Lão gia tử bị Tống Anh trêu chọc thì vô cùng xấu hổ, cũng cảm thấy mặt già không giữ được.
"Già rồi không động đậy nổi, muốn ngồi nghỉ một chút." Lão gia tử mặt dày nói.
Mười tám năm trước, vùng thành Dung không thu hoạch được gì, ông chạy nạn đến kinh thành để cầu cứu, trên đường đi qua một đạo quan, được đạo sĩ ở đạo quan đó cho ở nhờ hai ngày. Lúc ấy ông nhìn thấy một vị đạo sĩ toát lên vẻ tiên phong đạo cốt ngồi xếp bằng như thế, ánh nắng sớm mai chiếu rọi lên người vị đạo sĩ đó như thể muốn đón người đi, phi thăng thành tiên.
Mấy ngày nay, ông đột nhiên nhớ tới hình ảnh đó, trong lòng không khỏi xúc động.
Ông cũng thử xem.
Không chừng có thể sống lâu thêm mấy năm.
Tống Anh không nhịn được mà bật cười: "Người ngồi im không nhúc nhích như vậy đúng là có thể nghỉ ngơi, nhưng một khi xương cốt được rảnh rỗi, chẳng phải sẽ càng lười biếng hơn sao?"
Tống lão gia tử không hé răng.
"Có phải người muốn cơ thể khỏe mạnh hơn một chút không?" Tống Anh hỏi.
Tống lão gia tử ngẩng đầu lên nhìn nàng, cho rằng Tống Anh đang châm chọc mình, chỉ nói: "Già rồi, sợ chết. Chờ đến lúc ngươi bằng tuổi ta bây giờ thì cũng không tốt hơn ta bao nhiêu đâu."
"Sợ chết mới là con người, người không sợ chết chỉ có anh hùng hoặc kẻ ngốc thôi." Tống Anh cười một tiếng, "Hay là... người học theo ta đi? Ta biết hai bộ… công pháp... dưỡng sinh đấy."
Tống Anh mặt dày, hai chữ "công pháp" cũng nói ra được.
Lão gia tử quả nhiên không tin: "Ngươi chỉ là một tiểu cô nương, còn có thể biết mấy cái này sao?"
"Sao lại không biết? Ta biết hai bộ công pháp, một tên là Ngũ Cầm Hí*, một tên là Thái Cực Quyền**. Mỗi ngày luyện một lúc là có thể kéo dài tuổi thọ!" Tống Anh đáp.
* Ngũ Cầm Hí (năm loài thú nô đùa): tương truyền do Hoa Đà sáng tạo ra để tập dưỡng sinh, dựa trên hành vi của năm loài thú là hổ, nai, gấu, vượn, chim.
** Thái Cực Quyền: một môn võ thuật cổ truyền của Trung Quốc xuất phát từ tư tưởng Thái cực trong Chu dịch và học thuyết Âm Dương với đặc trưng là các động tác mô phỏng hiện tượng tự nhiên, uyển chuyển, chậm rãi kết hợp với việc điều hoà hơi thở. kí.ch th.ích
Kiếp trước, những người cao tuổi đều thích mấy cái này!
Sở dĩ nàng biết hai bộ "công pháp" này là vì khi đi làm bị người hướng dẫn túm đến học cùng. Dù sao cũng tốt cho việc dưỡng sinh nên nàng còn cẩn thận nghiên cứu một chút. Cách thức học tập trước đây cũng hoàn toàn chính quy, tìm người chuyên nghiệp đến dạy.
Lão gia tử quả nhiên thấy hứng thú: "Vậy được, ngươi nghịch mấy tư thế cho ta xem thử đi."
"Thể trạng của người không thích hợp để tập Thái Cực Quyền nên ta dạy người Ngũ Cầm Hí nhé? Người đến tập theo ta mới được." Tống Anh nói.
Hai bộ công pháp dưỡng sinh này đều tốt cho sức khỏe nhưng muốn tập Thái Cực Quyền phải có chút kiến thức cơ bản về đứng tấn, thẳng lưng, nếu động tác không chính xác thì có thể làm đầu gối bị thương. Tuy kiếp trước nàng hiểu biết tương đối nhiều nhưng bản thân lại lười tập luyện, chỉ thỉnh thoảng nghịch ngợm một tí theo yêu cầu của người hướng dẫn mà thôi.
Nhưng động tác của Ngũ Cầm Hí khá hay ho, nàng tập bộ này nhiều hơn một chút.
Lão gia tử phủi quần áo, đi ra tập cùng Tống Anh.
"Động tác đầu tiên là điều hòa hơi thở, phải khép hai chân lại, đứng thẳng lưng... mắt nhìn thẳng phía trước, hai tay..." Tống Anh nói rất rõ ràng, lão gia tử cũng bắt chước rất giống.
Nếu là trước đây, ông thật sự không bỏ được mặt mũi để làm thế này.
Nhưng bây giờ thì khác, ông và Tống Anh đã đánh cược với nhau, bây giờ nhìn Tống Anh đương nhiên không còn tự tin như trước đây nữa.
Hơn nữa, thuốc mà ông uống do Nhị Nha nhờ người mua về, tiền mua thuốc cũng là mượn của Nhị Nha...
Trước mặt chủ nợ, lão gia tử tự nhiên nói ít đi mấy phần.
Tống Anh hướng dẫn rất kỹ, lão gia tử cũng làm theo nàng, nhưng động tác điều hòa hơi thở lúc mới bắt đầu vẫn bình thường, còn mấy động tác sau đó hoàn toàn không thích hợp.
"Hai lòng bàn tay hướng xuống dưới, mười ngón duỗi ra, khum lại như vuốt hổ, mắt nhìn theo hai tay..." Tống Anh nói xong, động tác cũng trở nên vô cùng kỳ quái.
Lão gia tử hơi há miệng, cảm thấy mình bị lừa rồi.
Nhưng vẻ mặt của Tống Anh rất nghiêm túc, thật sự không giống như đang đùa giỡn khiến ông cau mày, do dự một chút rồi cũng tiếp tục tập theo nàng.