Đứa Con Của Quỷ

Chương 3





Tôi đứng lấp ló ngoài cửa, hoảng loạn nhìn vào trong và nhanh chóng bị phát hiện.



Một nữ cảnh sát gọi tôi lại, đưa cho tôi một ly nước:



“Chuyện xảy ra ở nhà em như vậy, chắc em sợ lắm phải không?”



Chị ấy cười rất dịu dàng, khuôn mặt cũng ưa nhìn, thân thiện.



Nhưng tôi lại run còn dữ hơn lúc nãy.



Bởi tôi tận mắt nhìn thấy chị ấy…



Thả vào ly nước một viên gì đó…



Giống như viên sủi, tan rất nhanh trong nước.



Bây giờ nhìn vào thì không thấy gì khác thường,



Nhưng tôi… không dám uống.



Tôi nghi ngờ, đây là một kiểu “thuốc thật thà” kiểu mới —



Uống vào sẽ khiến người ta khai ra sự thật.



Hoặc là… một loại hóa chất đặc biệt, phản ứng trong cơ thể, dùng để kiểm tra xem tôi có phải hung thủ hay không.



Dĩ nhiên, cũng có thể, đó chỉ là viên vitamin thông thường.



Một kiểu “chăm sóc tâm lý” của đồn cảnh sát cho người nhà nạn nhân, giúp tôi bình tĩnh lại.



Nhưng tôi không dám liều.



Vừa uống xong, tôi lập tức giả vờ đau bụng xin đi vệ sinh — Rồi ói hết ra trong nhà tắm.



Chỉ là…



….



Sau đó, Cảnh sát Giang vẫn tiếp tục “tán chuyện” với tôi.



Nhưng thực chất là thêm một vòng thẩm vấn nữa.



Anh ta hỏi về quan hệ giữa mẹ và em trai.



Tôi với mẹ, tôi với em trai — có gì bất thường không?



“Tụi em… ổn cả, gia đình em lúc nào cũng hòa thuận ai cũng đối xử tốt với nhau.”



Tôi không hiểu vì sao mình lại nói dối.



“Vậy tại sao.?”



Cảnh sát Giang nhìn thẳng vào mắt tôi ánh mắt đó khiến tôi lạnh cả sống lưng,



“Trong mỗi căn phòng nhà em lại có một cây chổi lau sàn giống nhau?”



Tôi gắng giữ bình tĩnh bình thản trả lời:



“Vì mẹ em bị ám ảnh sạch sẽ…Bà không chịu nổi khi nhìn thấy sàn bẩn.”







Sau khi rời khỏi đồn tôi vẫn không thể ngủ được.



Khi đêm đến tôi quay lại đồn cảnh sát.



Tôi vào vai cô con gái mất mẹ, em trai lại mất tích, không thể chợp mắt vì lo lắng và tuyệt vọng.



Không ai nghi ngờ gì.



Ngay cả cảnh sát Giang khi thấy mắt tôi đỏ hoe, cũng dẹp bỏ vẻ nghiêm túc thường ngày lặng lẽ an ủi, còn mua cho tôi một ly trà sữa nóng.



Tôi ngồi rất lâu trong phòng tiếp dân.



Đến khi nữ cảnh sát đi vệ sinh, tôi mới nhẹ nhàng đẩy cửa..Lặng lẽ lao thẳng về phía phòng chứng vật mà tôi đã âm thầm quan sát từ trước.



Lúc nửa đêm quay lại đồn cảnh sát tôi chỉ có một mục đích duy nhất:



Lấy lại điện thoại của em trai trước khi cảnh sát mở khóa được nó.



Bên trong đó là toàn bộ tin nhắn giữa tôi và nó:



Những lời trêu chọc, xúc phạm, cả những tin nhắn mang tính dụ dỗ ghê tởm của nó.



Trong những cuộc trò chuyện đó, tôi luôn tỏ ra sợ hãi, yếu đuối,... như một đứa con gái bị em trai bắt nạt đến đường cùng.



Nhưng… Tin nhắn cuối cùng giữa tôi và nó là:



“Chị không thể đồng ý với em được…Nếu mẹ biết, bà sẽ đánh c.h.ế.t chị mất… Trừ khi mẹ c.h.ế.t rồi… Thì chị sẽ chấp nhận mọi yêu cầu của em.”



Ngày hôm sau tin nhắn đó được gửi đi — Mẹ tôi chết.



Tôi chưa kịp chạm vào điện thoại của em trai thì đã bị phát hiện vì tự ý xông vào phòng chứng vật.



Tôi lập tức đổi giọng giả vờ ngơ ngác như một đứa con gái bị lạc ngượng ngùng cúi đầu, ra vẻ xấu hổ.



Không ngờ chú cảnh sát kia lại tin thật.



Còn nhẹ nhàng an ủi dẫn tôi quay về phòng tiếp dân.



Trên đường quay lại, tôi cố gắng thăm dò:



“Điện thoại của em trai cháu… Đã mở được chưa ạ?”



“Trong đó có mấy tấm ảnh gia đình, cháu muốn xin lại… giữ làm kỷ niệm…”



Anh ta nhún vai, lắc đầu tiếc nuối:



“Rơi xuống sông rồi va vào đá hỏng mất phần chip chính.”



“Khả năng phục hồi gần như bằng không nhưng bọn chú vẫn đang cố hết sức, khi nào có tin gì mới sẽ báo cho cháu.”



Nghe xong câu đó tôi thở phào nhẹ nhõm.



Đến mức… suýt không giấu nổi niềm vui trong mắt.



Tôi rời khỏi đồn cảnh sát với bước chân nhẹ tênh.



Cảnh sát Giang nhất quyết muốn đưa tôi về tận nhà nhưng tôi nhất quyết từ chối.



Nhà tôi cách đồn cảnh sát chỉ vài phút đi bộ, tôi không muốn xuất hiện thêm một rủi ro nào nữa.



Tôi đi bộ một đoạn khá xa, rồi quay đầu nhìn lại.



Và tôi thấy… Cảnh sát Giang vẫn đứng đó, ngay trước cửa đồn nhìn thẳng về phía tôi.



Gặp ánh mắt tôi anh ta khẽ giơ tay vẫy:



“Anh tiễn em đi một đoạn, chỉ là đảm bảo an toàn thôi mà.”



Nhưng tôi không nghĩ vậy.



Tôi cảm thấy — Anh ta đang theo dõi tôi.



Ba ngày sau khi mẹ c.h.ế.t trời mưa như trút nước.



Tôi thừa kế sổ tiết kiệm mà mẹ xem như báu vật.



Rồi dùng số tiền ít ỏi trong đó mua cho mẹ một mảnh đất nhỏ làm nơi yên nghỉ.



Đám tang của mẹ rất sơ sài.



Nhà chẳng có ai thân thích chỉ có vài người hàng xóm và mấy cảnh sát đến dự.



Sau khi đặt hộp tro cốt của mẹ vào huyệt tôi ngăn người thợ định lấp đất lại, rồi bước đến bên cạnh mang theo một chiếc túi đen, ném xuống bên cạnh hũ tro.



Một người hàng xóm tò mò hỏi:



“Trong túi đó là gì vậy?”




Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com