Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 548: Có vấn đề



Hoắc Tiểu Xảo không thể tin nổi, ôm mặt: "Ngươi dám đánh ta? Bọn ta trăm cay ngàn đắng mới tìm được tới đây! Bọn ta là chỗ dựa duy nhất của ngươi! Vậy mà ngươi dám đánh ta?!"

Tống Anh nghe thấy câu này thì bật cười.

 

Chỗ dựa?

Nàng cần chỗ dựa khi nào?

Lúc trước bước ra từ Tống gia, nàng chưa từng dựa vào ai.

Bây giờ nàng đã có nhà, còn có tiền, sao phải cần chỗ dựa?

Tống Anh cau mày, thấy người này cách cổng không quá xa thì nhấc chân đá một cước, lập tức đạp bay người ra ngoài.

 

Sau đó, nàng huýt sáo một tiếng, chỉ thấy Đại Hoàng ở hậu viện "phành phạch" bay tới đây, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang.

 

"Trông chừng nàng.

Nếu nàng dám tới gần một bước thì dùng sức mổ cho ta!" Tống Anh hừ lạnh một tiếng.





Trước giờ chỉ thấy người bắt được gà chứ chưa bao giờ thấy gà bắt được người, đúng lúc có thể nhân cơ hội này để mở mang tầm mắt.

 

Hoắc Tiểu Xảo làm gì sợ một con gà trống chứ?

Lập tức lao vào trong, muốn báo thù cái tát trên mặt này.

 

Còn chưa kịp đặt chân vào trong thì Đại Hoàng đã bay vọt lên, mổ thẳng vào mặt Hoắc Tiểu Xảo!

Cạch cạch cạch!

Hết tiếng này tới tiếng khác, quả thực giống như máy đóng cọc chạy bằng điện vậy!

Tống Anh nhìn cảnh tượng này, lúc này khóe miệng mới cong lên, nở nụ cười tươi rói.

 

Tiểu cô tử?

Đừng nói tiểu cô tử này là tự dưng chạy tới, cho dù là cùng lớn lên với con ma nhà nàng thì cũng tuyệt đối không có chuyện nàng khiến bản thân chịu thiệt để người khác được hời đâu!

Hoắc Tiểu Xảo chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát, đau đớn, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Thế nhưng, dù nàng ta đã bỏ chạy thì con gà trống vẫn đuổi theo đằng sau, đuổi theo hơn trăm thước mới chịu quay về!

Trong nhà yên tĩnh trở lại.

 

Hoắc Lâm thở dài: "Người nhà này đều không bình thường.

Nương, chúng ta phải làm sao mới có thể khiến bọn họ cút đi!?" 

"Yên tâm đi.

Bọn họ nóng lòng chiếm hời thì sẽ luôn làm sai, chỉ cần làm sai đủ nhiều thì tự nhiên sẽ cút thật xa." Tống Anh cười cười.

 

Dựa theo hướng phát triển hiện giờ, người nhà này chắc chắn sẽ không bỏ qua cho… bạc trong tay nàng.

 

Đây ngược lại là chuyện tốt.

 

Tới buổi tối, ếch tinh quay về từ Hoắc gia.

 

"Sư phụ, bọn ta nhìn thấy Hoắc Bình kia hơn nửa đêm cầm gậy đánh lửa đi tới hướng này, chưa đến một khắc nữa sẽ tới đây." Ếch tinh mở miệng nói.

 

Sở dĩ hắn để ý gậy đánh lửa là bởi vì hắn nhìn thấy đứa trẻ xấu xa kia phóng hỏa đốt ổ kiến vào buổi chiều.

 

Rất nhiều trẻ con từng làm chuyện này, cũng không có gì kỳ quái.

 

Có điều, Hoắc Bình này trông hơi đáng sợ.

 

Vẻ mặt u ám, ở nhà cũng không nói nhiều, một khi mở miệng chính là đòi ăn, đòi uống, đưa ra yêu cầu.

Tuy rằng chỉ mới qua một ngày ngắn ngủi nhưng hắn không hề nhìn thấy Miêu thị từ chối Hoắc Bình lần nào.

 

Ếch tinh nói rõ những chuyện này với Tống Anh rồi nói thêm: "Ban đầu ta còn tưởng Miêu thị kia yêu thương tiểu nhi tử, nhưng quan sát một hồi lại phát hiện chuyện không phải như vậy."

"Dường như Miêu thị kia... rất sợ Hoắc Bình, thậm chí còn không dám nói chuyện với hắn." Ếch tinh nói tiếp.

 

Tống Anh cũng cảm thấy Hoắc Bình có vấn đề.

 

Là một đứa trẻ mười mấy tuổi, tình trạng của người nọ vô cùng cực đoan.

Nếu ở kiếp trước thì chắc chắn có bệnh tâm lý.

 

"Ngươi cảm thấy hắn mang theo gậy đánh lửa là để tới phóng hỏa à?" Tống Anh nhớ tới ánh mắt của Hoắc Bình kia vào ban ngày.

 

"Ta cảm thấy đúng là như vậy đấy.

Mấy ngày nay, tiết trời buổi tối đều hanh khô.

Thật ra tường vây của người không sợ cháy nhưng dù sao thì nơi này cũng làm từ gỗ.

Hơn nữa, ở bên ngoài, trên đường đều chất đống rơm rạ, tùy tiện đốt mấy đống thì đêm nay người trong thôn đừng hòng ngủ được.

Người tuần tra ban đêm chưa chắc sẽ để ý tới một đứa trẻ, vóc dáng của hắn lại nhỏ, cực kỳ dễ dàng chạy trốn." Ếch tinh nói.

 

Tống Anh cảm thấy rất có lý.

 

Tuy bắt người sẽ bẩn tay nhưng cũng không thể chờ hắn ta đốt cháy đồ rồi mới ra tay đúng không?

Nhưng sau khi nhớ lại tình huống ban ngày, Tống Anh cảm thấy nếu Hoắc Bình này muốn phóng hỏa thì chắc hẳn là hắn ta có ý định đốt cháy đồ của nàng…


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com