Bùi thị vô cùng hiểu rõ tình huống nhà mình. Người ngoài cảm thấy Bùi gia rất vẻ vang, tốt xấu gì cũng có một cửa hàng, nhưng trên thực tế, Nhị phòng bọn họ thật sự kém xa, toàn dựa vào trợ cấp của tổ mẫu nhà nàng ta, số tiền thật sự kiếm được hoàn toàn không thể so sánh với Đại phòng Bùi gia.
Nàng ta kén rể thì không thể dựa vào phu gia, ngược lại còn phải nhìn chằm chằm vào cửa hàng nhỏ như vậy của nương gia, phải tranh giành với đường ca ca bên trên, còn phải chừa phần cho đệ đệ bên dưới, sau này phải sống thế nào đây?
Khuôn mặt của Bùi thị trắng bệch.
Nghĩ tới cuộc sống trong hai năm qua sau khi gả đến Tống gia.
Trên dưới Tống gia đều biết nàng ta là cô nương trên trấn nên từ trước đến nay chưa bao giờ bắt nàng ta tuân theo nếp sống dưới quê. Nàng ta chưa từng làm việc đồng áng, thậm chí còn không về quê được mấy lần!
Trước khi Đại lang đi lao dịch, bà bà cũng chưa từng quản nàng ta, hơn nữa mỗi tháng đều trợ cấp ít nhất 1 lượng bạc...
Bây giờ không còn nữa, cái gì cũng không còn nữa.
"Đại lang, con của chúng ta phải làm sao đây?" Bùi thị càng khóc lóc thảm thiết hơn.
Bản thân Tống Hiển cũng rối như tơ vò, làm gì còn hơi sức quan tâm đến suy nghĩ của Bùi thị?
Bùi lão Nhị nhìn khuê nữ và nữ tế, vô cùng phiền lòng.
Quay đầu nhìn thấy trong phòng còn ít bánh ngọt thì trong lòng càng tức giận hơn.
"Đã như vậy rồi thì còn có thể thế nào?! Nếu đã gả vào cửa Bùi gia ta thì sau này yên phận sống ở Bùi gia đi! Tống gia đã làm ra loại chuyện này, sau này tuyệt đối không cho phép các ngươi xuất hiện trước mặt lão già Tống gia kia, để ông ta cả đời này không được gặp tôn tử và tằng tôn!" Bùi lão Nhị nghiến răng.
Nói xong lại nói thêm: "Mau cởi bộ quần áo xui xẻo trên người ngươi ra đi! Đi nấu cơm!"
Đang nói hắn ta xui xẻo sao? Bảo hắn ta nấu cơm hay là bảo... Bùi thị nấu cơm?
"Gọi cái gì? Ta không sai bảo được ngươi có phải không?" Bùi lão Nhị không nhịn được, nhổ toẹt một bãi nước bọt rồi đạp cửa bỏ đi.
Trên khuôn mặt Tống Hiển hiện lên vẻ căm phẫn.
"Lúc trước chuyện này do nàng xúi giục ta làm, bây giờ ta bị lão gia tử tính kế thì cha nàng lại xem thường ta sao? Cha nàng trở mặt nhanh quá rồi đó!" Tống Hiển tức giận nói.
Hắn ta vừa sợ vừa tức, nhạc phụ không những không an ủi hắn ta được câu nào mà còn chà đạp hắn ta như vậy sao?
Bùi thị tuyệt vọng: "Đại lang, sau này chúng ta tiêu đời rồi..."
"Sau này chúng ta lấy cái gì để nuôi con đây? Làm việc ở cửa hàng chắc chắn không được bao nhiêu tiền công, chàng lại bị phường nhuộm từ chối. Cho dù bây giờ chàng có đi tìm việc thì e rằng một tháng cũng chỉ kiếm được khoảng 1 lượng bạc. Như vậy sao có thể sống nổi?!" Bùi thị cảm thấy bầu trời sắp sụp xuống.
Đột nhiên phát hiện ra mình thật sự đã gả cho một nam nhân vô dụng.
Ngoại trừ cái danh trưởng tử trưởng tôn thì cái gì cũng không có, bây giờ ngay cả cái danh kia cũng không còn!
Tống Hiển trợn mắt, sắc mặt đỏ bừng: "Ta có tay có chân, còn từng đi học, có việc gì mà không làm được!? Hơn nữa, a gia ta cũng chỉ nhất thời tức giận, cho, cho dù bây giờ có đuổi ta ra khỏi nhà thì ta vẫn không tin sau này ông ấy có thể mặc kệ ta. Còn có cha ta nữa, ta chính là nhi tử ruột của ông ấy, chờ, chờ bọn họ nguôi giận, ta sẽ đến phường nhuộm tìm cha ta giúp đỡ, ta sẽ không để nàng và con chết đói đâu!"
Trước đây, cha hắn ta bằng lòng cho hắn ta tiền thì chắc chắn bây giờ vẫn bằng lòng!
Sau khi Tống Hiển hứa hẹn một phen, trong lòng Bùi thị đã thoải mái hơn nhiều.
Nhưng dù thu phục được Bùi thị thì trong nhà vẫn còn một lão bà tử.
Sau khi lão thái thái Bùi gia nghe tin này cũng suýt nữa ngất xỉu, nhìn Tống Hiển như nhìn kẻ thù.
Tống Hiển không nghề nghiệp, không tài sản, người lớn như vậy mà đi ở rể, tính cả đứa bé trong bụng Bùi thị thì trong nhà có thêm ba miệng ăn, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ gian nan hơn rất nhiều...
Thế nhưng bọn trẻ nhà lão Đại Bùi gia lại thở phào nhẹ nhõm.