Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 547: Dựa vào đâu



Lúc Hoắc Lâm hung dữ lên trông rất đáng sợ.

 

Nhưng đúng là nó và Tống Anh đã xem thường Hoắc Bình trước mắt.

 

Chỉ thấy...

Hoắc Bình sửng sốt một lát rồi đột nhiên dốc hết sức lao tới, đẩy ngã Hoắc Lâm còn chưa kịp phản ứng lại xuống đất, hung tợn húc nó như con sói con.

 

Hoắc Lâm cũng ngây người.

 

Không phải nó không đánh lại được trẻ con như Hoắc Bình mà là nó không ngờ hắn ta dám động thủ!

Mất mặt! Quá mất mặt!

Sắc mặt Hoắc Lâm đỏ bừng, lập tức bò dưới đất lên rồi nhanh chóng cho Hoắc Bình một cước, đá người bay sang một bên.

 

Tống Anh không nhúng tay vào.

 

Đứa trẻ nhà nàng không phải trẻ con bình thường, không thể chuyện gì cũng dựa vào nương được.

 

Sau khi Hoắc Lâm trở nên nghiêm túc, sao Hoắc Bình có thể đánh thắng được nó?

Mặc dù Hoắc Lâm còn nhỏ nhưng nó là yêu tinh nên có ưu thế.

Đừng nói là một Hoắc Bình, cho dù cả nhà Miêu thị kia đều tới thì Hoắc Lâm cũng không đời nào bị thua thiệt.

 

Tống Anh quan sát Hoắc Bình này.

 

Chỉ thấy tuổi còn nhỏ nhưng vẻ mặt lại dữ tợn, hơn nữa dường như cũng biết điểm yếu của con người nằm ở đâu, lúc ra tay luôn nhằm vào mắt, cổ và dưới bụng.

 

Tốc độ của Hoắc Lâm rất nhanh, hoàn toàn không bị trúng chiêu nào.

 

Thấy thủ đoạn không thành công, trong tay Hoắc Bình đột nhiên xuất hiện một tấm ngói, "roẹt" một tiếng, cắt qua quần áo của Hoắc Lâm.

 

Hoắc Tiểu Xảo thấy vậy thì hoảng sợ: "A đệ!"

Đánh nhau thì đánh nhau, sao có thể dùng vũ khí chứ? Nếu làm như vậy thì bọn họ hoàn toàn không nói rõ được!

"Ta gi.ết ch.ết ngươi!" Hoắc Bình lại giống như không nghe thấy.

 

Sắc mặt Tống Anh lạnh đi, lập tức tiến lên, không nói hai lời, xách người lên ném sang một bên.





Nàng cũng muốn nhìn thử xem rốt cuộc tính cách của người nhà này thế nào nên mới nhẫn nhịn, không ra tay.

Thế nhưng bây giờ nhìn thấy... Hoắc Bình này, hoàn toàn không giống loại trẻ con nghịch ngợm như Tống Đạt.

 

Lúc trước Tống Đạt cũng nghịch ngợm, nhưng trong lòng vẫn còn biết kiêng kỵ, nói đơn giản thì Tống Đạt khi đó quả thực không hiểu chuyện.





Nhưng Hoắc Bình này thì khác, trong xương cốt mang theo sự tàn nhẫn, ánh mắt nhìn Hoắc Lâm dường như thật sự muốn gi.ết ch.ết người.

 

Hoắc Bình ngã không nhẹ, lúc này mới bình tĩnh lại.

 

Sau đó, hắn ta tỏ ra như không có chuyện gì mà ném mảnh ngói kia đi rồi nhìn chằm chằm Tống Anh: "Tẩu tử, ta muốn ăn bánh ngọt!"

"Nếu ta không cho thì sao?" Tống Anh cười lạnh một tiếng.

 

Nàng vừa dứt lời, mặt mày Hoắc Bình đã trở nên âm trầm: "Ngươi là tẩu tử của ta, ngươi phải cho ta ăn!"

"A, ngươi học được lý lẽ của phường trộm cướp từ đâu vậy? Là tẩu tử của ngươi thì phải lo chuyện ăn uống của ngươi sao? Nương ngươi cũng không quản mà lại bảo ta quản.

Chúng ta rất thân thiết sao?" Tống Anh chán ghét liếc mắt nhìn Hoắc Bình một cái.

 

Nàng không hề ghét trẻ con, cho dù là những đứa trẻ nghịch ngợm thì chỉ cần chỉnh đốn, uốn nắn lại một chút là đã có thể nhìn thuận mắt rồi.

 

Nhưng vị này...

Nhìn một cái là đủ rồi.

 

Hoắc Bình im lặng liếc mắt nhìn Tống Anh một cái, sau đó đột nhiên bò dậy, bỏ đi.

 

Tống Anh cau mày.

 

Hoắc Tiểu Xảo lúng túng đứng đó, nhưng rất nhanh, nàng ta đã khôi phục lại trạng thái bình thường: "Đại tẩu, tính tình của a đệ chính là bướng bỉnh như vậy đấy.

Nhưng mà ta cảm thấy... Đại tẩu cũng không thiếu tiền, cho bọn ta chút bánh ngọt thì có làm sao? Dù sao cũng chỉ tốn mấy xu của ngươi thôi.

Hơn nữa, bây giờ ngươi không cho thì lát nữa a đệ sẽ tức giận, sẽ không có quả ngon cho ngươi ăn đâu."

Nói xong, Hoắc Tiểu Xảo còn kiêu ngạo hếch mặt lên.

 

Tống Anh rất tò mò, một đứa trẻ xấu xa như vậy làm cách nào khiến nàng không có quả ngon để ăn.





"Cút khỏi nhà ta!" Tống Anh lạnh nhạt nói.

 

Sắc mặt Hoắc Tiểu Xảo cứng đờ: "Ngươi là Đại tẩu của ta! Vậy nên ngươi phải lo cho bọn ta! Bây giờ nhi tử ngươi được ăn ngon, còn cả nhà bọn ta lại phải chịu khổ, gặp cảnh khốn cùng! Dựa vào đâu chứ!"

Tống Anh đi qua.

 

Tát một cái "bốp".





 "Dựa vào việc đây là địa bàn của ta! Đã bảo ngươi cút đi mà ngươi không chịu cút, đừng để ta phải ra tay.

Nếu ngươi ngứa da thì ta có thể tìm thứ gãi cho ngươi!" 


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com