những vết thương sâu hoắm trên ngực, vai và hai tay Hắc Ký Đằng, khiến máu tươi bắn ra xối xả.

​"PHỐC!"

​Minh Long dồn lực vào chân, tung một cước dũng mãnh giáng thẳng vào lồng ngực Hắc Ký Đằng.

​Lực đạp ngàn cân hất văng thân hình cao lớn của Hắc Ký Đằng bay ngược về phía sau, đập mạnh vào vách kết giới Hắc Ký Phong Tỏa. Hắn ngã sụp xuống mặt đất, ngửa mặt phun ra một ngụm máu lớn. Khí huyết toàn thân đảo lộn, bí thuật tăng cảnh giới bắt đầu xuất hiện dấu hiệu phản phệ dữ dội, khiến tu vi của hắn chao đảo tụt dốc.

​Hắc Ký Đằng run rẩy nâng thanh Hắc Ký Trảm Phong Đao đầy vết nứt lên, rồi lại nhìn hai bàn tay bê bết máu của chính mình.

​Đầu óc hắn hoàn toàn hóa đá. Một cơn hoảng loạn cùng cảm giác nghi ngờ nhân sinh mãnh liệt dâng trào, đánh sập toàn bộ sự kiêu ngạo của hắn.

​Đường đường là cường giả Thất giai của Hắc Ký Mã gia, kẻ đã ngâm mình trong vô số tài nguyên, thậm chí vừa cắn nuốt huyết mạch để đẩy tu vi lên tận Thất giai trung kỳ. Vậy mà hiện tại, trước mặt một tên tán tu Luyện Hư sơ kỳ cầm thanh kiếm cấp Ngũ, hắn không những bị đập nứt cả Thất cấp binh khí, mà còn bị đánh cho thân tàn ma dại, không còn lấy một cơ hội phản kháng!

​Bao nhiêu năm khổ luyện, bao nhiêu sự tự tôn về huyết mạch dòng tộc... trong chớp mắt đều bị đối phương đè nát không thương tiếc. Hắc Ký Đằng quỳ sụp dưới đất, hai mắt đẫn đờ nhìn vào khoảng không, tâm trí hoàn toàn sụp đổ trước thứ sức mạnh quái vật vô lý này.

- Khốn...! KHỐN KIẾPPPP!!!!!!!

Sự nhục nhã tột cùng đánh sập hoàn toàn lý trí của Hắc Ký Đằng. Từ trong cổ họng hắn phát ra những tiếng gầm rú chói tai, không còn mang chút ngữ điệu nào của con người.

​"RỐNG!"

​Luồng yêu bộc phát cuồng bạo như ngọn núi lửa phun trào, che khuất toàn bộ ánh sáng bên trong không gian kết giới. Xương cốt Hắc Ký Đằng vang lên những tiếng rắc rắc biến dạng rợn người, vóc dáng hắn mở rộng thần tốc, hóa thành một con yêu mã khổng lồ.

- Hắc Ký Chi Mã!

​Toàn thân bản thể hắn phủ một lớp lông đen tuyền như đá sa thạch, bóng loáng đến mức hút trọn mọi luồng sáng xung quanh, tạo cảm giác như một khoảng hư vô di động. Bốn chân cuồn cuộn cơ bắp cùng bộ móng guốc giậm nát mặt đất.

​Chấn động nhất chính là trên khắp thân thể thần mã, từ cổ, vai cho đến hông, hiện lên hàng trăm vết ấn ký uốn lượn màu huyết dụ rực sáng. Mỗi đường ấn ký là minh chứng cho vô số chiến công, địa vị cao quý và độ thuần khiết của huyết mạch trong Hắc Ký Mã gia.

"​ẦM!"

​Đạt đến trạng thái bản thể, tốc độ của Hắc Ký Đằng vọt lên mức kinh hoàng. Hắn hóa thành một luồng bóng tối lướt đi trong kết giới, để lại những vệt gió lốc cuộn xoáy.

​Minh Long dù đang mang Long Ngư Chiến Thân vẫn lập tức bị rơi vào thế chống đỡ vất vả. Cửu Trùng Minh Nhãn trong mắt hắn xoay chuyển hết mức cũng chỉ kịp bắt được những tàn ảnh mờ ảo.

​Nhận liên tiếp những cú tông nện ngàn cân từ Hắc Ký Đằng, vảy hồng ngọc trên thân thể Minh Long bắt đầu xuất hiện những vệt nứt mỏng, máu tươi trào ra qua các kẽ vảy.

- Bản thể tên này... quá nhanh!

​Nhận thấy đối phương bị ép vào thế thụ động, Hắc Ký Đằng khựng lại giữa không trung, đứng vững bốn chân và há rộng khẩu môn khổng lồ. Hàng trăm ấn ký huyết dụ trên mình hắn đồng loạt rực sáng chói mắt, hút sạch toàn bộ phong linh khí tàn dư bên trong kết giới, ngưng tụ trước vòm họng thành một cầu năng lượng.

​- HẮC KÝ ĐOẠN THIÊN PHONG PHÁO!

​"OÀNH!"

​Một chùm sáng pháo phong lực cuồng bạo phun ra từ miệng hắn.

​Không gian kết giới quá chật hẹp, không thể né tránh đòn đánh diện rộng này. Ánh mắt Minh Long lạnh như băng, hắn không lùi mà tiến!

"Ong! Ong! Ong!"

Sáu trăm đường Hoàng Văn ngân vang, Hùng Vương Kiếm Điển vận chuyển, Thuận Thiên Kiếm đâm thẳng trực diện vào chùm phong pháo!

​"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"

​Màn va chạm cực hạn diễn ra. Luồng chưởng phong bị nén ép đến đỉnh điểm liên tục tạo ra áp lực mài mòn khủng khiếp lên thân thể Minh Long. Lớp vảy hồng ngọc chịu tác động vật lý vượt quá giới hạn chịu tải.

​Minh Long chủ động sử dụng Long Ngư Chiến Thân làm lá chắn tiêu hao, gánh chịu toàn bộ lực tàn phá của chưởng phong để bảo vệ cơ thể bên trong không bị đánh nát, mượn chính đà nén lực đó để đâm xuyên qua luồng sáng.

- Aaaaaaa!!!!!

Trong thức hải, Ngọc Nhi lên tiếng:

- Ấn ký trên trán chính là điểm yếu của loài Hắc Ký Chi Mã!

​"Rầm! Rầm! Rầm!"

​Lớp vảy hồng ngọc nứt vỡ hoàn toàn, nổ tung thành vô số mảnh sáng rực rỡ rồi tan biến vào hư không. Long Ngư Chiến Thân chính thức bị phá giải!

​Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Chiến Thân tan biến, thân hình Minh Long vọt ra từ trong quầng sáng rực rỡ. Dù toàn thân rướm máu và y phục tơi tả, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.

​"Ong!"

​Thuận Thiên Kiếm trên tay Minh Long hóa thành một vệt sáng lạnh lẽo, đâm xuyên thẳng vào vết ấn ký trung tâm ngay giữa trán Hắc Ký Đằng!

​"RỐNG!"

​Hắc Ký Đằng gào lên một tiếng thê thiết, luồng yêu lực duy trì bản thể bị dập tắt hoàn toàn. Thân hình thần mã khổng lồ sụp đổ, biến lại thành nhân dạng ngã gục xuống mặt đất, thoi thóp không còn khả năng phản kháng.

​Mất đi nguồn năng lượng từ chủ nhân, tầng kết giới Hắc Ký Phong Tỏa rung lắc dữ dội rồi nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ năng lượng lấp lánh.

​Ánh sáng mặt trời thực sự tràn vào chiến trường tan hoang. Khói bụi dần tản đi, hiện ra bóng hình Minh Long đang cắm nghiêng Thuận Thiên Kiếm xuống đất để chống đỡ thân thể, hơi thở phập phồng.

​Ở phía xa, Mã Mãnh và Phương Nghi đứng ngơ ngác, ánh mắt chấn động đến mức không thể thốt lên lời.Hắc Ký Đằng nằm thoi thóp, đôi mắt rướm máu dồn chút tàn lực cuối cùng kích hoạt mật ấn sâu trong thần thức.

- Phụ... phụ thân... mau cứu ta...

​"ẦM! ẦM! ẦM!"

​Mây mù đen đặc từ đâu cuồn cuộn kéo đến phủ kín cả bầu trời, áp lực khổng lồ từ hư không giáng xuống làm chấn động đại địa. Một giọng nói uy nghiêm, như sấm truyền vang vọng khắp không trung:

​- KẺ NÀO DÁM ĐỘNG ĐẾN NHI TỬ CỦA TA?

​Không gian bị xé mở ra một đường nứt. Một nam tử trung niên vóc dáng sừng sững bước ra, khoác gấm bào, khí thế sâu không thấy đáy. Hắn chính là Đại trưởng lão của Hắc Ký Mã gia, Hắc Ký Viễn!

​Minh Long cắm kiếm chống đỡ thân thể, lồng ngực phập phồng kịch liệt:

​- Hộc! Hộc!... Chết tiệt! Đánh không lại liền gọi trưởng bối!

​Nhận thấy sự chênh lệch lực lượng quá lớn, Minh Long ra hiệu, tính kéo Phương Nghi và Mã Mãnh lập tức bỏ chạy.

​Thế nhưng, Phương Nghi lại giữ tay Minh Long lại, kiên định cất lời:

​- Không cần phải sợ!

​Nói rồi, nàng chủ động bước lên phía trước.

​Vừa xuất hiện, ánh mắt Hắc Ký Viễn lập tức rơi trên người Tiết Phương Nghi. Sát khí cuồng bạo quanh thân hắn liền được thu giấu cực nhanh, gương mặt trung niên biến đổi, tỏ ra vô cùng khách khí. Nhưng khi nhìn sang Hắc Ký Đằng đang nằm thoi thóp dưới đất, toàn thân tơi tả, hắn nhíu mày cất giọng ngạc nhiên:

​- Phương Nghi tiểu thư? Có chuyện gì xảy ra ở đây?

​Phương Nghi lạnh lùng chỉ tay xuống Hắc Ký Đằng:

​- Nhi tử của ngươi muốn giết ta!

​Hắc Ký Viễn xòe tay, vẻ mặt đầy hoảng hốt và không tin nổi:

​- Sao có thể! Phương Nghi tiểu thư phải chăng là có sự hiểu lầm ở đây?

​Lúc này, Hắc Ký Đằng nằm dưới đất lén lút dùng chút hơi tàn truyền âm, kể lại toàn bộ sự việc cùng kế hoạch diệt khẩu đã bị bại lộ cho phụ thân hắn nghe.

​Nghe xong lời truyền âm, ánh mắt Hắc Ký Viễn lóe lên một tia tàn nhẫn trong chớp mắt. Hắn lập tức quay sang gầm lên đầy phẫn nộ, trừng mắt nhìn Hắc Ký Đằng:

​- TÊN NGHỊCH TỬ! KHỐN KIẾP! SAO NGƯƠI CÓ THỂ LÀM RA CHUYỆN NHƯ VẬY?

​Nói xong, hắn quay lại nhìn Phương Nghi với vẻ mặt đầy hối hận và chua xót. Hắc Ký Viễn dứt khoát quỳ một chân xuống mặt đất, chắp tay tạ lỗi:

​- Đều do ta dạy con không nghiêm! Phương Nghi tiểu thư, xin người bớt giận. Mong tiểu thư tha cho tên nghịch tử này một mạng! Xin người nể tình lòng trung thành và cống hiến của ta đối với gia tộc.

​Phương Nghi dù trong lòng còn giận dữ, nhưng nể mặt vị Đại trưởng lão quyền cao chức trọng của Hắc Ký Mã gia quỳ xuống tạ lỗi, nàng tiến lại gần, giơ tay định đỡ hắn dậy:

​- Đại trưởng lão mau đứng lên...

​Đúng lúc này!

​"VÚT!"

​Cửu Trùng Minh Nhãn trong mắt Minh Long xoay chuyển điên cuồng! Bắt trọn được luồng sát cơ ngầm cùng tư thế tụ lực tàn nhẫn của Hắc Ký Viễn, phản xạ cực hạn của Minh Long bộc phát. Hắn hóa thành tàn ảnh lao tới, nắm chặt lấy tay Phương Nghi kéo giật mạnh về phía sau!

- CẨN THẬN!

​Phương Nghi bị kéo ngửa ra sau, ngơ ngác nhăn mặt:

​- Ngươi làm gì vậy...

​Chưa dứt câu!

​"PHỐC!"

​Phương Nghi há miệng phun ra một ngụm máu tươi rực rỡ!

​Cánh tay nàng tự bao giờ đã xuất hiện một vết thương dạng trảo xé rách sâu đến tận xương, máu chảy ròng ròng!

​Hắc Ký Viễn đứng thẳng dậy từ lúc nào, bàn tay hắn vẫn đang giữ nguyên tư thế móng trảo đẫm máu. Hắn ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Minh Long:

​- "Tên này... sao có thể nhanh như vậy?"

​Phương Nghi ôm lấy cánh tay rướm máu, toàn thân run rẩy vì bàng hoàng và đau đớn:

​- Đại trưởng lão... ngươi tính làm gì?

​Hắc Ký Viễn nhếch môi nở nụ cười tàn nhẫn, thản nhiên đáp:

​- Thì làm nốt chuyện dở dang của nhi tử ta.

​Phía sau, Minh Long vẻ mặt cực kỳ khó coi. Hắn đưa tay lên vỗ vỗ vào trán mình, cất giọng bất lực:

​- Thím hai à, coi như ta cầu xin... đừng tự cho mình thông minh nữa!