Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 417:



Tống Anh hơi mỉm cười, cảm thấy cuộc sống... lôi thôi lếch thếch trước đây của Tiêu thị có lẽ sắp chấm dứt rồi.

Đến khi bọn họ kiếm được tiền, nhất định phải sửa đổi tính bủn xỉn này.

Thật sự không nhìn được.

Ba người đều là người quen làm việc, học rất nhanh, Tống Anh chỉ cần làm mẫu hai lần thì bọn họ đã nhớ rõ, lúc này nàng mới yên tâm trở về nhà mình.

Tống Anh cũng không rảnh rỗi, nàng cũng bận rộn kiếm tiền.

Buổi tối khi ba đứa Hoắc Lâm trở về, Tống Anh gọi bọn chúng đến hỏi chuyện.

"Thôn chúng ta có rất nhiều trẻ con đến học đường đi học, Tống tiên sinh còn có thể dạy nổi các ngươi không?" Tống Anh hỏi.

"Gần đây nương bận rộn nên không biết, lý chính đã sớm mời thêm hai tiên sinh đến dạy rồi. Hai tiên sinh này còn là tú tài đấy, học thức còn sâu rộng hơn cả tiên sinh lúc trước." Hoắc Lâm nghiêm túc trả lời.

Tống Anh nhướng mày: "Tú tài à? Sao người như thế lại đồng ý đến chỗ chúng ta dạy học?"

Quà nhập học trong thôn không phải ít nhưng quan trọng nhất là ở thôn quê không thuận tiện, nhất là với người từ nơi khác tới. Dù sao cũng phải đưa cả gia đình theo đúng không? Không tiện sắp xếp.

"Vương tiên sinh trước đây là đồng môn của Tống tiên sinh, tới đây ở mấy ngày. Sau đó có một Sầm tiên sinh tự tìm tới thôn chúng ta. Lý chính vô cùng vui mừng nên đã giữ người lại và đặc biệt tìm người tu sửa căn nhà cũ gần trường tư thục để các tiên sinh sống ở đó." Tống Đạt bổ sung.

Tống Anh nghe vậy thì càng ngạc nhiên hơn, còn có tiên sinh tự chạy tới cửa sao?

Nhưng có thêm tiên sinh là chuyện tốt, hơn nữa tú tài cũng lợi hại hơn đồng sinh một chút, đều tốt cho mấy đứa trẻ trong nhà.

"Các ngươi có biết những đứa trẻ khác sau khi tan học ở học đường sẽ làm gì không?" Tống Anh hỏi tiếp.

"Trèo cây, lội suối nghịch ngợm!" Hoắc Lâm nói chuyện như người lớn, "Nương, bọn họ không thể so với con. Mỗi lần tiên sinh kiểm tra bài vở, những người này đều không hoàn thành, cũng không biết bọn họ nghĩ gì nữa..."

"Bây giờ mọi người làm cha nương đều rất nghiêm khắc, chỉ cần tiên sinh báo về nhà thì mông bọn con sẽ bị nở hoa. Thế mà những con khỉ nghịch ngợm đó đã bị đánh mấy lần rồi mà vẫn chưa chừa..." Hoắc Lâm tiếp tục nói.  

Tống Anh sửng sốt: "Con cũng là một con khỉ nghịch ngợm, sao có thể nói người khác như vậy chứ?"

Hoắc Lâm hếch khuôn mặt nhỏ lên: "Con nói không sai mà."

Tống Anh trợn trắng mắt.

"Nhị tỷ, ngươi hỏi bọn ta chuyện này để làm gì?" Sau khi phản ứng lại, Tống Đạt không nhịn được mà hỏi.

Tống Anh thở hắt ra, đáp: "Bây giờ đã vào thu, trong núi vẫn còn ít hoa dại, nhưng đến khi trời lạnh hơn thì sẽ không còn hoa nữa. Ta nghĩ đám trẻ con các ngươi sau khi tan học nếu không có việc gì làm thì có thể lên núi hái hoa. Đương nhiên, ta sẽ bỏ tiền mua số hoa mà các ngươi hái được."

Tống Anh vừa mới dứt lời, Ngưu Đại Lực đã lập tức nhảy ra: "Làm việc trả tiền sao? Vậy ta đi hái! Gần đây ta rất thông thạo khu vực quanh đỉnh núi, đại tỷ cần hoa gì ta đều có thể hái được!"

Tống Anh bị con trâu ồn ào này làm cho giật mình.

"Ngươi thêu xong đóa hoa còn đang dang dở của mình trước đi." Tống Anh tỏ vẻ ghét bỏ, "Hơn nữa, sắp đến lúc thu hoạch rồi, ngươi còn phải làm việc nặng đấy!"

Ngưu Đại Lực rụt đầu lại, nhìn miếng vải nhăn dúm dó trong tay, hai mắt hoa hết cả lên.

Thật tuyệt vọng.

Nàng ấy và Tam Nha cùng nhau học thêu hoa, đến nay chỉ mới mấy ngày mà Tam Nha người ta đã có thể bắt chước đại tỷ vẽ ra được một đóa hoa ra hình ra dạng, còn nàng ấy vẫn đang tập may vá!

Đầu ngón tay của nàng ấy toàn là lỗ kim, không biết khi nào cuộc sống này mới chấm dứt nữa!

"Nương, người cần hoa để làm gì?" Hoắc Lâm hỏi.

"Dùng để làm xà phòng. Đến mùa đông có lẽ chỉ có hoa mai, nhìn nhiều dễ chán. Bây giờ ta hái trước một ít hoa mang đi sấy khô, để dành tới mùa đông lại lấy ra dùng. Như vậy thì mọi người sẽ thấy mới mẻ, đến lúc đó xà phòng sẽ càng bán chạy hơn." Tống Anh đáp. 

Tống Anh hơi mỉm cười, cảm thấy cuộc sống... lôi thôi lếch thếch trước đây của Tiêu thị có lẽ sắp chấm dứt rồi.

Đến khi bọn họ kiếm được tiền, nhất định phải sửa đổi tính bủn xỉn này.

Thật sự không nhìn được.

Ba người đều là người quen làm việc, học rất nhanh, Tống Anh chỉ cần làm mẫu hai lần thì bọn họ đã nhớ rõ, lúc này nàng mới yên tâm trở về nhà mình.

Tống Anh cũng không rảnh rỗi, nàng cũng bận rộn kiếm tiền.

Buổi tối khi ba đứa Hoắc Lâm trở về, Tống Anh gọi bọn chúng đến hỏi chuyện.

"Thôn chúng ta có rất nhiều trẻ con đến học đường đi học, Tống tiên sinh còn có thể dạy nổi các ngươi không?" Tống Anh hỏi.

"Gần đây nương bận rộn nên không biết, lý chính đã sớm mời thêm hai tiên sinh đến dạy rồi. Hai tiên sinh này còn là tú tài đấy, học thức còn sâu rộng hơn cả tiên sinh lúc trước." Hoắc Lâm nghiêm túc trả lời.

Tống Anh nhướng mày: "Tú tài à? Sao người như thế lại đồng ý đến chỗ chúng ta dạy học?"

Quà nhập học trong thôn không phải ít nhưng quan trọng nhất là ở thôn quê không thuận tiện, nhất là với người từ nơi khác tới. Dù sao cũng phải đưa cả gia đình theo đúng không? Không tiện sắp xếp.

"Vương tiên sinh trước đây là đồng môn của Tống tiên sinh, tới đây ở mấy ngày. Sau đó có một Sầm tiên sinh tự tìm tới thôn chúng ta. Lý chính vô cùng vui mừng nên đã giữ người lại và đặc biệt tìm người tu sửa căn nhà cũ gần trường tư thục để các tiên sinh sống ở đó." Tống Đạt bổ sung.

Tống Anh nghe vậy thì càng ngạc nhiên hơn, còn có tiên sinh tự chạy tới cửa sao?

Nhưng có thêm tiên sinh là chuyện tốt, hơn nữa tú tài cũng lợi hại hơn đồng sinh một chút, đều tốt cho mấy đứa trẻ trong nhà.

"Các ngươi có biết những đứa trẻ khác sau khi tan học ở học đường sẽ làm gì không?" Tống Anh hỏi tiếp.

"Trèo cây, lội suối nghịch ngợm!" Hoắc Lâm nói chuyện như người lớn, "Nương, bọn họ không thể so với con. Mỗi lần tiên sinh kiểm tra bài vở, những người này đều không hoàn thành, cũng không biết bọn họ nghĩ gì nữa..."

"Bây giờ mọi người làm cha nương đều rất nghiêm khắc, chỉ cần tiên sinh báo về nhà thì mông bọn con sẽ bị nở hoa. Thế mà những con khỉ nghịch ngợm đó đã bị đánh mấy lần rồi mà vẫn chưa chừa..." Hoắc Lâm tiếp tục nói.  

Tống Anh sửng sốt: "Con cũng là một con khỉ nghịch ngợm, sao có thể nói người khác như vậy chứ?"

Hoắc Lâm hếch khuôn mặt nhỏ lên: "Con nói không sai mà."

Tống Anh trợn trắng mắt.

"Nhị tỷ, ngươi hỏi bọn ta chuyện này để làm gì?" Sau khi phản ứng lại, Tống Đạt không nhịn được mà hỏi.

Tống Anh thở hắt ra, đáp: "Bây giờ đã vào thu, trong núi vẫn còn ít hoa dại, nhưng đến khi trời lạnh hơn thì sẽ không còn hoa nữa. Ta nghĩ đám trẻ con các ngươi sau khi tan học nếu không có việc gì làm thì có thể lên núi hái hoa. Đương nhiên, ta sẽ bỏ tiền mua số hoa mà các ngươi hái được."

Tống Anh vừa mới dứt lời, Ngưu Đại Lực đã lập tức nhảy ra: "Làm việc trả tiền sao? Vậy ta đi hái! Gần đây ta rất thông thạo khu vực quanh đỉnh núi, đại tỷ cần hoa gì ta đều có thể hái được!"

Tống Anh bị con trâu ồn ào này làm cho giật mình.

"Ngươi thêu xong đóa hoa còn đang dang dở của mình trước đi." Tống Anh tỏ vẻ ghét bỏ, "Hơn nữa, sắp đến lúc thu hoạch rồi, ngươi còn phải làm việc nặng đấy!"

Ngưu Đại Lực rụt đầu lại, nhìn miếng vải nhăn dúm dó trong tay, hai mắt hoa hết cả lên.

Thật tuyệt vọng.

Nàng ấy và Tam Nha cùng nhau học thêu hoa, đến nay chỉ mới mấy ngày mà Tam Nha người ta đã có thể bắt chước đại tỷ vẽ ra được một đóa hoa ra hình ra dạng, còn nàng ấy vẫn đang tập may vá!

Đầu ngón tay của nàng ấy toàn là lỗ kim, không biết khi nào cuộc sống này mới chấm dứt nữa!

"Nương, người cần hoa để làm gì?" Hoắc Lâm hỏi.

"Dùng để làm xà phòng. Đến mùa đông có lẽ chỉ có hoa mai, nhìn nhiều dễ chán. Bây giờ ta hái trước một ít hoa mang đi sấy khô, để dành tới mùa đông lại lấy ra dùng. Như vậy thì mọi người sẽ thấy mới mẻ, đến lúc đó xà phòng sẽ càng bán chạy hơn." Tống Anh đáp. 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com