Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 353: Huynh đệ cùng cảnh ngộ



Diêu lão gia tử cười gượng, quyết định cắn hai miếng bánh bao, né tránh việc tiếp lời.

Năm đó ông ấy đồng ý gả khuê nữ đến Tống gia là bởi vì cảm thấy Đại phòng Tống gia được xem trọng, cuộc sống sau này sẽ không tệ. Thế nhưng, ông ấy hy vọng khuê nữ được xem trọng không có nghĩa là ông ấy hy vọng mấy huynh đệ khác của Tống gia bị Tống Lão Căn ghét bỏ, nhất là còn làm trò trước mặt nhiều người như vậy...

Tống Kim Sơn vừa đi tới, nghe thấy cha ruột mình nói như thế thì trong lòng như bị đâm một nhát dao.

"Cha." Tống Kim Sơn kêu một tiếng, "Mấy ngày trước quá bận rộn nên không mời cha đến đây. Đến lúc khách khứa ra về, người cũng đừng vội về, ở lại đây xem tiệm ăn nhà ta làm ăn thế nào."

Tống Lão Căn gật đầu.

Người trong nhà chắc chắn không thể ra về cùng với khách, ít nhất cũng phải ở lại đến chiều, nhìn xem tình hình buôn bán buổi chiều thế nào.

Ông đã lớn tuổi rồi, nếu có vấn đề gì thì cũng có thể ra mặt thay tiểu bối, giúp bọn chúng nghĩ cách giải quyết.

"Phụ nhân họ Quan đang bận rộn bên kia là ai? Lúc nãy đúng là thật sự có thể làm chủ thay hai người các ngươi. Sau này để bà ấy thu tiền ở đằng trước à?" Lão gia tử cũng hơi bận tâm, "Có quen biết tận gốc rễ không?"

"Người này... ta cũng không biết rõ, là Nhị Nha và nương nàng thuê về, nghe nói là nương của bằng hữu của Tứ đệ. Mấy ngày nay, bà ấy rất cần mẫn, làm việc cũng nhanh nhẹn. Thuê bà ấy về là để bà ấy ra mặt thay, người cũng biết hai phu thê bọn ta không nhanh mồm nhanh miệng, sợ bị người khác bắt nạt." Tống Kim Sơn luôn kính sợ lão gia tử. 

Ngay cả Tống Anh cũng sắp không nhìn nổi nữa rồi.

Hiện giờ Tống Kim Sơn xem như là người đã có ngoại sanh rồi, dù thế nào cũng phải đứng thẳng sống lưng mới đúng chứ.

Nhưng một khi đối mặt với lão gia tử, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng ấu trĩ, ánh mắt rất dè dặt, sợ bản thân mình làm sai chuyện gì đó.

Không chỉ mình hắn mà Tam thúc cũng như vậy, hai vị này quả thực chính là huynh đệ cùng cảnh ngộ.

"Lão Tứ giới thiệu sao?" Tống Lão Căn hơi ngạc nhiên, "Lão Tứ nhìn người rất chuẩn. Lúc nãy bà ấy chỉ nói mấy câu mà nữ nhân xui xẻo kia đã sợ mất hồn mất vía, không giống tức phụ nhi nhà ngươi, quá lương thiện. Đã đứng ra buôn bán thì cũng nên cứng rắn một chút. Lúc nãy phụ nhân kia rõ ràng nhằm vào các ngươi mà tới, dù có đáng thương đến đâu thì cũng không phải người tốt. Đuổi bà ta ra ngoài đã là khách khí rồi, sao còn có thể cho bánh bao nữa chứ?"

"Tức phụ nhi của ta cũng là tốt bụng..." Tống Kim Sơn vội vàng nói.

"Biết nàng tốt bụng, nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, đó là vị khách đầu tiên, không mua đồ đã là chịu thiệt, thế mà còn lấy đồ đi cho không, chẳng phải là xui xẻo sao? Nếu các ngươi muốn làm chuyện tốt thì đến cuối ngày tặng cho đám ăn mày số bánh bao bán không hết cũng không sao..." Lão gia tử nói tiếp.

Đầu của Tống Kim Sơn lập tức phình to, hắn vội vàng gật đầu, ngoan ngoãn nghe dạy dỗ.

Càng bị dạy dỗ, càng không dám ngẩng đầu lên.

"Thông gia, ta cảm thấy tức phụ nhi này của ngươi làm vậy cũng tốt mà. Có câu "Làm việc thiện tích đức, trong nhà ắt dư dả". Tốt bụng như thế, nếu Thần Tài nhìn thấy cũng sẽ chiếu cố thêm mấy phần." Diêu lão gia tử vội vàng nói.

"Bánh bao là chuyện nhỏ, ta thấy nhi tử này của ta không hề có tiền đồ gì cả. Đã lớn như vậy rồi mà không thể làm chủ được, người ta tới tận cửa bắt nạt mà hắn lại chỉ có thể dựa vào phụ nhân họ Quan kia hỏi rõ ràng. Haiz, đường đường là đại nam nhân, như vậy chẳng phải rất mất mặt sao?" Tống Lão Căn chê bai nhi tử của mình, hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì.

Tống Kim Sơn xấu hổ đỏ bừng mặt.

Cha hắn nói không sai, hắn đúng là vô dụng.

Tiệm ăn do khuê nữ kiếm tiền thuê được, công thức nấu ăn do khuê nữ đưa, ngay cả việc thuê người cũng là khuê nữ nhờ lão Tứ giúp đỡ nên mới tìm được người cần mẫn như vậy.

Hắn làm được gì chứ? Khuê nữ bảo làm gì thì hắn làm đó, giống như hạt châu trong bàn tính, chỉ khi nào có người gẩy mới có thể chuyển động. 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com