Đứa Con Của Quỷ
Trong màn đêm, chỉ có đốm sáng le lói từ đầu điếu thuốc của hắn là ánh sáng duy nhất tôi nhìn thấy khi bị đánh đập.
“Giết bà ta đi. Người đàn bà đã hành hạ mày suốt bao năm trời.”
Nghe xong câu đó ngón tay tôi hơi run lên.
Nhưng rất nhanh, tôi gật đầu:
“Được.”
Dù sao thì…
Bà ta còn sống ngày nào, tôi cũng sớm muộn gì bị đẩy vào chỗ chết.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu suy nghĩ:
Nếu phải g.i.ế.c mẹ mình thì sẽ có bao nhiêu cách để làm điều đó?
Đầu độc có lẽ là đơn giản nhất.
Nhưng thuốc độc rất dễ bị cảnh sát lần ra dấu vết.
Cuối cùng người ngồi tù… sẽ là tôi.
Tôi g.i.ế.c người không phải để hủy hoại nốt nửa đời còn lại của mình.
Tôi còn trẻ tôi còn muốn làm rất nhiều điều.
Ví dụ như…
Tìm một thành phố ven biển, chân trần đứng trên cát cả buổi chiều, để gió biển thổi tung mái tóc.
Người ta nói, chỉ cần được nhìn thấy biển, mọi nỗi buồn đều sẽ tan đi.
Tôi đã chuẩn bị kế hoạch xong xuôi.
Sau khi g.i.ế.c được bà ta xong tiến vào đại học.
Tôi sẽ dành dụm ít tiền rồi đi du lịch.
Đến một thành phố có biển.
Tôi cũng từng nghĩ đến việc đẩy bà ta ngã cầu thang.
Nhưng khả năng bà không c.h.ế.t ngay thì sao?
Lỡ bà báo công an hoặc tệ hơn là bán tôi đi làm vợ cho mấy lão già què quặt, bệnh tật.
Bà luôn nói muốn làm thế.
Cho đến hôm nay.
Em trai tôi chặn tôi trong phòng, còn kéo theo hai thằng bạn nó ở trường.
Nó cười toe toét, nhìn tôi như thể tôi là món hàng hóa nào đó:
“Chị à, chắc chị biết rồi nhỉ?”
“Chị không phải chị ruột của em đâu.”
“Chị xem, tụi mình chẳng giống nhau tí nào.”
Khi nó nói vậy, mắt cứ đảo qua đảo lại trên n.g.ự.c tôi.
Trời đang nóng, tôi mặc một chiếc áo hai dây mỏng, cổ trễ, trong phòng riêng.
Nó cười nham nhở nói: “Chị có bạn trai chưa?”
“Hay là… chị cân nhắc thử em đi?”
“Biết đâu em nói đỡ với mẹ vài câu thì sau này bà sẽ không đánh chị nữa đâu ha?”
Tay nó vươn về phía eo tôi. Mà tôi thì không tránh đi.
Vì đúng lúc đó có một ý tưởng lóe lên trong đầu.
Một cách tuyệt vời, hoàn hảo, hoàn mỹ để g.i.ế.c c.h.ế.t bà ta.
Chính là dùng thằng em trai này.
Ba ngày sau mẹ tôi c.h.ế.t trong bếp.
Nửa bên mặt bà bị dí chặt vào chảo y như cái bánh áp chảo bị ép lên mặt nóng.
Cái chảo ấy còn đầy dầu và dầu còn đang sôi sùng sục, chiên rộp cả da thịt bà.
Mặt bà ta m.á.u thịt lẫn lộn, không còn ra hình dạng.
Đôi mắt trợn trừng.Dán chặt vào bức tường trước mặt.
Cứng đờ, kinh hoàng… không thể tin nổi.
Cảnh sát nói, bà bị ai đó ghì mặt vào chảo, rồi bị đ.â.m nhiều nhát sau lưng.
Máu… Nhuộm đỏ cả căn bếp.
—
Người phát hiện ra cái xác là tôi.
Hôm đó tôi tan học, vừa về đến nhà, định vào bếp chuẩn bị bữa tối cho ba người…
Nhưng cảnh tượng trước mặt khiến chân tôi mềm nhũn.
Tôi nhanh chóng gọi điện báo cảnh sát.
Họ đến rất nhanh, phong tỏa hiện trường rồi bắt đầu điều tra.
Một lúc sau, một vị cảnh sát trẻ bước đến chỗ tôi, khẽ đỡ tôi dậy từ dưới đất rồi ân cần khoác cho tôi một chiếc áo:
“Em là Phương Vũ Tịch đúng không? Con gái trong nhà này.”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
“Đừng sợ, chúng tôi nhất định sẽ làm rõ chân tướng.”
“Bây giờ cần mời em về đồn để lấy lời khai.”
Tôi lại gật đầu nhưng khi bước ra cửa, tôi quay sang hỏi, vẻ thắc mắc:
“Chú cảnh sát… Em trai cháu, Phương Thiếu Huy… Tại sao đến giờ vẫn chưa về nhà?”
Em trai tôi — biến mất rồi.
Ngay trong ngày xảy ra án mạng, nó đã không đến trường.
Thầy cô bảo, tối hôm trước đã có người gọi điện xin phép nghỉ học cho nó.
Nhưng kể từ sau cuộc gọi đó, không một ai còn nhìn thấy nó.
Không một ai có tin tức gì về nó.
Kể cả là tôi.
Tối hôm đó tôi đi làm thêm, về rất muộn cũng không gặp nó.
Trên nửa bên mặt còn lại và phần cổ của mẹ, cảnh sát lấy được dấu vân tay của em tôi.
Rất rõ…Rất sâu.
Như thể nó đã dùng toàn bộ sức lực để đè bà xuống.
Như thể — Nó chính là hung thủ.
…
Ngay cả cảnh sát cũng nói, dựa vào dấu vết hiện trường,
Người c.h.ế.t hoàn toàn không có dấu hiệu phản kháng điều đó rất bất thường.
Nhưng nếu là đứa con trai mà bà yêu thương nhất, là đứa bà luôn nuông chiều…
Nếu chính nó là kẻ ra tay g.i.ế.c bà…
Vậy thì tất cả — Bỗng nhiên lại hợp lý.
Chỉ là không tìm thấy hung khí.
Và… em tôi cũng không thấy đâu.
…
Thế nhưng, cảnh sát có mặt đầu tiên tại hiện trường, người đã đưa tôi đi lấy lời khai.
Cảnh sát Giang anh ấy lại không tin em tôi là hung thủ.
“Tôi thấy… Giống như là cô con gái trong nhà ra tay hơn.”
Tôi đã nghe được câu đó…
Ngay trong ngày tôi đến đồn cảnh sát để hỏi về tiến triển vụ án.
Cũng chính lúc ấy tôi thấy trong tay cảnh sát Giang là một bằng chứng quan trọng:
Là điện thoại của Phương Thiếu Huy.
Tôi rõ ràng nhớ, mình đã ném nó xuống sông, cách nhà hơn ba cây số.
Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com