Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 411: Tự lập môn hộ



Bùi lão Nhị giống như hổ đói, muốn nhào lên ăn tươi nuốt sống người của  Tống gia.

"Lão gia tử nhà các ngươi đúng là nhẫn tâm! Trước đây nói thương yêu Hiển ca nhi biết bao nhiêu, bây giờ lại khiêng người tới đây ở rể!" Bùi lão Nhị nghiến răng nghiến lợi.

Trong lòng Tống Kim Sơn cũng không vui.

Hắn nghĩ thầm, không phải do Bùi gia các ngươi náo loạn mà ra sao!

Tuy trước đây Tống Hiển cũng có vài tật xấu nhưng có trưởng bối bên trên quản chặt, ngần ấy năm chưa từng gây ra chuyện gì quá lớn, thế mà sau khi kết thân với Bùi gia lại hoàn toàn thay đổi, không chỉ không yêu thương người thân mà còn mở miệng đòi 300 lượng bạc!

"Thông gia, nhà bọn ta biết đứa trẻ nhà ngươi có thể sẽ không qua khỏi nên mới rứt ruột đưa tôn tử nhà mình đến đây phụng dưỡng và lo ma chay cho ngươi sau này." Tống Kim Sơn khăng khăng, "Nếu đã đưa người đến rồi thì ta phải về nói một tiếng với cha ta, người trong nhà còn đang chờ đấy!"  

Tống Kim Sơn nói xong thì cùng Tống Dần Sơn rời đi.

Bùi lão Nhị còn có thể làm sao bây giờ? Ông ta thậm chí còn không dám chửi ầm lên, sợ bị người khác nghe thấy.

Sau khi người Tống gia đã về hết, Bùi lão Nhị tức giận hầm hầm đi vào nhà.

Lúc này, Tống Hiển hoàn toàn ngây ngốc, Bùi thị ở bên cạnh nước mắt ròng ròng: "Đại lang, sao a gia có thể làm ra loại chuyện này chứ? Sau này khi chúng ta trở về thì biết làm sao đây? Đến lúc đó chắc chắn hàng xóm láng giềng đều sẽ bàn tán!"

"Còn muốn trở về à!?" Bùi lão Nhị vừa vào nhà đã giận dữ nói: "Sao hai người các ngươi lại ngu ngốc như vậy? Từ trước tới giờ vẫn không hề nhận ra lão già Tống gia kia xem thường các ngươi sao!? Bây giờ thì hay rồi, vậy mà bị khiêng tới cửa!"

Tống Hiển ngẩng đầu nhìn Bùi lão Nhị: "Nhạc phụ... Ta, ta nên làm gì bây giờ?"

Hắn ta thật sự rất luống cuống.

Chuyện đã đến nước này, hắn ta đương nhiên sẽ không cảm thấy a gia và cha nương đang cố ý hù dọa hắn ta.

Hắn, hắn ta vậy mà lại trở thành nữ tế đi ở rể!

Trên đời này, chỉ có người nghèo kiết xác mới đi ở rể. Hắn ta dù sao cũng là trưởng tử của Đại phòng, vậy mà lại bị người nhà khiêng ra khỏi cửa?

Lão gia tử cũng không để ý đến chuyện bị người khác chỉ trỏ, hoàn toàn vứt bỏ hắn ta sao?

Sao có thể là thật chứ? Nhất định là ác mộng!

"Làm sao bây giờ? Ta cũng muốn biết phải làm sao bây giờ đấy!" Bùi lão Nhị lạnh mặt.

"Cha, chúng ta trở về cầu xin Tống gia có được không!? Lập tức trở về!" Bùi thị vội vàng nói.

"Cầu xin?" Bùi lão Nhị thở hắt ra, "Con lớn đến từng này rồi mà đầu óc chỉ dùng để trang trí thôi sao? Không nhìn thấy hắn tới thế nào sao? Nếu lén lút đưa người tới thì còn có thể đi nói chuyện với lão già kia được. Nhưng hôm nay bọn họ thổi sáo, đánh trống ầm ĩ cả đường, chuyện này chính là ván đã đóng thuyền, không còn đường hối hận!"

Công văn của nữ tế đã được đưa đến đây, lát nữa còn phải đến nha môn đăng ký nhập hộ, từ nay về sau giống như tức phụ nhi gả vào cửa!

Tuy khuê nữ là con của ông ta nhưng ông ta thật sự không nghĩ tới chuyện để khuê nữ tự lập môn hộ!

Huống chi, khuê nữ và nhi tử chênh lệch nhiều tuổi như vậy, lỡ như sau này cướp đoạt gia sản của nhi tử thì phải làm sao?!

Bùi thị loạng choạng: "Vậy... Vậy bọn họ cũng không cần đứa trẻ trong bụng con nữa sao?"

Nàng ta đang mang thai tằng tôn tử của Tống gia mà?

Sao có thể như vậy chứ!?

Bùi thị cũng không muốn kén rể. Trước đây khi đệ đệ của nàng ta còn chưa ra đời, cha nương đã từng nói với nàng ta rằng sau này nàng ta chắc chắn sẽ có đệ đệ, đến lúc đó đệ đệ chính là chỗ dựa của nàng ta, bảo nàng ta nhất định phải đối xử tốt với đệ đệ. Nàng ta vẫn luôn nghĩ như vậy nên đến khi thành hôn, chọn tới chọn lui mới chọn được Tống Hiển!

Tống Hiển là trưởng tử đích tôn, tuy Tống gia không giàu có nhưng công công của nàng ta là thợ chính ở phường nhuộm, một tháng kiếm được không ít bạc, sau này đều là của nàng ta. Bây giờ những thứ đó đều không còn nữa, ngược lại còn muốn nàng ta dắt díu nhau về nương gia ở?


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com