Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 426: Phi lễ chớ nhìn



Bây giờ, Tống Anh chỉ cảm thấy những người này quả thực chính là một đám quỷ ấu trĩ, khó trách già đầu rồi mà còn chưa đậu đồng sinh.

"Lục Giai, nếu ngươi không tới để ủng hộ thì mời ngươi tránh ra, đừng quấn lấy muội muội ta." Tống Tuân tức giận.

Tống Anh không hề tức giận, nhàn nhạt nhìn mấy người này.

"Ta không đọc được mấy quyển sách nhưng cũng từng nghe nói tới "Phi lễ chớ nhìn". Hoàn toàn không ngờ ngay trước cổng thư viện mà lại có thư sinh muốn tháo mũ có rèm của nữ tử xuống..." Tống Anh cau mày, "Hay là ca ca giúp muội đi hỏi phu tử ở đây xem bọn họ dạy dỗ học sinh như thế sao?"

"..." Lục Giai nheo mắt.

Vừa nãy hắn ta không nhịn được mà nhanh mồm nhanh miệng.

Không nói như vậy, chẳng lẽ hắn ta phải tiến lên giật mũ có rèm xuống?

Không thích hợp đúng không?

Trong lòng Lục Giai cũng thấy không ổn nhưng lời đã nói ra giống như bát nước đổ đi, lúc này không thể biện hộ được.

Những người khác nghe được lời này cũng đều hoảng hốt, nếu thật sự để phu tử biết bọn họ chạy tới xem dung mạo của muội muội Tống Tuân ra sao thì e rằng tất cả đều bị phạt nặng.

"Lục huynh, chúng ta vẫn nên... một vừa hai phải thôi. Nếu truyền tới tai phu tử thì e rằng sẽ lớn chuyện đấy." Có người nói nhỏ vào tai Lục Giai, "May mà Tống cô nương tới bán đồ, hay là... cứ mua vài cái, tránh để đến lúc Tống Tuân đi mách phu tử, chúng ta không giải thích được."  

Nếu mua đồ, phu tử có hỏi thì bọn họ có thể nói mình thấy thẻ kẹp sách làm từ lá cây rất đẹp nên mới bắt chuyện.

Chỉ cần nhất quyết không thừa nhận là được, hơn nữa lúc mua đồ nói mấy câu với người bán cũng là bình thường.

Dù sao cũng tốt hơn cố ý tiến lên khiêu khích nhiều.

Mặt Lục Giai biến sắc.

Cha hắn ta bảo hắn ta đến thư viện là để hắn ta kết giao bằng hữu, học quy củ, nếu chuyện này truyền tới tai cha hắn ta, chắc chắn cha sẽ thất vọng vạn phần. Hơn nữa, đùa giỡn nữ tử không chừng còn khiến cha hắn ta nghĩ nhiều...

Lục Giai hơi hối hận, bản thân quả thực đã quá vội vàng, suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Ta cũng mua..."

"Bao nhiêu cái?" Tống Anh cười tủm tỉm, "Trong nhà công tử còn có lá vàng, lá bạc, lá ngọc, cái này của ta chỉ là lá cây tầm thường không lọt được vào mắt ngài... Thôi, có lẽ công tử chỉ thấy lạ nên mua về xem thử hoặc mua một cái về để tiện ăn nói mà thôi, vừa mua xong đã quay đầu... vứt đi cũng nên?"

"Nếu là như thế, vì công tử là đồng môn của ca ca ta nên ta đưa ngươi chiếc lá lúc nãy định đưa cho ngươi nhé?" Tống Anh nói như thể bố thí.

Lời nàng nói rất hay, đúng là khéo hiểu lòng người, nhưng khi lọt vào tai Lục Giai lại chính là một lưỡi dao đâm trúng tim đen.

Hắn ta quả thực nghĩ như vậy, mua một cái để ứng phó với phu tử.

Nhưng lời này đã bị muội muội Tống gia nói ra, hắn ta lại không biết nên nói gì cho phải.

Khiến hắn ta trông giống như loại tiểu nhân.

Lục Giai từ trước đến nay luôn kiêu ngạo, bây giờ nhìn thấy các đồng môn bên cạnh ít nhất cũng mua dăm ba chiếc lá, còn Tống Tuân lại dùng ánh mắt chán ghét nhìn hắn ta thì lập tức nổi giận.

"Không cần phải đưa. Nếu đã là muội muội của đồng môn thì ta cũng nên ủng hộ một chút." Lục Giai nói.

"Nghe nói trong nhà Lục huynh cất giữ rất nhiều sách, nếu đã muốn ủng hộ thì cũng không thể mua ít quá được đúng không?" Lãnh Đại lang cười một tiếng.

Lục Giai bướng bỉnh: "Vẫn còn không ít đồng môn chưa có, ta mua một ít về tặng cho bọn họ. Làm phiền Tống cô nương lấy giúp ta một trăm cái."

Một trăm cái, mọi người sửng sốt.

Lục Giai điên rồi.

Lục Giai lại nghĩ thầm trong lòng, không phải cha hắn ta bảo hắn ta kết giao bằng hữu sao? Vậy hắn ta mua ít đồ mang đi tặng cũng được.

Tống Tuân có nhân duyên tốt còn không phải bởi vì thường ngày có món gì ngon luôn hào phóng chia cho người khác nếm thử sao? 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com