Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 427: Lòng dạ hẹp hòi



Tống Anh cảm thấy bản thân mình đã đánh giá cao vị thiếu gia này, dù sao cũng chỉ mới mười mấy tuổi, vẫn còn quá ngây thơ.

Nàng cũng không nói vô nghĩa, lập tức đếm một trăm chiếc lá, dùng giấy gói lại rồi đưa qua.

"Tổng cộng 2 lượng." Tống Anh thản nhiên nói.

"..." Lục Giai nheo mắt, các đồng môn đều được giảm giá, ai cũng được mua với giá 15 văn một cái, sao hắn ta lại không được hưởng chút ưu đãi nào?

Thế nhưng hắn ta không thể hỏi câu này.

Một đám người tràn đầy khí thế đi tới lại ảo não rời đi.

Tống Tuân hơi áy náy: "Đều do huynh trêu chọc Lục Giai..."

"Người nọ mắt cao hơn đầu, chắc hẳn luôn khinh thường tất cả những người khác, sao lại đầy địch ý với huynh chứ? Chẳng lẽ là ghen ghét huynh sao?" Tống Anh hỏi.

"Ghen ghét huynh?" Tống Tuân trợn mắt, "Sao có thể? Huynh có cái gì để ghen ghét chứ? Lục gia là nhà quan lại, huynh chỉ là một tiểu tử nghèo mà thôi. Hơn nữa, Lục Giai rất có tài học, tiên sinh từng nói sang năm hắn sẽ đậu đồng sinh hoặc tú tài cũng không phải nói chơi, không chừng trong vòng ba, bốn năm tới còn có thể đậu cử nhân đấy..."  

Đâu giống hắn, bắt đầu muộn, gia cảnh bình thường, trong nhà không có danh sư dạy bảo, càng không có một kho sách quý.

Tống Anh lại lắc đầu: "Chưa chắc chỉ là vì tài học... Có lẽ là ghen ghét ca ca huynh tuấn tú."

"..." Tống Tuân nheo mắt, "Lục Giai cũng không kém mà."

"Vậy thì là vì nhân duyên của huynh tốt?" Tống Anh hỏi tiếp.

Tống Tuân hơi cau mày, đột nhiên cảm thấy chuyện này rất có thể là thật.

Tuy bên cạnh Lục Giai có mấy người lấy lòng nhưng những người đó cũng chỉ vì gia thế của Lục Giai nên mới làm vậy, bình thường Lục Giai đều đơn độc một mình, còn hắn quả thực có khá nhiều bằng hữu tốt, danh tiếng cũng xem như không tệ...

Nhưng nếu vì chuyện này mà nhằm vào hắn thì Lục Giai không khỏi... lòng dạ hẹp hòi quá mức.

"Mặc kệ hắn." Tống Anh cong môi cười, "Ca, huynh nhất định phải đưa thứ này cho phu tử đấy nhé! Ừm... Cứ như vậy đi! Huynh lấy nhiều một chút, chắc chắn các phu tử cũng muốn mua. Nếu có thêm một phu tử tới mua thì sẽ có thêm một lớp học sinh tới mua."

"Được." Tống Tuân thở dài, muội muội của hắn đúng là đứa trẻ lanh lợi, "Nhiều lá cây như vậy, nếu trước khi mặt trời xuống núi vẫn chưa bán hết thì đừng bán nữa, về nhà sớm đi."

Tống Anh gật đầu đồng ý.

Tống Tuân mang đi ba, bốn mươi chiếc lá, sau khi trở về thì lập tức tới tìm phu tử.

Phu tử vốn thích hắn, lúc này thấy hắn tới tặng quà thì trong lòng càng vui vẻ.

Thẻ kẹp sách làm từ lá cây do Tống Anh làm quả thực rất đẹp, vô cùng độc đáo, nhất là bây giờ vừa vào thu, sắp tới thời gian vạn vật điêu tàn, gân lá trông vô cùng hòa hợp với cảnh sắc.

Đã vậy, lúc tặng quà, Tống Tuân còn làm trò trước mặt mấy phu tử khác, vị phu tử này không tiện độc chiếm hết, đành phải chia ra.

Đồ mà Tống Anh bán rất dễ gây chú ý, bên ngoài cũng có không ít học sinh đi ngang qua nhìn thấy, cảm thấy vô cùng thích nên mua một ít.

Vì vậy, không bao lâu sau, trong thư viện có không ít người dùng thẻ kẹp sách do Tống Anh làm.

Tống Anh chậm rãi chờ đợi.

Đoán chừng sau khi tan học, có lẽ nàng sẽ bán đắt hàng hơn.

Cùng lúc đó, Thúy Nhan Trai và Ý Quân Phường càng cạnh tranh khốc liệt hơn.

Hai nhà đều có dầu gội Thanh Ti, đã vậy Thúy Nhan Trai còn có hai loại giá, trong đó có một loại còn rẻ hơn Ý Quân Phường, Thúy Nhan Trai còn hứa hẹn không sử dụng nguyên liệu kém hơn Ý Quân Phường, thế nên có không ít người vào xem.

Đương nhiên chỉ là nhìn náo nhiệt hơn một chút thôi, rẻ như vậy đương nhiên không kiếm được bao nhiêu tiền.

Thúy Nhan Trai cũng chỉ muốn chèn ép Ý Quân Phường mà thôi, chờ sau này Ý Quân Phường không bán nổi dầu gội Thanh Ti nữa thì bọn họ đương nhiên cũng sẽ không bán thứ rẻ rúng không kiếm được bao nhiêu tiền như dầu gội Thanh Ti nữa.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com