Đồng Tiền Của Ta Thông Đến Hiện Đại (Cổ Xuyên Kim)

Chương 80: Kiêm chức



Đến giờ trưa, Thiết Trụ về nhà ăn cơm.

“Thiết Trụ, vị Du đại phu này thế nào?” Trong lúc ăn cơm, Tô Hợp Hương hỏi.

Sáng nay, khoảng bảy giờ, Du đại phu đã đến ngoài tường vây, gõ cửa gọi người.

May mà buổi tối Thiết Trụ ngủ ở căn phòng mới bên phía tường vây, nghe thấy liền lập tức ra mở cửa cho Du đại phu vào, nếu không chắc ông ấy phải đứng ngoài cổng khá lâu.

“Cũng tạm được, dù sao chữ viết rất đẹp.” Thiết Trụ vốn không có hứng thú với việc học y. Sau khi kiểm tra trình độ của cậu, Du đại phu đề nghị cậu nên tập trung luyện chữ, lần sau sẽ mang mấy quyển sách vỡ lòng ở nhà sang cho hai anh em ôn lại.

Hôm nay Tô Hợp Hương không đi đâu, chỉ để Thiết Trụ tiếp đãi Du đại phu, còn cô thì không lộ diện.

Khóe mắt cô thoáng thấy Nhị Ni đang buồn bực xúc cơm: “Nhị Ni, sao vậy?”

Nhị Ni ngẩng đầu, có chút bất bình nói: “Nương, nương thiên vị con trai, cho hai người họ đi theo Du đại phu học, lại không cho con học!”

Nói Nhị Ni thích học đến mức nào thì cũng không hẳn, cô bé chỉ cảm thấy nương không công bằng. Vì sao anh trai và em trai có thể học, còn mình thì không? Dù sao những thứ Thiết Trụ biết, cô bé cũng biết.

Tô Hợp Hương hơi khựng lại: “Sao lại thế được!” Cô không biết nên giải thích với Nhị Ni thế nào cho ổn.

Du đại phu dù sao cũng là người ngoài, lại là nam nhân hơn ba mươi tuổi. Có lẽ vì không trải qua nhiều vất vả nên trông không già dặn, nhìn chỉ như người hai mươi mấy.

Hôm nay khi đưa Đồng Trụ qua, cô còn đứng ngoài phòng, dùng ống nhòm lén quan sát Du đại phu một chút. Cô sợ hắn có ý đồ gì, khiến Nhị Ni nảy sinh tình cảm với hắn.

Những lời này cô lại không tiện nói quá rõ với Nhị Ni. Nếu nói thẳng ra, Nhị Ni chắc chắn sẽ cho rằng cô đang bôi nhọ mình, càng thêm tức giận, dù sao cô bé còn chưa từng gặp mặt Du đại phu.

“Vị Du đại phu kia dù sao cũng là nam nhân bên ngoài, con là con gái, không tiện cho lắm.”

“Có gì mà không tiện chứ, ở trong sơn cốc nhà mình, đâu phải ở nơi khác!” Nhị Ni không hiểu nỗi lo của nương: “Nương xem bên Hoa Quốc, nam nữ đều học chung một trường, trong đó thầy giáo cũng có nam có nữ mà.”

Tô Hợp Hương nhất thời nghẹn lời, đành phải đem Tứ Ni ra làm lý do: “Các con đều đi học, vậy Tứ Ni thì làm sao? Nương cũng không thể ngày nào cũng ở nhà trông Tứ Ni được.”

Nhị Ni nghe xong, trong lòng vẫn còn chút không cam, nhưng cũng không tiện tiếp tục làm nũng. Dù sao cô bé cũng không thể bắt nương buông hết mọi việc chỉ để trông em.

Thiết Trụ nhìn nương và muội muội, liền tăng tốc ăn hết bát cơm, xách lên bốn hộp cơm và một bình nước giữ ấm mà Tô Hợp Hương đã chuẩn bị sẵn.

Bình nước là loại kiểu cũ, bên ngoài bọc tre trúc, bên trong là ruột thủy tinh giữ nhiệt, vừa thực dụng lại không quá hiện đại.

Thiết Trụ đẩy cửa căn phòng mới, hướng về phía Du đại phu đang dạy Đồng Trụ đọc tên d.ư.ợ.c liệu mà gọi: “Dư tiên sinh, ăn cơm.”

Du đại phu mỉm cười gật đầu: “Vậy ăn cơm đi.”

Đồng Trụ nghe vậy, lập tức đặt b.út lông xuống, xếp gọn sách trên bàn sang một bên, rồi cùng Thiết Trụ lấy từng hộp cơm trong túi ra.

Hai hộp cơm đựng cơm trắng, hạt cơm trong veo, tỏa ra hương thơm nhẹ. Hai hộp còn lại, một hộp là thịt kho khoai tây đậm đà, hộp kia là nửa dưa leo trộn và nửa kim chi.

Hộp cơm rất lớn, Đồng Trụ nhìn phần cơm của mình, thấy hơi nhiều, liền nói với Du đại phu: “Tiên sinh, phần của con chia cho người một ít.” Nói xong liền dùng đũa gắp bớt một nửa sang hộp của Du đại phu.

Du đại phu cố giữ vẻ bình tĩnh, không để lộ sự kinh ngạc. Từ khi bước vào trong tường vây, những gì hắn nhìn thấy đều vượt quá nhận thức. Cảnh trong tường vây thì bình thường, nhưng căn nhà này lại có phần kỳ lạ.

Vách tường trông giống gỗ, nhưng sờ vào lại không phải gỗ; cửa sổ là loại lưu ly trong suốt; cốc trên bàn cũng làm từ lưu ly; còn có một chiếc bình có thể rót ra nước ấm bất cứ lúc nào.

Giá sách trống trơn, trên bàn chỉ có giấy luyện chữ và giá b.út. Du đại phu thầm may mắn vì mình đã mang theo y thư, nếu không thật không biết nên bắt đầu dạy từ đâu.

Buổi sáng, Du đại phu không ngờ rằng vừa đến nơi, Thiết Trụ đã chuẩn bị sẵn sáu cái bánh bao nhân thịt cho mình ăn no rồi mới bắt đầu dạy học. Hắn vốn tưởng hôm nay phải nhịn đói về nhà, vì người trong thôn thường chỉ ăn hai bữa, không ngờ mới ăn xong chưa đầy hai canh giờ, đã có bữa thứ hai.

Hộp cơm Thiết Trụ mang đến trông như làm bằng bạc, cơm trắng tinh tươm không lẫn một hạt trấu, món thịt thì thơm nức, nhìn thôi đã thấy thèm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Du đại phu gắp một miếng thịt kho khoai tây, nếm thử, vị đậm đà, mùi thịt lan tỏa. Đồng Trụ thấy hắn bắt đầu ăn, lúc này mới cầm đũa.

Thời tiết gần đây vẫn nóng, cậu thích ăn kim chi chua ngọt và dưa leo trộn hơn.

Ăn đến cuối, Du đại phu thấy Đồng Trụ đã ăn chậm lại, biết cậu sắp no, liền tăng tốc ăn. Cuối cùng hắn ăn sạch cả cơm lẫn thức ăn, no đến suýt nữa ợ ra, nhưng vì giữ hình tượng của thầy, hắn cố nuốt xuống.

Ăn xong, Du đại phu ra nhà vệ sinh tạm bên ngoài, lúc quay lại thì hộp cơm đã được dọn gọn.

Đồng Trụ lấy ba chiếc cốc lưu ly từ khay trà ra, mỗi cốc bỏ một nhúm trà xanh, Thiết Trụ đứng bên cạnh rót nước sôi vào.

Đồng Trụ vội vàng đưa một cốc cho Du đại phu, cung kính nói: “Tiên sinh, mời dùng trà.”

Du đại phu nhận lấy, trong lòng vô cùng hài lòng với việc dạy học này. Chỉ riêng hai bữa cơm mỗi ngày thôi, đừng nói mưa gió, dù có mưa d.a.o cũng phải đến.

Hắn xách theo một miếng thịt heo và hai gói điểm tâm, bước chân nhẹ như mơ trở về thôn. Hắn không về nhà ngay, mà đi thẳng đến nhà đại bá.

Lão gia t.ử đã đứng ngồi không yên từ sớm, sợ hắn đi rồi không về. Ai biết tiên cô có ăn thịt người hay không?

“Tiểu thất, con về rồi!” Lão gia t.ử đi đi lại lại trong sân, vừa thấy Du Lâm liền mừng rỡ, nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra.

“Con về rồi!” Du Lâm cười đáp, tay còn xách theo miếng thịt, đỡ lão gia t.ử vào nhà chính ngồi.

“Bên trong thế nào?” Lão gia t.ử vội hỏi.

Du Lâm đã đoán trước sẽ bị hỏi, liền đáp: “Sơn cốc của họ quả thật rất thần bí. Người học cùng con là hai huynh đệ, bên hông họ có treo một món đồ nhỏ, nghe nói có thể truyền âm từ ngàn dặm…”

“Ngay cả chén uống nước cũng là lưu ly, còn ấm nước thì càng thần kỳ, suốt cả ngày nước bên trong đều nóng hổi.”

Du Lâm dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Không biết có phải họ chưa yên tâm về con hay không, hai anh em đó luôn ở bên cạnh. Bọn họ dường như trước đây đã từng học vỡ lòng, nhưng chưa hoàn chỉnh, chữ viết cũng không được đẹp. Đi vào bên trong tường vây, có một căn nhà nhỏ giống nhà gỗ, mới tinh, hình như là dựng lên cho con dùng tạm. Cửa sổ đều làm bằng lưu ly trong suốt, ánh nắng chiếu vào, cả căn phòng sáng bừng.”

Lão gia t.ử nghe xong, hồi lâu không nói gì. Ban đầu ông còn có chút nghi ngờ, cho rằng vị tiên cô này có phải đang giả thần giả quỷ hay không. Nhưng giờ đây, ông đã hoàn toàn tin tưởng, vị tiên cô này quả thật có đại thần thông.

Ông nghiêm túc nói với Du Lâm: “Hoàng tiên cô nhất định có tiên pháp, bản lĩnh của nàng không phải thứ chúng ta có thể chống lại. Con phải nghiêm túc dạy hai anh em đó, nhất định phải dạy cho thật tốt.” Còn việc vì sao tiên cô lại để tiểu thất đi dạy họ, lão gia t.ử cảm thấy không quan trọng, cứ làm theo là được.

Du Lâm gật đầu đáp ứng. Trước khi về, hắn nhất quyết để lại nửa gói điểm tâm và một miếng thịt heo cho lão gia t.ử. Lão gia t.ử cười không khép miệng, lộ ra hàm răng vàng, liên tục nói: “Được được được, đứa nhỏ này, lúc nào cũng có lòng như vậy.”

Trong nửa tháng đầu, cứ cách hai ngày Du đại phu lại đến sơn cốc một lần. Mỗi khi đến ngày hắn tới, Tô Hợp Hương đều cố ý ở lại trong cốc, không đi đâu.

Sau đó, nghe Thiết Trụ và Thạch Đầu báo lại rằng Du đại phu dạy rất tận tâm, làm việc nghiêm túc. Tô Hợp Hương mới dần tin tưởng hắn, không còn ngày nào cũng canh giữ trong sơn cốc nữa, lại bắt đầu lên núi tìm thổ sản. Nhưng cô vẫn dặn hai anh em, cố gắng luôn có một người ở bên cạnh hắn, tuyệt đối không được để hắn đi về phía sau sơn cốc, nơi có nhà của họ.

Lúc này đang vào đầu thu, mùa thu hoạch, phần lớn quả dại đã chín. Tô Hợp Hương đã hái được không ít, còn lấy được rất nhiều mật ong, cất vào không gian. Những thứ như nấm bạch dương tuy không quá quý hiếm nhưng cũng không rẻ, cô có bao nhiêu thì bán bấy nhiêu.

Trà bổ thận cũng là thứ cô chú trọng thu thập. Cô phát hiện đàn ông ở đây dường như phần lớn đều có vấn đề về thận, nhu cầu loại trà này rất lớn. Nhân sâm cũng đến mùa dễ nhận biết, quả trên đầu đã chuyển đỏ. Một cây nhân sâm nhỏ có dáng đẹp cũng có thể bán được khoảng 1500 đồng, cây lớn hơn thì có thể lên tới một hai vạn. Nhưng nhân sâm quá tốt nếu mang ra chợ thổ sản, giá có thể bị ép rất thấp.

Vì vậy, Tô Hợp Hương giữ lại vài cây có phẩm tướng đẹp, tuổi cao, còn lại thì bán hết.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã đến cuối thu. Thời tiết ngày càng lạnh, trời âm u, có cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể có tuyết rơi. Cô bảo Thạch Đầu và Thiết Trụ nói với Du đại phu, nếu trời có tuyết thì không cần đến nữa, đợi sang xuân rồi hẵng tiếp tục. Người trong núi đến mùa này thường bắt đầu “ngủ đông”, nhưng Tô Hợp Hương lại không chịu ngồi yên. Cô cảm thấy ở nhà quá nhàn rỗi, luôn muốn tìm việc gì đó để làm.

Đúng lúc này, cô thấy ông chủ trạm thu mua lại đăng tuyển người trong nhóm.

Tô Hợp Hương nghĩ dù sao cũng rảnh, liền quyết định buổi sáng bán khoai lang, buổi chiều đi làm ở trạm thu mua. Cứ như vậy, cô lại kiếm thêm cho mình một công việc bán thời gian.

Công việc ở trạm thu mua khá lặt vặt. Trước tiên phải xử lý những xe giấy bìa chưa ép, cô cần mở ra, xếp lại cho gọn gàng, tiện thể kiểm tra xem có ai lén tưới nước vào bìa để tăng trọng hay không. Sau đó đưa vào máy ép, nén thành từng khối vuông chắc chắn.

Lý do lớn hơn khiến cô chọn làm ở đây là vì có rất nhiều đồ mà người ta bỏ đi. Ví dụ như các loại đồ trang trí nhỏ, móc khóa… Buổi tối khi dọn dẹp, cô sẽ xin bà chủ mang về. Bà chủ cũng không để ý, vì dù sao không lấy thì cũng bị vứt đi.

Cứ như vậy, Tô Hợp Hương tích góp được không ít thứ tốt, như tượng bắp cải phỉ thúy, đủ loại vòng tay và dây chuyền bằng lưu ly.

Sau đó, Tô Hợp Hương bắt đầu kén chọn hơn, những món có chất lượng không tốt hoặc trông không còn mới, cô sẽ không lấy nữa. Cô thích nhất là những cửa hàng đóng cửa, vì họ thường vứt đi rất nhiều đồ gần như mới nhưng lại không đáng tiền. Ví dụ có lần một shop mỹ phẩm online đóng cửa, cô nhặt được rất nhiều đồ trang điểm còn nguyên, chỉ là đã quá hạn. Còn cửa hàng văn phòng phẩm thì toàn là các loại vở bài tập và b.út.