Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 418: Vậy mà lại tra tấn nhau



Nói tới đây, Tống Anh lại đổi giọng: "Các ngươi cũng không thể ngày ngày chỉ biết cắm mặt vào sách vở. Ngày mai làm bài tập xong sớm một chút rồi lên núi nhặt lá cây đi."

"..." Hoắc Lâm cảm thấy nương nó lật mặt hơi nhanh.

Một khắc trước cần hoa, giờ khắc này lại muốn lá cây.

Thật nhiều ý tưởng.

Nhưng nó vẫn rất muốn trở về núi nên vui vẻ gật đầu.

Ngày hôm sau, ba đứa trẻ thuật lại lời Tống Anh dặn dò với các bạn nhỏ, sau khi nói xong, các bạn nhỏ đều vô cùng hào hứng.

Cứ hai cân hoa sẽ trả 1 văn tiền, có thể kiếm được tiền!

Nhưng Tống Anh muốn loại hoa búp, không cần hoa nở quá lớn nên muốn hái hai cân hoa cũng hơi tốn sức.

Để tránh việc bọn trẻ đam mê kiếm tiền mà bỏ bê việc học, Tống Anh cũng nói rõ hàng ngày chỉ mua của mỗi người tối đa bốn cân hoa tươi, không mua nhiều hơn.

Chính vì vậy, mỗi đứa trẻ chỉ có thể kiếm được từ Tống Anh nhiều nhất 2 văn tiền một ngày.

Nhưng đối với bọn trẻ thì 2 văn tiền đã đủ để mua hai miếng bánh ngọt thơm ngon, thế nên bọn chúng đều vui mừng khôn xiết.

Sau khi tan học, đứa nào đứa nấy đều vội vàng chạy lên núi.

Trẻ con sống ở chân núi rất quen thuộc với ngọn núi này, biết chỗ nào có thể đi, chỗ nào không được đi. Hơn nữa trong núi cũng có người lớn trông chừng, sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Hiện giờ, toàn bộ thôn Hạnh Hoa có tổng cộng năm mươi lăm đứa trẻ đi học.

Gấp mấy lần những thôn khác.

Nhiều trẻ con như vậy, Tống Anh hoàn toàn không thiếu hoa để dùng.

Hoa hái về được mang đi phơi dưới ánh mặt trời nhân lúc trời nắng rồi đưa vào phòng ấm để hong khô.

Đám Hoắc Lâm làm theo yêu cầu của Tống Anh, hái được không ít lá cây mang về.

Tống Anh lựa chọn ra những chiếc lá dày dặn, có đường gân rõ ràng trong số đó rồi cầm kéo đi tới chỗ Đại Bạch, cắt ít lông lừa để làm mấy cái bàn chải mềm.  

Số lá cây này dùng để làm thẻ kẹp sách hình chiếc lá.

Nàng đã có xút, muốn làm thẻ kẹp sách rất đơn giản.

Cho lá cuối hè hoặc lá mùa thu vào nồi đất nấu sôi lên, cho thêm ít kiềm vào nồi, không bao lâu sau, lá cây sẽ chuyển sang màu đen.

Đến lúc này, vớt chúng ra đặt lên bàn đá đã được mài nhẵn, dùng bàn chải nhỏ nhẹ nhàng chải.

"Nương! Chiếc lá của con... thay đổi rồi! Lộ ra gân lá rồi!" Hoắc Lâm vô cùng kích động, nó nhẹ nhàng chải một cái, thịt lá bong ra, sau đó lộ ra phần gân lá.

Tống Anh nhìn nó bằng ánh mắt phức tạp.

Đều là thực vật, vậy mà lại tra tấn nhau.

Có phải nàng đã sai rồi không?

"Chiếc lá của ta cũng thay đổi rồi! Chiếc lá này giống như biến thành mạng nhện, trông thật đẹp mắt!" Tống Đạt cũng cực kỳ thích, quá thú vị!

Trước đây hắn đã từng nhìn thấy vài cách xử lý lá cây, nhưng khi lá cây được làm thành như vậy thì vừa chạm vào đã nát, còn chiếc lá trong tay hắn lại khác, đặc biệt có tính bền dẻo!

"Sau khi chải sạch phần thịt lá thì dùng nước tro bếp rửa lại cho sạch, sau đó dùng chỉ buộc vào cuống lá để treo lên phơi, lát nữa lá khô thì có thể chọn màu sắc yêu thích tô lên đó." Tống Anh nói.

Mắt của ba đứa trẻ đều tỏa sáng.

Sau khi xử lý xong lá cây thì đi ăn cơm, đến lúc ăn xong thì lá cây đã ráo, bọn họ bắt đầu tô màu.

Hoắc Lâm thích màu sắc của lá cây nên vẫn chọn màu lục, Tống Đạt và Tống Võ, một người tô màu đỏ, một người tô màu vàng, đều trông rất đẹp nhưng cả người lấm lem.

"Được rồi, kẹp vào cuốn sách cũ rồi để đó đi." Tống Anh nói.

Chờ đến khi hơi nước khô hết và chiếc lá được định hình thì thẻ kẹp sách làm từ lá cây đã hoàn thành.

Chỉ tiếc ở đây không có cách ép dẻo nên thẻ kẹp sách làm từ lá cây này không quá bền, nhưng sau khi nấu với nước kiềm, lá cây đã có thêm tính bền dẻo, lại là lá già nên sẽ không đến mức vừa chạm vào đã rách.

Tống Anh thấy ba đứa nhỏ gần đây biểu hiện không tệ nên tặng cho chúng thứ này xem như khen thưởng.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com