Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 392: Khoe khoang



Tống lão gia tử còn có thể tiếp thu "hổ hí" và "lộc hí", nhưng càng về sau, động tác càng không thích hợp.

"Gấu lắc lư là cái gì... Có, có phải nha đầu ngươi cố ý giày vò ta đúng không? Ta cũng đã từng này tuổi rồi, tập mấy động tác này còn ra thể thống gì!?" Tống lão gia tử không nhịn nổi nữa.

Quá không có uy nghiêm!

Giống như đồ ngốc lúc ẩn lúc hiện, động tác thật sự rất buồn cười!

Tống Anh trợn trắng mắt nhìn lão gia tử: "Ta không dạy bộ hí này cho người bình thường đâu! Không phải người muốn cơ thể khỏe mạnh sao? Vậy thì tập cái này đi, mỗi ngày giãn gân cốt, tâm trạng tốt thì cơ thể cũng khỏe mạnh. Còn mấy động tác này... do danh y truyền lại đấy. Nếu người cảm thấy động tác này không đúng thì đi tìm đại phu hỏi thử xem."

Một tiểu cô nương như nàng còn không chê động tác xấu thì ông già nhiều tuổi như Tống Lão Căn chê cái gì?

Cho dù ông không nhúc nhích thì cũng không tuấn tú nổi, hà tất phải để ý mấy động tác nhỏ này chứ?

Lão gia tử bị nàng nói mấy câu thì đỏ mặt.

Lật trời rồi.

Trong cái nhà này, bây giờ ngay cả mấy nha đầu cũng lớn gan hơn. Tống Lão Căn đảo mắt một vòng quanh sân, chỉ thấy Tiêu thị đang phơi quần áo vội vàng cúi đầu xuống, Tứ phòng bên kia thì đóng cửa sổ lại "rầm" một tiếng.

"..." Tống Lão Căn nheo mắt.

Mấy tức phụ nhi này đều đến xem trò cười của ông có phải không?

"Vậy tiếp tục đi." Đã mất mặt rồi thì cũng không cần để bụng chuyện mất mặt lâu hơn một lát.

Huống hồ, Nhị Nha hẳn cũng không xấu xa đến mức cố ý giày vò ông, có lẽ Ngũ Cầm Hí này thực sự có tác dụng.

Bất đắc dĩ, Tống Lão Căn đành phải ngoan ngoãn như tôn tử, tiếp tục học theo nàng. Sau khi học xong, gương mặt ngăm đen của ông hoàn toàn đỏ bừng.

Trong mắt ông, "viên hí" và "điểu hí" vừa buồn cười vừa trẻ con, nghĩ đến việc bản thân mình đã từng này tuổi rồi mà còn phải học cách vỗ cánh của loài chim thì cả khuôn mặt nóng rát.

May mà chỉ có năm bộ hí, nếu có thêm mấy bộ nữa thì mặt già của ông thật sự không chịu nổi.

Nhưng chỉ tập mẫu một lần thì lão gia tử vẫn chưa học được.

Thế là Tống Anh kiên nhẫn hướng dẫn chi tiết.

Đến lúc thấy lão gia tử thật sự mệt mỏi mới kêu dừng.

Tống Lão Căn cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi, nhưng lại nghe Tống Anh nói: "Người học chậm quá, tập một, hai ngày vẫn chưa thuộc được. Như vậy đi, mấy ngày tới sáng sớm nào ta cũng qua, học thêm dăm ba bữa hẳn là không thành vấn đề. Mỗi ngày cũng không thể tập quá lâu, tốt quá hoá dở."

"Mỗi ngày đều tới ư?" Tống Lão Căn cau mày, trong lòng hơi hối hận, "Không cần đâu. Ngươi vừa phải trông con vừa phải kiếm tiền, làm gì có nhiều thời gian rảnh như vậy..." kí.ch th.ích

Bộ hí này quá xấu, ông thật sự không muốn thử lại lần nào nữa, nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi. Hôm nay nói học mà ngày mai lại bỏ cuộc thì có vẻ như người chủ gia đình là ông nói chuyện không giữ lời.

Tống Anh cười như không cười, nhìn lão gia tử: "A gia nói gì vậy? Mấy ngày trước người bệnh nặng trên giường, ta đột nhiên nhớ tới ơn cứu mạng và dưỡng dục của người với ta mấy năm trước, vẫn luôn không yên lòng. Đừng nói chỉ tới mấy ngày, cho dù mấy chục năm sau, ngày nào cũng đích thân tới một chuyến cũng không sao."

"..." Mặt già của Tống lão gia tử giật giật.

Ăn nói bậy bạ!

Với tính tình của mình, nha đầu này có thể vì thấy ông sống dở chết dở mà nhớ tới ân tình trước đây sao?

Rõ ràng là vì cảm thấy bản thân cược thắng nên chiếm lý, vì vậy lúc này cố ý đến trước mặt ông khoe khoang!

Thế nhưng lão gia tử lại không thể nói ra lời này, chỉ có thể nhìn Tống Anh giả vờ hiếu thảo, cơn giận nghẹn ở giữa ngực, cuối cùng không còn cách nào khác, đành phải buồn bực gật đầu: "Tới thì tới đi, tập với lão già này mấy ngày. Đúng rồi... Cũng sắp ăn Tết rồi, lão bản của Đại bá ngươi hẳn sẽ phát chút tiền thưởng, đến lúc đó có thể trả lại cho ngươi một ít..."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com