Đứa Con Của Quỷ

Chương 1





Lúc động đất xảy ra, tôi bị mẹ khóa trái trong phòng ngủ.



Tôi gào khóc, giãy giụa đến rách họng.



Còn bà, ở ngoài kéo tay em trai tôi, cuống quýt dặn dò:



“Cầm chắc sổ tiết kiệm và máy chơi game của con!”



Trong mắt bà, mạng tôi còn không bằng cái máy chơi game và đống tiền kia.



Động đất không làm sập nhà.



Nhưng hình ảnh mẹ tôi trong lòng tôi đã hoàn toàn sụp đổ.



Bình thường bà thiên vị em trai, tôi quen rồi. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ bà thật sự... muốn tôi chết.



Giữa những đợt rung lắc dữ dội, tôi ôm gối, chui dưới gầm giường.



Nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi theo từng giây.



Trong đầu tôi chỉ toàn hiện lên những tháng năm bị bà đánh đập, chửi rủa.



Cây chổi lau nhà dựng ở góc tường đó, không phải để lau nhà đâu.



Tôi biết rất rõ cảm giác nó quật vào người.



Từng cú như xuyên cả da thịt, đánh sâu vào tận nội tạng.



Trong nhà, mỗi phòng đều có sẵn một cái cán chổi.



Để bà có thể tiện tay đánh tôi bất cứ lúc nào, khỏi phải chạy đi lấy.



Sáng nào cũng vậy, năm giờ tôi phải dậy.



Chuẩn bị bữa sáng, giặt quần áo.



Mùa đông, không được đun nước nóng.



Vì tốn điện.



Tay tôi ngâm trong nước lạnh đến nứt toác, m.á.u loang ra lẫn với bọt xà phòng.



Nếu tôi mà không thay nước kịp, để dính vào quần áo của em trai.



Hậu quả... không dám tưởng tượng.



Em trai nói gì cũng là “thánh chỉ”.



Tôi không được phép cãi lại, dù nó chẳng khác gì một đứa khốn nạn.



Hôm qua nó còn muốn vén váy tôi lên cho bạn nó xem.



Từ sau khi tôi tròn mười sáu tuổi nên không còn là “lao động vị thành niên” theo pháp luật nữa.



Mỗi cuối tuần, tôi đều phải ra chợ gần nhà làm thuê.



Tiền kiếm được — phải nộp hết.



Chỉ vì điều đó, dù tôi đỗ một trường cấp ba trọng điểm có ký túc mẹ cũng không cho tôi đi.



Cuối cùng, tôi chỉ có thể vào một trường phổ thông bình thường.



Gần nhà, để tiện đi làm, không ảnh hưởng việc kiếm tiền.



Trong cái gia đình ba người này một mẹ đơn thân, hai đứa con.



Tôi chẳng khác gì một con vật bị nhặt về nuôi.



Mà nghĩ cho cùng, dù có là chó hoang, thỉnh thoảng cũng nên được khen một câu.



Còn tôi, ngày nào cũng phải nghe giọng điệu mỉa mai lạnh lùng của mẹ:



“Có mới mười tám tuổi, mà cái mặt đã dơ dáy như giống hạ tiện. Chả biết giống ai mà ra cái dạng này nữa.”



Trận động đất nhanh chóng qua đi.



Khi cửa phòng được mở ra, mẹ nhìn tôi đứng trong phòng, không bị thương tích gì, khẽ cười nhạt một tiếng:



“Phương Vũ Tịch, mạng mày cũng dai đấy.”



Trong đôi mắt tam giác đảo ngược kia, lộ rõ sự chán ghét.



Tôi và bà chẳng giống nhau chút nào.Bà có đôi mắt tam giác sắc nhọn, làn da đen sạm, răng đen và lệch,



Mỗi lần nổi giận, trông như một con quỷ từ địa ngục bò lên.



Còn tôi thì khác.



Da trắng, dáng cao, mắt to, môi mỏng.



Từ nhỏ đến lớn, luôn có con trai theo đuổi.



Vì thế, khi có người nói với tôi:



“Bà ta không phải mẹ ruột của mày đâu.”



Tôi tin ngay, không cần suy nghĩ.



..



“Anh có thể cho em mọi thứ em muốn. Tự do và được học đại học.”



Người đàn ông trước mặt nhìn tôi, ánh mắt mang theo thứ gì đó tôi chưa kịp hiểu —



Có lẽ là sự dụ dỗ.



Năm sau, tôi sẽ thi đại học.



Đó là cơ hội duy nhất và cũng là hy vọng duy nhất để thoát khỏi cuộc sống này.



Nhưng đúng vào lúc đó mẹ đột nhiên tìm đến tôi.



Bà ta muốn tôi nghỉ học. Thậm chí không cho tôi thi đại học.



“Em mày chỉ kém mày một tuổi, nó cũng học lớp 11 rồi. Tương lai kiểu gì chả vào được đại học.”



“Đến lúc đó, tao không nuôi nổi cả hai đứa. Mày nên sớm từ bỏ đi là vừa.”



Tôi quỳ xuống trước mặt bà.



Nói rằng mình có thể đi làm thuê, tự lo học phí.



Tôi có thể bắt đầu tiết kiệm từ bây giờ.



Thậm chí, đưa bà một nửa số tiền mình kiếm được, để dành cho em sau này học đại học.



Chỉ cần…



Bà đừng bắt tôi bỏ học.



Nhưng không ngờ, bà ta tát tôi một cái trời giáng.



“Loại như mày mà cũng đòi học đại học á? Tao nhổ vào!”



“Cho mày học hết cấp ba đã là tao đã nhân đạo lắm rồi!”



“Đi làm sớm rồi kiếm lấy thằng chồng có tiền về”



“Tao còn trông mày tích cóp cho thằng em mày mua nhà!”



Cái tát đó làm miệng tôi bật máu.



Màu m.á.u đỏ tươi, chói mắt đến mức làm tôi choáng váng.



Tối hôm đó, tôi không được ăn cơm.



Chỉ vì dám cãi lại bà.







“Tự do và học đại học… Anh muốn tôi làm gì?”



Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện, từng chữ, từng lời đều chậm rãi mà kiên quyết.



Tôi hiểu, trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí.



Hắn rít một hơi thuốc thật sâu, ánh mắt giễu cợt nhìn tôi, giống như đang xem một trò đùa.



Tôi đã từng thấy hắn.



Khi mẹ bắt tôi đứng trên bậu cửa sổ, không được nhúc nhích.



Bà đứng sau lưng, dùng thắt lưng đánh tôi tới tấp, chửi tôi là đồ ăn hại, đồ báo đời…



Lúc đó, chính hắn…



Đứng dưới lầu, dựa tường hút thuốc, với dáng vẻ y hệt bây giờ.




Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com