Làm chưởng quầy của Thúy Nhan Trai, chắc chắn mắt nhìn của ông ta rất tốt, chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra thứ gì tốt, thứ gì sẽ được bá tánh yêu thích nên mới có thể đứng vững tại khu vực lớn như huyện Lễ chỉ sau một thời gian ngắn như vậy.
"Nhưng trước đó chúng ta đã tìm người nhằm vào cha nương của phụ nhân kia, lỡ như bị phát hiện..." Quản sự hơi do dự.
Một bình dầu gội Thanh Ti nhỏ bé khiến Thúy Nhan Trai phải bận rộn hơn hai tháng mới nghiên cứu ra được, vậy mà lại phát hiện thứ làm cho dầu gội Thanh Ti có bọt chỉ là bồ hòn tầm thường!
Chưởng quầy tức giận trong lòng, sau khi tìm ra được cách làm thì muốn khiến tiểu nương tử kia nếm mùi đau khổ.
Đúng lúc biết tin cha nương nàng mở tiệm ăn nên đã làm chút chuyện xui xẻo vào lúc mời Thần Tài để khiến bọn họ tức giận.
Chưởng quầy vốn dĩ không hề để Tống Anh vào trong mắt nên chỉ động tay động chân lúc mời Thần Tài mà thôi.
Nhưng không ngờ một thôn phụ mà ông ta cực kỳ xem thường lại làm ra xà phòng bán cực kỳ chạy ở thành Dung!
"Đương nhiên không thể để nàng ta biết được chuyện lúc trước!" Chưởng quầy tức giận trong lòng, "Lần này lại đi tìm người, nói ta mời nàng tới Duyệt Phong Lâu bàn chuyện này, cũng lộ chút ý tứ, nói là... Nếu nàng chịu tới Thúy Nhan Trai của chúng ta làm việc thì ngoại trừ tiền mua lại công thức làm xà phòng, mỗi tháng sẽ cho nàng... 50 lượng tiền công!"
"Vậy công thức kia... phải trả bao nhiêu?" Quản sự hỏi.
Chưởng quầy hơi khó xử.
Không thể quá cao, cũng không thể quá thấp.
Bên thành Dung đã định giá bán xà phòng, nếu không phải là chỗ duy nhất bán thì ông ta không thể nâng giá xà phòng lên, bán với giá mấy lượng được... chỉ có thể theo giá 20 văn của thị trường. Đương nhiên, thứ này không thơm bằng đậu tắm, cho dù là chỗ duy nhất bán thì cũng không thể định giá quá cao.
Mỗi bánh xà phòng chỉ có giá 20 văn, phải bán hai, ba vạn bánh mới có thể thu lại được tiền mua công thức, đó là còn chưa trừ đi chi phí làm ra nữa đấy!
Không thể cao hơn mức này được!
Nếu để Tống Mãn Sơn biết chưởng quầy của Thúy Nhan Trai nghĩ như thế thì e rằng hắn ta sẽ cười đến ngất đi.
Hắn ta chỉ mới bán xà phòng được mấy ngày, tuy là 20 văn một bánh nhưng lại làm ăn rất tốt.
Nhất là sau khi được những người giàu có không rõ vì sao lại để mắt tới, việc buôn bán của hắn ta chưa từng ngừng lại.
Nếu làm liên tục thì một ngày có thể bán được ít nhất hai, ba ngàn bánh xà phòng, nhưng để tránh chuyện xà phòng quá nổi tiếng sẽ gây phiền phức nên mới nói với bên ngoài rằng phải xếp hàng chờ đến hai tháng sau.
Trên thực tế, bất kể người nhà giàu có nào tới, hắn ta đều nói như vậy, nói xong lại tâng bốc mấy câu, một lần nữa đảm bảo khi nào có hàng sẽ giao xà phòng tới nhà họ trước, tự nhiên khiến người nhà đó cảm thấy được xem trọng.
Hơn nữa, Tống Mãn Sơn đã âm thầm tích trữ hàng.
Một ngày kiếm được ít nhất gần 20 lượng lãi ròng, cái giá 500 lượng mà chưởng quầy của Thúy Nhan Trai đưa ra, chỉ cần hơn nửa tháng là Tống Anh có thể kiếm được tới tay.
Dù sao thì gần đây Tống Mãn Sơn đã kiếm tiền đến điên rồi.
Từ trước đến nay, hắn ta chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.
Thành Dung đông người, một đám ngốc cho rằng không mua được xà phòng, suýt nữa thì chen nhau vỡ đầu.
Tống Mãn Sơn đã tính kỹ rồi, chờ đến khi việc buôn bán ổn định, thu nhập của cửa hàng có thể sẽ giảm đi một nửa, nhưng hắn ta không sợ. Bởi vì đến lúc đó, hắn ta đã tích trữ hàng đủ nhiều, có thể mở rộng kinh doanh ra bên ngoài, tuyệt đối sẽ không phải chịu cảnh túng quẫn.
Nhưng chưởng quầy lại tiếc tiền không thôi.
Lại bảo quản sự tới thôn Hạnh Hoa.
Lần này, quản sự không còn cao ngạo như trước nữa, bắt đầu nghĩ cách dỗ cho Tống Anh vui vẻ...
Trước khi quản sự lên đường, Tống Anh đang đếm tiền xu.
Thẻ kẹp sách bán được kha khá nhưng Tống Anh cảm thấy lần sau nàng đến chắc chắn sẽ bán được nhiều hơn một chút.