Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 352: Dùng gậy đánh nó



Lời Diêu lão gia tử nói rất nghiêm trọng, cộng với sắc mặt nghiêm nghị của ông ấy khiến Đại Diêu thị cực kỳ sợ hãi.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Diêu lão gia tử xuất thân đồng sinh, Đại Diêu thị luôn kính trọng phụ thân, nào dám lớn tiếng nói chuyện như nói với người khác.

"Nhưng dù sao thì hắn cũng do ta sinh ra, sao ta có thể đối xử tàn nhẫn với hắn được chứ?" Đại Diêu thị khổ sở trong lòng.

"Nhi nữ đều là nợ!" Diêu lão gia tử than thở một tiếng, "Nghĩ nhiều hơn cho Đạt ca nhi đi, còn có đứa bé trong bụng Bùi thị nữa, nó cũng là con cháu của Tống gia các ngươi. Nếu cha ruột nó phạm tội, chuyện trộm cắp không phải tội lớn, phạt đi lao dịch cũng không bị quan phủ ghi vào hồ sơ thì thôi không nói, nhưng nếu hắn lại phạm vào tội lớn hơn nữa thì sau khi tôn tử của ngươi được sinh ra, cả đời này nó đều không thể trở mình được!"

Cha ruột có tội thì con cái không có tư cách tham gia khoa khảo. Đối với Diêu lão gia tử, việc học rất quan trọng.

Thế nhưng Đại Diêu thị lại không hề để bụng, dù sao thì trên đời này cũng có rất nhiều người không đi học, không tham gia khoa khảo.

"Ngươi nghĩ lại đi, nếu ta là phường trộm cắp thì khi còn nhỏ, các ngươi có bị người khác xem thường không? Nếu ta thân bất chính thì ngươi có thể sống tốt đến mức nào chứ? Còn các ca ca, đệ đệ của ngươi nữa, chúng có thể là người tốt sao?" Diêu lão gia tử thật sự gấp muốn chết.

Khuê nữ này của ông ta đúng thực là não phẳng.

Phí công nói những lời này với nó mà nó lại hoàn toàn không hiểu gì.

Thấy bà ta vẫn không hề thay đổi thái độ, Diêu lão gia tử cũng lười mở miệng, trừng mắt nhìn khuê nữ một cái rồi quay sang nói với Nhị Nha: "Đại bá nương của ngươi không xấu, chỉ là hơi ngốc nghếch mà thôi. Nếu nó thật sự làm ra chuyện gì không hay thì ngươi khuyên nhủ nhiều một chút, khuyên không được thì tìm ta, ta lấy gậy đánh nó."

Không thể tin được đây là lời mà một ông cụ đọc sách nói ra.

Nhưng Tống Anh vẫn gật đầu: "Vâng, Diêu gia gia."

Đại Diêu thị suýt thì hộc máu.

Nha đầu thối này muốn bắt nạt bà ta, thấy bà ta như vậy rồi mà còn tới ức hiếp bà ta!

Mới vừa thấy nàng hợp ý thì đã lập tức biến thành nha đầu đáng ghét!

Diêu lão gia tử không ở cùng khuê nữ quá lâu, lại đi tìm Tống gia lão gia tử hàn huyên. 

Tống Anh cảm thấy Diêu lão gia tử hiểu lý lẽ như thế, Diêu gia sớm muộn gì cũng sẽ nuôi dạy ra một người tài giỏi, còn Tống gia...

Nếu lão gia tử nhà nàng có thể xử lý mọi chuyện công bằng, bớt đi tật xấu này thì thật ra Tống gia cũng sẽ không tệ.

Nhưng mọi chuyện không thể nào giống như nàng suy nghĩ được, chẳng hạn như lúc này, a gia nhà nàng và Diêu lão gia tử ngồi với nhau, khi nhắc tới nhi tử con cháu thì vẫn coi trọng Đại phòng nhất.

Mặc dù hôm nay là Nhị phòng mở tiệm ăn nhưng Tống Lão Căn sợ người khác cho rằng Đại phòng Tống gia xuống dốc nên nói không ít lời hay cho Tống Phúc Sơn.

"Lão Đại nhà ta là một đứa thực tế, công việc ở phường nhuộm cũng không tệ, nhìn thì không bằng tiệm ăn này nhưng mỗi tháng đều có thể dư chút tiền tiêu vặt, không cần sợ lỗ vốn. Hắn là thợ lành nghề, tay nghề tốt, được lão bản xem trọng, mỗi năm còn được phát thêm ít tiền thưởng..." Tống Lão Căn khen ngợi Đại nhi tử.

Diêu lão gia tử cười gượng một tiếng: " Ta biết nữ tế này là người tốt, nhưng lão Nhị nhà ngươi vẫn có bản lĩnh hơn một chút, không nói tiếng nào mà đã mở được tiệm ăn. Nghe nói mấy cái khay này do lão Tam làm, trông có vẻ có tay nghề rất tốt... Lão huynh thật là có phúc, mấy nhi tử đều giỏi giang!"

Tống Lão Căn lại xua tay: "Không dám nhận, không dám nhận. Hôm nay mới khai trương, vẫn chưa biết sau này thế nào, không dám khoa trương. Chẳng phải lão Nhị y như cái chày gỗ sao? Hắn còn phải thuê thêm một phụ nhân đến phụ giúp ở đằng trước. Nếu không thì hai người bọn họ sao có thể làm được chứ?"

"..." Diêu lão gia tử nhất thời không biết nên tiếp lời như thế nào.

Ông ấy đương nhiên cũng muốn đứng về phía nữ tế nhà mình.

Nhưng nữ tế này không phải người ngoài, tất nhiên không thể khen ngợi quá mức được, nhất là vào ngày khai trương như hôm nay, hiển nhiên phải khen ngợi những người khác của Tống gia, nhất là Tống lão Nhị.

Nhưng Tống Lão Căn này quá khiêm tốn rồi! 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com