Tống Võ vẫn xem như bình tĩnh, hành xử cũng khiêm tốn, nhưng Hoắc Lâm và Tống Đạt thì khác.
Sau khi làm xong thẻ kẹp sách làm từ lá cây, hai đứa như phát điên, bắt đầu khoe khoang ở học đường.
Hoắc Lâm cực kỳ được mọi người yêu thích, quả thực chính là linh vật, Tống Đạt không sợ trời không sợ đất nên ba người ở trường tư thục được xem như đại ca. Vì vậy, khi bọn họ lấy thẻ kẹp sách làm từ lá cây ra, bọn trẻ trong học đường đều đồng loạt hâm mộ không thôi.
"Hoắc Đại lang, nương ngươi thật tốt, ta cũng muốn đến nhà ngươi chơi, muốn nương ngươi làm thẻ kẹp sách làm từ lá cây cho ta."
"Hoắc Đại lang, sao cái gì nương ngươi cũng biết vậy? Trong số chúng ta, cơm nhà ngươi ăn ngon nhất! Nương ngươi gần đây còn mua hoa của bọn ta, hoa đó dùng để làm gì vậy? Cũng làm thẻ kẹp sách sao?"
"Hoắc Đại lang, ta bỏ 2 văn tiền để mua thẻ kẹp sách của ngươi rồi ngươi về nhà nói nương ngươi làm cho ngươi cái khác có được không?"
"Hoắc Đại lang..."
Hoắc Lâm càng được hoan nghênh hơn.
Tiên sinh đã vào lớp mà cả đám vẫn còn vây quanh Hoắc Lâm hỏi cái này cái kia không ngừng.
Hoắc Lâm kiêu ngạo hếch khuôn mặt nhỏ lên.
"Đây là thứ gì? Dùng để làm gì?" Lúc đang khoe ra thì tiên sinh đi tới, tiện tay cầm lấy thẻ kẹp sách làm từ lá cây của nhân sâm tinh.
"Đây là thẻ kẹp sách đó! Nương ta dạy ta dùng lá cây làm ra, tiên sinh trả lại cho ta đi!" Hoắc Lâm nóng nảy, đây chính là cái thẻ kẹp sách làm từ lá cây đầu tiên mà nó làm!
Người đọc sách ít nhiều đều thích học đòi văn vẻ, yêu thích những thứ hoa cỏ, mỗi mùa xuân hạ thu đông đều không thể thiếu việc làm thơ ngâm vịnh.
Thẻ kẹp sách mà bọn họ dùng đa phần được làm từ gỗ, trúc, giấy, bên trên viết thơ vẽ tranh cũng rất đẹp, nhưng so sánh với thẻ kẹp sách làm từ lá cây này thì thiếu chút ý nhị tự nhiên.
Tiên sinh cũng khó tránh lộ ra vài phần yêu thích.
"Tiên sinh, ta đưa ngài cái này, nhà ta vẫn còn cái khác!" Tống Đạt là đứa láu lỉnh, vừa nhìn thấy biểu cảm của tiên sinh thì lập tức nịnh nọt.
Một ngày làm thầy cả đời làm cha, học sinh tặng cho lão sư vài thứ cũng là bình thường. Vì vậy, tiên sinh hoàn toàn không có chút áp lực nào trong lòng, vô cùng thản nhiên mà nhận lấy.
Đương nhiên, hôm nay ông ấy cũng quan tâm Tống Đạt nhiều hơn.
Kiểm tra kiến thức của hắn thêm mấy lần.
"..." Tống Đạt cảm thấy bản thân có hơi thất sách, mục đích của hắn chỉ là muốn tiên sinh khen ngợi hắn thêm mấy câu trước mặt Nhị tỷ tỷ mà thôi...
"Tiên sinh cũng thích sao?" Tống Anh hơi sửng sốt, nàng hoàn toàn không ngờ được thứ đồ chơi của trẻ con này cũng có thể lọt vào mắt của người đọc sách, "Vậy để ta làm nhiều thêm một ít, đưa lên trấn cho Nhị ca, để hắn tặng tiên sinh và bằng hữu."
Tống Anh cảm thấy cái này cũng có thể mang đi bán...
Người đọc sách có thể kiếm được nhiều tiền hơn người bình thường, nàng càng nghĩ càng cảm thấy không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Trước khi thu hoạch phải tranh thủ kiếm thêm một chút!
Sau khi quyết định xong, Tống Anh càng bận rộn hơn.
Nhặt lá cây tương đối đơn giản, chỉ cần là lá to, dày, có đường gân rõ ràng đều có thể dùng được, Tống Anh vẫn nhờ đám trẻ đi nhặt giúp.
Nước nấu lá tương đối đặc biệt, xem như là công thức bí mật. Sau khi luộc lá cây xong, Tống Anh mời mấy phụ nhân trong thôn đến nhà giúp rửa sạch phần thịt lá.
Đây không phải việc nặng nhọc, cứ rửa mười chiếc lá thì nhận được 1 văn tiền.
Những phụ nhân được mời tới đều là người nhàn rỗi, ở nhà không có việc gì làm, mỗi ngày đến đây có thể rửa được ít nhất ba đến năm trăm chiếc lá, còn có thể kiếm tiền, lại không cản trở mọi người nói chuyện phiếm với nhau, tất cả đều vô cùng vui vẻ.
Rửa xong lá cây, Tống Anh phụ trách tô màu.
Hồng, lục, vàng là những màu khá phổ biến.
Tam thúc đã mài nhẵn ván gỗ, đặt hai tờ giấy Tuyên Thành giữa hai tấm ván gỗ để hút nước, nhưng giấy Tuyên Thành này có thể sử dụng lại.
Xà phòng đã làm xong từ trước được tạo hình ở hậu viện, sau khi làm xong số thẻ kẹp sách đầu tiên, Tống Anh mang hết lên trấn.