Bà chầm chậm già đi, nhưng người ông trong bức ảnh đen trắng kia vẫn mãi mãi trẻ trung như thuở nào.
Tôi lặng yên lắng nghe câu chuyện của bà Trần và ông Trần.
Ánh đèn trước cửa homestay đang sáng, ánh sáng vàng ấm áp khiến màn đêm cũng trở nên dịu dàng hơn.
Có lẽ vì không khí quá đỗi yên bình, tôi đột nhiên có khao khát muốn dốc bầu tâm sự.
Tôi kể về chuyện của tôi và Phương Hồi Chu.
*
Tình yêu của tôi và Phương Hồi Chu không có quá nhiều trắc trở.
Quen nhau và yêu nhau từ thời đại học, sau khi tốt nghiệp thì ở lại cùng một thành phố lập nghiệp, rồi thuận lợi tiến tới hôn nhân.
Mọi thứ trông có vẻ rất hoàn hảo.
Khi t.a.i n.ạ.n xe xảy ra, tôi đã dốc hết sức đẩy Phương Hồi Chu ra.
Sau khi anh ta bừng tỉnh, anh ta kêu thét rồi bò ra khỏi xe, nhưng lại quên mất việc liếc nhìn tôi lấy một cái.
Sau này tôi tự an ủi mình rằng, trong tình cảnh đó, anh ta chắc là đã bị hoảng loạn quá độ.
Khi biết mình mất đi đứa con và có khả năng tàn phế suốt đời, tôi đã sụp đổ, thậm chí từng có ý định tìm đến cái c.h.ế.t.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ khóc lóc t.h.ả.m thiết của Phương Hồi Chu, tôi lại cảm động mà nghĩ rằng, mình không thể bỏ mặc anh ta lại một mình.
Sau này tôi mới biết, sự khóc lóc của Phương Hồi Chu, một nửa là dành cho đứa trẻ, một nửa là xuất phát từ nỗi sợ hãi.
Xót xa cho đứa con đã mất.
Và sợ hãi vì phải chung sống cả đời với một kẻ tàn phế như tôi.
Tôi thà rằng anh ta tàn nhẫn một chút, ly hôn sớm và nói cho tôi biết sự thật.
Nhưng anh ta lại cứ một mặt giả vờ không oán không hối chăm sóc tôi, mặt khác sau lưng lại đi than vãn với bạn bè người thân.
Khi một người em họ của Phương Hồi Chu kể cho tôi nghe, tôi vẫn không tin.
Cho đến khi tôi lén xem điện thoại của anh ta, mới phát hiện ra trong lời kể của anh ta, việc mỗi ngày phải đối diện với một kẻ tàn phế như tôi đau khổ đến nhường nào.
Trong điện thoại của anh ta, anh ta còn có một cô gái mới.
Cô ta trẻ trung, xinh đẹp, và quan trọng nhất là khỏe mạnh.
Sau khi biết sự thật, tôi không lập tức đề nghị ly hôn.
Tôi nhớ về cha mẹ mình.
Sau khi cha tôi thất nghiệp và gặp trắc trở, tính tình ông trở nên rất tồi tệ. Ông bắt đầu nghiện rượu, mỗi ngày đều cãi nhau với mẹ tôi.
Cãi hăng quá còn ra tay đ.á.n.h người.
Từ lúc đó, tôi không bao giờ cảm nhận được bầu không khí gia đình bình thường nữa.
Sau này mẹ tôi tái hôn, cha dượng đối xử với mẹ rất tốt, và đối với tôi cũng rất tốt.
Phương Hồi Chu, rất giống cha dượng của tôi.
Vẻ ngoài ôn hòa, tính tình tốt.
Tôi cứ ngỡ, chung sống với một người như vậy mới là dáng vẻ vốn có của hôn nhân.
Nhưng hóa ra không phải.
Tôi đã hoàn toàn c.h.ế.t tâm với cuộc hôn nhân này.
Tôi để luật sư soạn thảo thỏa thuận ly hôn, cũng đã sớm điều tra rõ ràng mọi tài sản của chúng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi muốn Phương Hồi Chu phải ra đi tay trắng, nếu không thì đừng ai mong được yên thân.
Sau khi về thôn Dư, tôi nghe câu chuyện của A Cổ, nghe câu chuyện của bà Trần.
Nhưng thay vì cảm động, tôi lại hoài nghi: Những tình cảm sâu đậm này có thực sự tồn tại không?
Tôi cười khổ hỏi Trần Tán: "Có phải tôi rất hèn hạ? Rất lạnh lùng không?"
Trần Tán giữ lấy xe lăn của tôi, xoay người ngồi xổm trước mặt tôi, nghiêm túc nhìn vào mắt tôi:
"Chị chỉ là chưa gặp đúng người, chưa gặp được đoạn tình cảm đúng đắn mà thôi."
Ánh mắt anh quá đỗi tập trung, khiến tôi nhất thời có chút thẫn thờ.
*
Một đêm ngủ ngon.
Kể từ khi chân bị thương, đã lâu lắm rồi tôi mới được ngủ một giấc ngon lành như vậy.
Xem ra thôn Dư thực sự rất hợp với tôi.
A Hoàng nằm ngay trước cửa phòng tôi.
Mỗi sáng sớm, chỉ cần tôi ra khỏi cửa, nó liền lao tới vẫy đuôi đầy phấn khích với tôi.
Tôi bật cười: "Người cho mày xúc xích là Trần Tán, mày đi theo tao làm gì?"
Nhưng nó chẳng thèm quan tâm, sau khi ăn no uống đủ liền dính sát bên xe lăn của tôi, yên ổn ngủ thiếp đi.
Bên ngoài nắng đẹp, trên tường viện phủ đầy dây thường xuân.
Một người một ch.ó sưởi nắng.
Nắng chiếu lên bộ lông của A Hoàng vàng rực rỡ.
Nắng cũng sưởi ấm đôi chân tôi.
Buổi chiều đi xem tiến độ nhà cũ, chú Ba đã dọn dẹp gần xong rồi.
Chỉ đợi bay hết mùi là có thể lắp đặt nội thất.
Từ tầng một lên tầng hai của nhà cũ có lắp thang máy gia đình, thuận tiện cho xe lăn của tôi lên xuống.
Các nơi cũng đã được cải tạo không vật cản.
Tôi rất hài lòng.
Bên bờ sông có mấy người phụ nữ đang giặt quần áo, luận vai vế, tôi phải gọi họ là thím.
Về thôn Dư lâu như vậy, hàng xóm láng giềng ở đây tôi cũng đã quen mặt được bảy tám phần.
Họ gọi tôi lại, ríu rít hỏi tôi và Trần Tán có quan hệ gì.
"Thì có quan hệ gì được chứ? Thằng Tán đứa trẻ này chỉ là tốt bụng thôi! Huống hồ người ta còn là người vừa ly hôn..."
Một bà thím hạ thấp giọng lầm bầm.
Bà thím bên cạnh liếc nhìn sắc mặt tôi, bực mình vặn lại: "Dù không có Âm Âm, thằng Tán cũng chẳng thèm để mắt đến đứa cháu gái kia của bà đâu!"
Tôi không muốn nói gì với họ, xoay người định rời đi.
Nhưng chiếc xe lăn lại bị Trần Tán xuất hiện từ lúc nào giữ lại.
Anh ngồi xổm xuống, tự nhiên giúp tôi chỉnh lại mái tóc: "Bà ngoại bảo chúng ta về ăn cơm."
Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng.