Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 413: Mau trả tiền



Bùi lão Đại tuy không phải con ruột của Bùi lão thái thái nhưng được bà ta nuôi dưỡng từ khi còn nhỏ nên cũng rất hiếu thảo với lão thái thái này, chỉ là bọn trẻ bên dưới cũng xem như khôn khéo, biết đề phòng lão thái thái và Nhị phòng.

Bây giờ nhìn thấy Nhị phòng xảy ra tranh chấp nội bộ, Đại phòng không khỏi mừng thầm trong lòng.

Bùi lão Nhị cả ngày chơi chim, bây giờ lại bị chim mổ mắt, sao có thể không khiến người ta thấy sảng khoái được chứ?!

Mà bên kia, mấy người Tống Kim Sơn cũng đã về tới Tống gia.

Toàn thể Tống gia tập trung về nhà chính ăn cơm.

Trên bàn cơm vô cùng yên tĩnh.

"Ủ rũ như vậy làm gì!? Cứ như cha ruột chết rồi không bằng!" Lão gia tử thấy Tống Phúc Sơn ỉu xìu thì quát hắn ta một câu, "Có chuyện gì to tát đâu mà không chịu nổi!?"

"Cha, dù sao đó cũng là nhi tử của ta, còn không cho phép ta khổ sở sao?" Tống Phúc Sơn cũng rất ấm ức.

"Ngươi có thể khổ sở, nhưng nếu để ta biết ngươi lén lút đưa bạc cho hắn..." Tống lão gia tử hừ lạnh một tiếng, "Ta cũng đuổi ngươi ra khỏi nhà luôn!"  

Tống Phúc Sơn trợn to mắt. 

Đang muốn mở miệng lại nghe Tống lão gia tử nói: "Tiền thưởng tết phải đưa cho Nhị Nha. Sau này mỗi tháng trích ra... 2 lượng bạc trả cho Nhị Nha, còn lại để các ngươi nuôi con, tiết kiệm một chút cũng đủ dùng rồi!"

"2 lượng!?" Tống Phúc Sơn không thể tưởng tượng nổi, "Nhị Nha cũng không cần dùng tiền gấp, ta trả chậm một chút cũng được mà..."

Tiền công của hắn ta cũng chỉ có hơn 3 lượng mà thôi, bây giờ bớt đi 2 lượng thì sau này làm gì còn tiền riêng để tiêu?

Đạt ca nhi phải đi học, mỗi tháng tốn không ít tiền giấy, bút, mực, hơn 1 lượng bạc tuyệt đối không đủ dùng!

"Tiền của Nhị Nha không phải để không cho ngươi mượn! Ngươi có tiền thì phải trả! Nếu ngươi muốn nhìn Nhị Nha như nhìn tổ tông thì cứ trả chậm chút đi!" Tống Lão Căn tức giận.

Còn nói trả chậm một chút cũng được? Nợ nhiều tiền như vậy mà còn không sốt ruột, quả thực là chấy nhiều không ngứa có phải không?

Tống Phúc Sơn xấu hổ nhìn Tống Anh, thấy Tống Anh vẫn đang cúi đầu ăn cơm, không nói lời nào mới thở phào nhẹ nhõm: "Chẳng phải là người nhà nên mới nghĩ không cần gấp sao... Nếu cha đã nói vậy thì ta trả sớm chút là được..."

Tiền để dành cũng không còn, chỉ còn lại chút tiền công này, thật sự khiến cả nhà phải uống gió Tây Bắc.

"Ngươi còn có mặt mũi than ngắn thở dài sao? Nhìn Tam đệ ngươi đi, vốn dĩ đã không có nhiều tài sản, bây giờ lại bị thứ khốn nạn mà ngươi nuôi móc sạch hết rồi!" Tống Lão Căn nói tiếp, "Nếu để ta biết ngươi lén lút tiếp tế cho hắn thì ta không có đứa nhi tử là ngươi nữa!"

Thật ra Tống Phúc Sơn vốn dĩ không nghĩ nhiều như vậy.

Thậm chí hắn ta còn nghĩ nếu sau này Tống Hiển thật sự tới đòi tiền, hắn ta làm cha, mỗi tháng cho 1 lượng cũng không phải chuyện gì lớn.

Hắn ta kiếm tiền vốn để cho nhi tử tiêu mà?

Nhưng bây giờ phải lấy tiền trả nợ, Tống Phúc Sơn cũng biết bản thân mình chắc chắn không thể trợ cấp cho Tống Hiển được nữa.

"Cha, chuyện này không trách Đại ca, người đừng nói hắn như vậy." Tống lão Tam là người thành thật.

"Cũng chỉ có ngươi ngốc nhất thôi." Tống Lão Căn hừ một tiếng.

Tống lão Tam nghe vậy thì lập tức rụt đầu.

Còn Tống Kim Sơn lại bứt rứt trong lòng. Bây giờ lão Tứ không có ở nhà, cha và cả Đại ca, Tam đệ đều nghèo đến mức không xu dính túi, chỉ có hắn một ngày có thể kiếm được 4 đến 5 lượng bạc. Kiếm được nhiều tiền như vậy quả thực là rất giàu có, nhưng bản thân mình độc hưởng sự giàu có này, còn các huynh đệ phải chịu khổ khiến hắn vô cùng hổ thẹn.

Vì vậy mới đứng ngồi không yên.

Nhưng trong lòng hắn vẫn luôn nghĩ rằng mình chỉ trông coi tiệm ăn giúp nhi tử và nữ nhi mà thôi nên không dám lấy tiền của tiệm ăn trợ cấp cho người nhà.

Tống Anh thấy cha rối rắm như vậy thì suy nghĩ một chút rồi nói: "Lúc ở thành Dung vào dịp Tết Trung Nguyên, ta đã từng bán một món ăn nguội. Tuy dùng bột mì nhưng nếu bán đắt hàng thì cũng có thể kiếm được một chút. Đại bá nương và Tam thẩm ở nhà không có việc gì làm thì ta có thể dạy các ngươi làm, làm xong cũng không cần tự mang đi bán mà mang thành phẩm lên trấn bán cho các sạp thức ăn, ít nhiều cũng có thể kiếm được một chút." 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com