Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 410: Nguyền rủa



Quả nhiên, giờ phút này, Bùi lão Nhị đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Tống gia đã thông báo chuyện này khắp nơi nên đã không còn đường lui, bây giờ ngoại trừ nhận người vào, ông ta hoàn toàn không có lựa chọn nào khác!

Không chỉ như thế, ông ta còn phải vô cùng vui mừng mà đón nhận, cảm động rơi nước mắt mà đón nhận!

Bùi lão Nhị suýt nữa thì nghẹn chết.

"Lão Nhị, nghe nói tiểu tử nhà ngươi sắp bệnh chết rồi sao? Đã có chuyện gì xảy ra vậy? Hôm kia ta còn thấy nó ra ngoài chơi mà?" Có người không nhịn được mà hỏi.

Bùi lão Nhị trừng mắt: Ai dám nguyền rủa nhi tử của ông ta!

"Thông gia đừng đau lòng, sau này Hiển ca nhi chính là nhi tử ruột của ngươi, nếu hắn không nghe lời, nên đánh cứ đánh, nên mắng cứ mắng, chớ ngại." Tống Kim Sơn nói tiếp.

"..." Bùi lão Nhị nghiến răng nghiến lợi.

Tống gia đúng là khốn nạn, đưa nữ tế tới cửa nhà ông ta còn chưa tính, vậy mà còn nguyền rủa nhi tử của ông ta?!

Thế nhưng, giờ phút này, ông ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, không thể nói với người khác rằng vì để Hiển ca nhi đòi tiền Tống gia nên ông ta mới viết ra công văn như vậy...

Lão già Tống gia kia đúng là khốn nạn, tôn tử ruột mà cũng bỏ được!

Khốn nạn!

Trong lòng Bùi lão Nhị bừng bừng lửa giận, nhưng trước mặt hàng xóm láng giềng quan tâm hỏi thăm chỉ có thể nghiến răng trả lời: "Có lẽ đã đụng phải thứ không sạch sẽ, trước mắt... quả thực không tốt lắm, phải tìm đại phu đến khám."  

Hàng xóm thở dài, đã đến nước mong thông gia đưa nữ tế đến chèo chống gia đình thì sao chỉ có thể là không tốt lắm chứ? Chắc chắn đã đến mức hít thở cũng khó khăn rồi đúng không?

Bùi lão Nhị này bình thường làm việc không thỏa đáng, cũng không biết tích đức cho con cái.

"Vậy ngươi hãy nghĩ thoáng một chút. Có thông gia tốt như vậy, tin rằng đứa nhỏ này chắc chắn sẽ hiếu thảo với ngươi..." Hàng xóm đều không nhịn được mà nói.

Bùi lão Nhị chỉ cảm thấy đau đầu chóng mặt.

Nhi tử là tâm can của ông ta, ông ta chỉ có duy nhất một đứa con trai này, bây giờ phải nguyền rủa con của mình, còn phải...

Hận không thể chạy đến Tống gia đánh chết lão già kia.

Nhưng thực tế là ông ta còn phải cảm tạ và nghênh đón người vào nhà.

"Làm phiền hai vị lão đệ trở về cảm ơn bá phụ thay ta… sau khi Hiển nhi vào cửa, ta nhất định sẽ đối xử tử tế." Lời nói của Bùi lão Nhị có phần cứng nhắc.

Nhóm người Tống Kim Sơn thở dài: "Nếu thông gia đã nói vậy thì bọn ta yên tâm rồi. Hôm qua Hiển ca nhi phải tạm biệt cha nương, đã khóc đến hôn mê bất tỉnh, vẫn nên khiêng thẳng vào cửa luôn đi."

Bùi lão Nhị chỉ có thể cắn răng đồng ý.

Khiêng kiệu hoa vào cửa.

Con của nhà Bùi lão Nhị sắp không qua khỏi nên hỷ sự này cũng không được xem như hỷ sự, không có tiệc rượu, người khác cũng không nên xem náo nhiệt.

Sau khi đóng cửa lại, Bùi lão Nhị mới dám phát tác.

"Nhà các ngươi có ý gì?" Bùi lão Nhị thật sự muốn xắn tay áo lên đánh người.

"Đây là dựa theo ý của Bùi Nhị ca mà! Cha ta nói, nếu đứa nhỏ này đã đứng về phía nhà các ngươi mà nhà các ngươi cũng đồng ý thì được thôi, giao cho các ngươi đấy. Sau này muốn đánh muốn chửi gì, nhà bọn ta đều mặc kệ. Thế nhưng bây giờ Hiển ca nhi nhà bọn ta mang ân tình vào cửa, Bùi thị nhà ngươi cũng đang mang thai, nếu hắn không phạm phải lỗi lớn thì Bùi gia các ngươi tuyệt đối không được ngược đãi hắn, càng đừng hòng đuổi người ra khỏi cửa, nếu không Tống gia sẽ không để yên đâu!" Tống Kim Sơn giả bộ có vài phần khí thế.

Những lời này do lão gia tử dặn dò.

Tống Kim Sơn đưa tay lau mồ hôi lạnh.

Hắn cũng không dễ dàng gì, để có thể nói trôi chảy những lời này mà hôm qua đã bị lão gia tử và khuê nữ chê bai mấy lần.

Tống Lão Căn tuy trách Tống Hiển không hiểu chuyện nhưng suy cho cùng đó vẫn là cốt nhục của Tống gia, mặc dù đuổi hắn ta đi nhưng vẫn mong hắn ta có thể sống tốt một chút.

Vậy nên nhân cơ hội này cảnh cáo Bùi gia.

Nếu Bùi gia hiểu chuyện, sau này không dám quá khắt khe với Tống Hiển thì Tống Hiển cũng có thể xem như có chỗ dựa.

Đổi góc độ khác mà nói, không phải trước đây Bùi gia ỷ vào chuyện gả nữ nhi cho nhà có gia thế thấp hơn mà khinh thường Tống gia sao? Bây giờ thì ngược lại, Tống gia cuối cùng cũng có thể xả giận rồi.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com