Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 431: Tặng lễ



Từ trước đến nay, Tống Tuân vốn dĩ là người có tính cách tốt nhất trong lớp, lúc này tức giận đến mức đứng dậy bỏ đi khiến mọi người giật nảy mình, không khỏi nhìn về phía Lục Giai.

Lục Giai sửng sốt một chút, sau đó mặt đỏ tía tai.

Lần đầu tiên hắn ta cúi đầu trước người khác, vậy mà đối phương lại còn nổi giận? 

Không thể hiểu nổi!

Lục Giai càng cảm thấy mất mặt, nhưng hắn ta vẫn không biết bản thân sai ở đâu, nhìn sang những người khác, có vài người lộ vẻ hả hê khi người khác gặp họa, có vài người lại mỉa mai nhìn hắn ta. Những người bình thường hay vây quanh hắn trông có vẻ cực kì căm phẫn, nhưng không hiểu sao, Lục Giai lại cảm thấy bọn họ cũng đang âm thầm cười nhạo hắn ta trong lòng. 

Tưởng tượng như vậy, Lục Giai cũng phất tay áo rời đi.

Mỗi lần tan học, Tống Tuân đều ở lại thư viện một lúc lâu để thảo luận bài học cùng những đồng môn khác, vậy nên lúc rời đi đã tương đối trễ, ra cửa nhìn thấy Tống Anh đã không còn ở đây nữa, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem như nha đầu kia vẫn biết nghe lời. 

Trên đường trở về, Tống Anh cũng không sốt ruột, để Đại Bạch đi chậm rì rì, nếu gặp những người nông dân chưa bán hết hàng đang vội về nhà, có khi nàng sẽ mua vài món gì đó. 

Nàng đi được nửa đường, quản sự bên Thúy Nhan Trai đã nhanh chóng chạy đến Tống gia…

Tống Anh biết hôm nay mình sẽ về muộn một chút nên đã dặn dò ba đứa nhỏ từ trước, bảo bọn chúng về Tống gia ăn cơm.

Vậy nên lúc này, cổng lớn nhà nàng đóng chặt, bên ngoài tường cao vây kín, không nhìn thấy tiền viện.

Quản sự không khỏi nhíu mày lại, sau khi chờ đợi một lúc, hắn ta có hơi sốt ruột, lúc đang do dự thì bỗng dưng nghe thấy tiếng gà gáy vang lên gần đó, nhìn lên chỉ thấy một con gà trống đột nhiên bay tới trên không trung!   

Con gà trống kia bay một vòng quanh đầu hắn ta, "bẹp" một tiếng, trên đầu hắn ta có thêm một bãi gì đó, còn con gà trống kia thì vững vừng đáp xuống bờ tường. 

Quản sự tức giận đến mức khuôn mặt già đen lại, đang định chửi con mẹ nó thì nhìn thấy cách đó không xa có một đàn vịt đi tới. 

Một bước hai bước, "Cạc cạc cạc cạc", cả đàn vịt có khoảng bảy tám con.

Không biết từ lúc nào đã đi đến trước mặt hắn ta, khi đi đến cổng thì ngồi xổm trong chốc lát, qua hai nhịp thở, đàn vịt đứng dậy đi một vòng quanh chân tường, cuối cùng đi ra phía sau nhà, nhảy xuống cái ao cạn rồi chui vào hậu viện được rào lại theo đường nước kia. 

Quản sự sửng sốt một hồi lâu, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Chẳng lẽ đàn vịt này biết đường sao? Thế nhưng trước đó bọn chúng đã chờ ở đằng trước, dường như xác định được không có ai mở cửa nên mới đi vòng ra sau nhà một cách trật tự ngay ngắn… 

Lau sạch phân gà trên đầu, quản sự cảm thấy căn nhà này rất khác biệt. 

Đặc biệt là nhìn từ phía sau, từ xa nhìn lại, bên trong hậu viện giống như có từng đợt gió lạnh rùng rợn thổi qua… 

Quản sự vò đầu suy nghĩ, quyết định vẫn nên hỏi thăm người khác một chút. 

Trì hoãn gần nửa canh giờ, cuối cùng hắn ta cũng tìm được người đứng đầu của Tống gia.

Tống Lão Căn vừa nghe nói người này tới tìm Tống Anh, ông lập tức cảm thấy hơi lo lắng.

Biết tôn nữ nhà mình giỏi giang nên ông cũng sợ mình làm tôn nữ mất mặt, huống chi nhìn vị quản sự này ăn mặc rất sang trọng, hơn nữa còn ngồi xe ngựa, trông có vẻ không phải người bình thường. 

"Kẻ hèn này họ Viên, là quản sự của cửa hàng son phấn Thúy Nhan Trai, hôm nay ta đặc biệt tới gặp Hoắc nương tử, chỉ là không ngờ nàng ấy lại không có ở nhà, tuy nhiên… nếu ngài là gia gia của Hoắc nương tử thì gặp ngài cũng được…"

Nói rồi, Viên quản sự vẫy tay một cái, sai người đưa lễ vật trên xe xuống. 

"Không biết tình hình trong nhà Hoắc nương tử thế nào nên cũng không chuẩn bị được lễ vật đặc biệt, chỉ là mấy thứ bình thường, mong Tống lão gia không chê." Viên quản sự lại nói.

Tống Lão Căn nghe thấy hai chữ "lão gia" kia thì khuôn mặt già có hơi ngượng ngùng. 

Nhìn thoáng qua lễ vật, ông vô cùng ngạc nhiên.

Mấy thứ này sao có thể gọi là bình thường được? 

Có hai tấm da hồ ly, còn có hai cuộn gấm vóc trông cực kỳ đắt tiền! Chưa kể còn có vài gói giấy tỏa ra mùi hương thoang thoảng!


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com