Dư Âm Tán Thưởng

Chương 7



Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt anh, bỗng nhiên có chút thẫn thờ.

Thời gian trôi nhanh thật, tôi sắp ba mươi rồi, khóe mắt đã bắt đầu có nếp nhăn.

Năm năm ngồi xe lăn này, việc cố gắng tự lo cho bản thân đã rất vất vả, tôi đã lâu rồi không chăm sóc tốt cho chính mình.

Trông tôi bây giờ, quả thực già hơn Trần Tán không ít.

*

Bất chợt một tiếng phanh gấp vang lên, phía trước truyền tới tiếng kêu t.h.ả.m thiết của một chú ch.ó nhỏ.

Tim tôi thắt lại: "Có phải đ.â.m trúng cái gì rồi không?"

Trần Tán thò đầu ra nhìn một cái: "Không sao đâu."

Tôi lại cuống quýt: "Bị đ.â.m trúng sao có thể không sao được? Nó đau lắm đấy, chỉ là nó không biết nói thôi..."

Cảm xúc của tôi đến quá đột ngột, Trần Tán ngẩn người giây lát, dường như đã nghĩ ra điều gì đó.

Anh lập tức tháo dây an toàn bước xuống xe: "Đừng vội, tôi đưa chị xuống xem."

Đợi đến khi Trần Tán lấy xe lăn từ trong cốp xe ra, tôi mới nhận ra mình đã thất thố.

"Xin lỗi." Tôi nói.

Khoảnh khắc vừa rồi làm tôi nhớ lại cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng khi vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi năm đó xảy ra.

"Không sao."

Trần Tán đỡ tôi ngồi lên xe lăn, giải thích: "A Hoàng là diễn viên gạo cội trong thôn rồi. Nó rất thích lao ra trước đầu xe để ăn vạ, lừa ăn lừa uống. Vì gần cổng thôn nên xe cộ qua lại đều đi chậm, lần nào nó cũng thực hiện được ý đồ..."

Trần Tán lấy từ trong xe ra một cây xúc xích.

Chú ch.ó già vừa rồi còn nằm rạp trước đầu xe giả c.h.ế.t, ngửi thấy mùi thơm quả nhiên lập tức đứng dậy, ăn xong xúc xích liền thong dong bỏ đi.

Cảnh tượng ấy khiến tôi há hốc mồm kinh ngạc.

Con ch.ó này thành tinh rồi sao?

Đã đến cổng thôn, tôi tự mình lái xe lăn vào trong, Trần Tán đi bên cạnh tôi.

"A Hoàng không có chủ à?" Tôi hỏi.

"Trước đây thì có, nhưng gia đình chủ nó đã chuyển hết lên thành phố. Lúc dọn nhà, họ không mang theo nó..."

Trần Tán nói, A Hoàng năm nay mười tuổi, đã là một "ông lão" nhỏ rồi.

Một chú ch.ó không chủ, nó chỉ có thể dựa vào việc "ăn vạ" lừa miếng ăn để sinh tồn như thế này thôi.

Cũng may tuy A Hoàng hay ăn vạ nhưng dường như nó biết chọn xe, tính tình lại hiền lành nên người trong thôn cũng mặc kệ nó.

Tôi lặng lẽ nhìn theo A Hoàng.

Tôi dự định đến tiệm tạp hóa của bà Trần, mua cho nó thêm mấy cây xúc xích nữa.

Bà Trần nheo mắt trêu chọc: "A Hoàng ấy à, nó không thiếu cái ăn đâu. Có đầy khách du lịch cho nó ăn rồi. Nhờ có nó mà xúc xích ở chỗ bà bán chạy lắm đấy."

Bà Trần khăng khăng giữ tôi lại dùng cơm tối.

Trên bàn ăn, bà Trần nhấp vài chén rượu trắng, nhắc đến chuyện hôn sự của Trần Tán:

"Bà cũng nghĩ thông rồi, không ép nó nữa. Người trẻ các cháu ấy mà, duyên phận là chuyện khó nói lắm..."

Bà nhìn tôi và Trần Tán, ánh mắt mang theo ý cười: "Giống như bà với ông nhà ngày xưa ấy, chẳng ai ngờ được chúng ta lại ở bên nhau, càng không ngờ lại có thể tốt đẹp đến thế. Chỉ là, ông ấy đi sớm quá..."

Mắt bà Trần rưng rưng lệ, Trần Tán nhẹ nhàng lau đi giúp bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"A Tán à, cháu thích cô gái như thế nào?" Bà Trần đột nhiên hỏi, dường như đã có vài phần men say.

Trần Tán liếc nhìn tôi một cái, khẽ nói: "Thích người lớn tuổi hơn cháu, lớn hơn một tuổi ạ."

Tôi bị sặc.

Bà Trần nhìn chúng tôi, hiểu ý mà mỉm cười.

Người già tuổi đã cao, uống vài chén rượu trắng là không chịu nhiệt nổi nên phải đi nghỉ sớm.

Trần Tán đưa tôi về homestay.

Trên đường đi, tôi hỏi anh: "Ông bà tình cảm lắm phải không?"

Trần Tán bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện của ông bà ngoại anh.

*

Bà Trần khi còn trẻ là một người đàn bà gánh hàng rong rong đuổi khắp các ngõ hẻm.

Nhà đông anh chị em, bà phải bôn ba kiếm sống từ sớm.

Bà từng bán kem, bán bánh đường, bán trứng gà, bán tất cả những gì có thể bán được.

Ông Trần xuất thân khá tốt, nhà có ruộng có đất, có thể coi là một công t.ử trẻ.

Khi ông Trần theo đuổi bà Trần, tất cả mọi người đều không lạc quan, bởi vì bà Trần lớn hơn ông Trần tận năm tuổi.

Nhưng ông Trần nhất quyết muốn cưới, thậm chí không tiếc việc cắt đứt quan hệ với gia đình.

Mọi người đều nghĩ ông Trần chỉ là bốc đồng nhất thời, đợi kết hôn xong sẽ hối hận ngay thôi.

Thế nhưng ông Trần và bà Trần cứ thế tương trợ lẫn nhau mà sống qua ngày, tình cảm không những không nhạt phai mà trái lại ngày càng mặn nồng.

Lúc bà Trần sinh mẹ của Trần Tán, bị băng huyết, suýt chút nữa không cứu lại được.

Ông Trần đã quỳ trong sân dập đầu suốt một đêm.

Từ đó về sau, ông không bao giờ dám để bà Trần sinh con nữa.

Thời đó nhà nào cũng sinh ba bốn đứa, chỉ có ông bà Trần là duy nhất chỉ sinh một mụn con.

Lại còn là một bé gái.

Sau này nhà họ Trần gặp nạn, bà Trần ôm đứa con gái mới vài tháng tuổi đi khắp nơi cầu cạnh, nhờ vả quan hệ.

Nhờ vậy ông Trần mới không phải chịu quá nhiều khổ cực.

Hai người nương tựa vào nhau, ngày tháng tuy có sóng gió nhưng luôn ân ái.

Có một ngày, bà Trần còn đang ôm con gái nhỏ cuộn tròn trong chăn ấm.

Ông Trần dậy thật sớm, nấu sẵn cháo khoai lang cho hai mẹ con.

Ông thêm một thanh củi vào lò, nói là phải lên trấn mua ít đồ.

Đợi khi ông về, củi cũng đã cháy hết, nồi cháo trên bếp vẫn còn ấm nóng.

Nhưng ông Trần bước ra khỏi cửa, đã chẳng bao giờ quay về nữa.

Khi ông Trần qua đời, mẹ của Trần Tán mới mười tuổi.

Bà Trần từ đó thủ tiết không tái giá.

Bà dựa vào tiệm tạp hóa nhỏ nuôi lớn con gái, rồi lại nuôi lớn cháu ngoại.

Cho đến khi những nếp nhăn thời gian leo lên khóe mắt bà.