Hôm nay nàng mới đến, hầu hết những người này đều cho rằng thẻ kẹp sách làm từ lá cây dễ làm, mặc dù thích nhưng cũng cảm thấy 20 văn hơi đắt.
Chờ đến ngày mai, chắc chắn sẽ có người tự dùng lá cây làm thử một lần, đến lúc đó tự nhiên biết thứ mình làm ra khác xa thứ nàng làm, ngược lại càng chứng tỏ danh tiếng của nàng.
Nghĩ như vậy, Tống Anh cũng không vội bán.
Thấy đã đến giờ, nàng dọn đồ về nhà.
Trong thư viện vẫn còn có người chưa từ bỏ ý định.
Lục Giai hơi ảo não, lăn lộn nửa ngày, không chỉ không nhìn thấy được gì mà còn bị người ta lừa mất 2 lượng bạc...
Sau khi xong việc, hắn ta suy nghĩ kỹ lại cũng cảm thấy bản thân mình xúc động là có nguyên nhân. Lúc đó, lời Tống Tuân và muội muội hắn nói đều mang theo mấy phần khiêu khích, dường như đã biết rõ hắn ta xem trọng mặt mũi...
Sơ suất.
Lục Giai nhìn chằm chằm Tống Tuân.
Lúc này đã tan học mà vẫn có người vây quanh Tống Tuân, rất nhiều người đang nghiên cứu hoa văn trên thẻ kẹp sách, cũng có rất nhiều người hỏi Tống Tuân về chuyện bài vở...
Rõ ràng tài học của hắn ta tốt hơn nhưng chưa bao giờ có ai tới hỏi bài hắn ta cả...
Nghĩ như vậy, trong lòng Lục Giai hơi không cam tâm. Rốt cuộc Tống Tuân này có mị lực gì mà lại khiến người khác đối xử với hắn tốt như thế?
Càng nghĩ càng quyết tâm, cuối cùng Lục Giai đã ra quyết định.
Hắn ta và Tống Tuân là bằng hữu, học cùng với nhau, tất nhiên cũng biết cách đối nhân xử thế của hắn, cho dù muốn chứng minh muội muội hắn xấu thì vẫn còn nhiều cơ hội khác.
Quan sát Tống Tuân lâu như vậy, hắn ta cũng biết Tống Tuân hiền hậu, không phải kiểu người dùng lời nói gay gắt để từ chối người khác, chỉ cần hắn ta tỏ thái độ tốt một chút thì Tống Tuân sẽ không bài xích hắn ta.
Có điều...
Hắn ta đường đường là công tử Lục gia mà lại phải làm bằng hữu với một nông dân chân đất, dường như có hơi...
"Tống huynh, lúc nãy đã có chỗ đắc tội, Lục mỗ ở đây xin lỗi ngươi." Suy nghĩ hồi lâu, Lục Giai cuối cùng cũng mở miệng, có điều, tuy hắn ta xin lỗi nhưng ánh mắt vẫn vô cùng cao ngạo. Tống Tuân cau mày, cảm thấy chắc hẳn vị thiếu gia này có ý đồ xấu.
"Không cần." Tống Tuân lạnh lùng đáp.
Muốn cách xa loại đại thiếu gia này một chút.
Đại thiếu gia này tốt nhất nên sớm ngày thi cử đỗ đạt, từng bước thăng quan tiến chức, nhanh chóng cút đi.
Nhưng Lục Giai lại thấy hơi mất mặt. Đây là lần đầu tiên hắn ta xin lỗi người khác, vậy mà đối phương lại hờ hững?
Không những không vui mà còn hơi giận dỗi.
Hắn ta tới huyện Lễ này, học sinh trong thư viện dù là người đã có công danh tú tài thì vẫn khách khí, thậm chí còn có mấy phần lấy lòng hắn ta, Tống Tuân này thì ngược lại, ngay cả đồng sinh cũng không phải mà còn phách lối như vậy.
"Lúc nãy ta đã làm sai, phải được Tống huynh tha thứ mới được. Hay là như vậy đi, hôm nay ta mời Tống huynh tới tửu lầu tụ họp, ăn một bữa cơm." Cha hắn ta cũng qua lại với người khác như vậy.
Mời khách, uống rượu... đưa nữ nhân.
"..." Tống Tuân cảm thấy rất khó hiểu: "Chúng ta không thân."
"Ta đặc biệt xin lỗi ngươi không liên quan gì đến chuyện chúng ta có thân hay không, ta mời ngươi tới là được." Lục Giai nói.
Tống Tuân nghe vậy thì tức giận đến bật cười: "Khẩu khí của Lục công tử cũng lớn thật! Tống Tuân ta quả thực xuất thân không cao nhưng cũng có tôn nghiêm, hôm nay ngươi bắt nạt muội muội ta, bây giờ lại ở trên cao nhìn xuống bắt ta tha thứ, ngang ngược vô lý như thế thật khiến ta bội phục gia giáo của Lục gia! Mời ta uống rượu thì không cần đâu, chỉ cần sau này mỗi lần muội muội ta tới, Lục công tử có thể cách xa một chút, đừng nói mấy lời khó nghe thì ta đã mang ơn đội nghĩa rồi!"
"..." Lục Giai bối rối.
Tống Tuân thật sự tức giận.
Nghĩ đến chuyện Lục Giai một lòng muốn khiến muội muội hắn lộ ra dung mạo để làm trò tiêu khiển cho bọn họ thì trong lòng Tống Tuân vô cùng khó chịu. Hắn cũng không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một khắc nào nữa nên sau khi điều chỉnh về trạng thái bình thường, hắn lập tức nói: "Lòng ta khó chịu, xin phép đi trước. Các vị có vấn đề gì thì để sau hẵng nói!"