Dòng Máu Của Rồng (Lạc Hồng Thần Chủ)

Chương 238: KHẨN CẦU!



Tiết Phương Nghi ôm lấy cánh tay rướm máu, đôi mắt ngập tràn phẫn nộ trừng trừng nhìn Hắc Ký Viễn mà quát lớn:

​- Ta là Nhị tiểu thư Tiết gia, là nhi nữ của Hắc Ký Chi Tổ! Hắc Ký Viễn, ngươi muốn làm phản sao?

- Haizzz...

​Hắc Ký Viễn thở dài một tiếng thật sâu, ánh mắt trầm xuống đầy phức tạp. Hắn lắc đầu, cất giọng thản nhiên như thể đang nói về một chuyện vô cùng hiển nhiên:

​- Phương Nghi tiểu thư, thật ra bản thân ta cũng không muốn chuyện đi đến bước đường này. Chỉ là...

- Đằng nhi tương lai còn phải thành thân với Tiết Phương Uyên tiểu thư. Mục đích của cuộc hôn nhân đó không gì khác ngoài việc giúp nó danh chính ngôn thuận tiếp cận Hư Không Táng Phong.

- Giờ đây ngươi đã mang cốt nhục của Đằng nhi, điều này không khác gì một vật cản lớn ngáng đường. Ta cũng chỉ bất đắc dĩ phải loại bỏ ngươi mà thôi.

​Nhìn thấy thái độ tàn nhẫn của đối phương, Minh Long vội vã truyền âm cho Phương Nghi, đôi mắt dồn nén sự gấp gáp:

​- Hắn gọi phụ thân hắn ra, ngươi không biết gọi phụ thân ngươi ra giải quyết à?

​Phương Nghi nghe vậy liền khựng lại, ngập ngừng cắn môi không biết phải trả lời thế nào.

​Hắc Ký Viễn quan sát được nét mặt của nàng, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt:

​- Phương Nghi tiểu thư không cần phải ngập ngừng. Hắc Ký Chi Tổ hiện tại đã tiến vào trạng thái bế quan, tuyệt đối không hay biết gì về biến cố bên ngoài đâu.

​Minh Long nghe xong suýt chút nữa bật thốt ra tiếng, hắn cuống cuồng truyền âm tiếp:

​- Còn mẫu thân ngươi cơ mà...??? Mau gọi mẫu thân ngươi ra!

​Phương Nghi đắng chát nhỏ giọng truyền âm đáp lại:

​- Một khi phụ thân ta tiến hành bế quan, mẫu thân ta cũng sẽ tương tự... Đây chính là đặc điểm cưỡng chế của Nhân Mã Hợp Nhất Quyết.

​Trong đầu Minh Long lập tức gầm lên một tiếng, cảm giác muốn chửi thề xộc thẳng lên tới não:

​- Móaaaa!!!!

​Cái công pháp gia tộc gì mà lại báo đời đến mức này chứ?

​Nén lại sự uất ức tột cùng, Minh Long bước nhích lên nửa bước, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

​- Hắc Ký Viễn đại trưởng lão, dù có là vậy, sau khi ngươi tay ra giết chết Nhị tiểu thư Tiết gia, cái hậu quả đó ngươi và Hắc Ký Đằng liệu có gánh nổi không?

​Hắc Ký Viễn nhếch môi nhìn Minh Long:

​- Hậu quả? Tên tiểu tử như ngươi làm sao hiểu được quy tắc vận hành của các đại gia tộc.

​Hắn chậm rãi khoanh tay, thản nhiên phân tích:

​- Hắc Ký Mã gia và Tiết gia từ trước đến nay vốn coi trọng đích thống hơn bất cứ thứ gì. Đằng nhi là đích tử của Hắc Ký Mã gia, mang trên mình huyết mạch kế thừa cốt lõi. Còn Phương Nghi tiểu thư? Suy cho cùng nàng vẫn chỉ là nữ nhân, không được tính là đích tử nắm giữ quyền lực cốt lõi của gia tộc Hắc Ký.

​Ánh mắt Hắc Ký Viễn chợt lóe lên tia tàn nhẫn:

​- Một khi sự đã rồi, đặt lên bàn cân giữa cái chết của một nữ nhi và tương lai của một đích tử mang huyết mạch thuần khiết, các vị cao tầng chắc chắn sẽ nghiêng về Đằng nhi mà êm đẹp bỏ qua chuyện này.

- Huống hồ... bản thân ta chính là đệ đệ ruột của Hắc Ký Chi Tổ. Ta hiểu rõ đại huynh mình hơn ai hết. Trong mắt huynh ấy, đại cục gia tộc và dòng đích luôn đứng ở vị trí tối cao!

Minh Long âm thầm tính toán. Linh lực trong đan điền đã gần như cạn kiệt hoàn toàn sau trận chiến với Hắc Ký Đằng, thương thế khắp thân thể đang bộc phát cơn đau dữ dội.

​Với lực lượng hiện tại của hắn, đánh không nổi a!

Đối đầu với một lão quái vật như Hắc Ký Viễn lúc này thật sự nuốt không trôi.

​Hắn cay đắng lầm bầm trong lòng:

​- "Sư phụ, ngươi ở đâu? Chẳng phải nói trên Luyện Hư ngươi sẽ xuất hiện, giờ lại nuốt lời sao?"

...

​Hoàng Văn Các.

​Không gian tĩnh lặng, trà hương thoang thoảng lan tỏa trong căn phòng thanh nhã. Trần Lộc ung dung ngồi thưởng trà, tay thong thả phe phẩy chiếc quạt xếp, thần thái bình thản không chút gợn sóng.

​Lam Nguyệt đứng cung kính phía sau, khẽ nhích người, ngập ngừng lên tiếng:

​- Chủ nhân... Thiếu chủ hiện tại... có cần Lam Nguyệt ra mặt?

​Trần Lộc thong thả nâng chén nhấp một ngụm trà nóng, điềm nhiên đáp:

​- Không vội... ta vẫn đang chờ.

​Lam Nguyệt hiện rõ vẻ khó hiểu:

​- Chờ...?

...

Ánh mắt Hắc Ký Viễn lóe lên sát cơ tàn nhẫn. Hắn không định cho nhóm Minh Long thêm bất kỳ cơ hội nào, một tay dồn tụ cuồng phong linh lực cuộn xoáy, tay còn lại nhịp nhàng kết ấn khép lại không gian.

​- Hắc Ký Phong Tỏa!

​Một luồng áp lực bùng nổ, kết giới hắc sắc nén chặt lấy bốn phương tám hướng. Độ kiên cố và uy áp của nó vượt xa phiên bản của Hắc Ký Đằng không biết bao nhiêu lần.

​- Chết tiệt, lại là cái kết giới này! - Minh Long nghiến răng ken kẹt.

​Chưa kịp thở dốc, bóng dáng Hắc Ký Viễn đã nhạt đi. Trong nháy mắt, một chưởng xé rách không khí lao thẳng tới mặt hắn!

​"Oành!"

- Đến rồi!

​Thuận Thiên Kiếm ngân vang. Minh Long dồn toàn bộ sáu trăm đường Hoàng Văn bộc phát trên thân kiếm, cuồng bạo đưa lên đón đỡ.

​"UỲNH! UỲNH! UỲNH!"

​- AAAAA!!!!

​Minh Long gào lên đau đớn. Luồng phong lực bá đạo từ chưởng thế ép giật ngược hắn lại, thương thế trên người bộc phát nổ tung từng vệt máu. Hắn lảo đảo lùi liên tiếp mấy chục bước mới trụ vững nổi.

​Hắc Ký Viễn híp đôi mắt ma ranh, trong lòng trào dâng sóng cuộn:

​- "Luyện Hư sơ kỳ? Làm sao có thể đón nổi một chưởng này của ta?"

​Hắn âm thầm tính toán. Tên tiểu tử này vừa kiệt lực mà vẫn cản được đòn tấn công của cao thủ vượt cấp, hơn nữa còn là vượt hơn một đại cảnh giới, cơ duyên trên người hắn chắc chắn lớn đến mức không tưởng. Một suy nghĩ tham lam lập tức xông thẳng lên não:

​- "Hảo! Để xem rốt cuộc bí mật của ngươi là gì!"

​Minh Long cắm chặt Thuận Thiên Kiếm xuống đất thở hổn hển, khóe miệng rỉ máu liên tục:

- "​Khó rồi! Khó thật rồi! Sư phụ khốn kiếp a!"

​Bất chợt, một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

​- "Đúng rồi! Vẫn còn đường!"

​Minh Long bất ngờ nhắm nghiền đôi mắt lại, chắp hai tay lẩm nhẩm liên hồi như kẻ phát điên:

​- Các vị tổ tiên hiển linh... Các đời Lạc Hồng Thần Chủ xin hãy hiển linh, cứu vãn bối lần này! Lần này thôi...!!!

​Hắc Ký Viễn nhìn biểu cảm của Minh Long thì nhíu chặt lông mày:

​- "Tên này lẩm nhẩm khùng điên cái gì vậy?"

​Không muốn lắm chuyện sinh sự, Hắc Ký Viễn lại vung tay:

- Hắc Phong Tàn Thể Trảo

"OÀNH!"

Luồng sát chiêu phóng ra năm luồng phong đao chém tới.

​Minh Long chật vật vừa né tránh vừa điều động Hoàng Văn để đón đỡ. Hắn nhiều lần cố gắng cắn răng lao lên áp sát nhưng đều bị áp lực phong linh khủng khiếp của Hắc Ký Viễn đánh văng ngược trở lại.

Kẻ địch quá mạnh, công bằng mà nói thì mạnh hơn Hắc Ký Đằng khá nhiều, hoàn toàn không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận.

​Thế nhưng trong suốt quá trình bị đánh tới trầy da tróc vảy, cái miệng Minh Long vẫn không ngừng lẩm nhẩm cầu xin các tiền bối Lạc Hồng Thần Chủ hiển linh cứu mạng.

​Bên trong không gian thần thức, Ngọc Nhi chứng kiến màn khấn vái bất chấp hình tượng này mà khóe miệng giật giật liên hồi, cạn lời đến mức không biết phải nói gì thêm, cuối cùng đành cất tiếng nhắc nhở:

​- Đó không phải là cách vận hành của Lạc Hồng Ý Chí! Muốn các vị tiền bối hiển linh thì hoàn toàn dựa vào việc các vị có chấp nhận ngươi hay không, đâu phải ngươi muốn gọi là gọi được?

​Khóe miệng Minh Long giật giật, nét mặt méo mó vừa chống đỡ đòn đánh vừa gào lên trong tâm trí:

​- Thì biết là như vậy! Nhưng trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc thế này, ta đâu còn cách nào khác?

​"UỲNH!"

​Một đòn phong chưởng cuồng bạo đánh thẳng vào lồng ngực Minh Long.

"Phốc!"

Hắn văng mạnh về phía sau, lưng va đập dữ dội vào màng kết giới Hắc Ký Phong Tỏa. Thuận Thiên Kiếm tuột khỏi tay cắm chặt xuống đất, Minh Long khuỵu hai gối, ngực phập phồng thở hổn hển. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt tới giọt cuối cùng, toàn thân rã rời không còn nâng nổi một ngón tay.

​Hắc Ký Viễn thu lại phong áp, thong thả bước tới từng bước như mèo vờn chuột. Đôi mắt lão sáng quắc lên sự tham lam cùng sát khí đặc quánh.

​Minh Long ngước đôi mắt nhòe đi vì máu, lầm bầm đầy chua chát:

​- Thật... thật sự là không có vị nào hiển linh sao?

​Trong thần thức, Ngọc Nhi lắc đầu đầy bất lực:

​- Đã bảo gọi kiểu đó thì không được đâu...

​- Ai nói với nha đầu ngươi là không được?

​Một giọng nói cổ xưa, uy nghiêm và ngạo khí ngút trời bất chợt vang lên ngay phía sau lưng Ngọc Nhi. Nàng giật nảy người, hoảng hốt quay đầu lại nhìn vào hư không sâu thẳm trong thần thức.

Một bóng hình nam tử trung niên từ từ hiện ra.

​Cùng lúc đó ở bên ngoài, Hắc Ký Viễn đã tiến đến ngay trước mặt Minh Long. Hắc giơ cao bàn tay hội tụ phong linh lực, cười khẩy đầy ma ranh:

- Khà... Để ta xem rốt cuộc ngươi đang sở hữu cái gì nào!

​Đòn trảo chí mạng lao thẳng xuống đầu Minh Long!

​Nhưng ngay khoảnh khắc mũi đao phong chỉ còn cách trán hắn một phân, không gian xung quanh đột ngột đóng băng.

​Sự mệt mỏi và tuyệt vọng trên khuôn mặt Minh Long hoàn toàn biến mất sạch sẽ. Đôi mắt hắn đột ngột mở bừng, bộc phát ra luồng thần quang cổ xưa.

​Khóe miệng Minh Long bất chợt nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo ngạo thị quần hùng. Ánh mắt hắn nhìn Hắc Ký Viễn như nhìn một sinh linh bé nhỏ, cất giọng thản nhiên nhưng tựa hồ có thể chấn động cả đại địa:

​- Bổn tọa chưa cho phép.