Một năm sau khi ta và Tạ Vân Diệp thành thân, hắn ta gặp nạn ở biên quan, được một y nữ đi ngang qua cứu sống.
Để báo đáp ơn cứu mạng, hắn ta đặc biệt đưa nàng ta về trong phủ, nhận làm nghĩa muội.
Từ đó về sau Cố Thanh Hàn cả đời không gả, hành y tế thế, được bách tính kính trọng vô cùng.
Sau này Tạ Vân Diệp trúng độc, nàng ta ngày đêm thử t.h.u.ố.c, cuối cùng vì tích độc quá sâu mà c.h.ế.t.
Còn ta làm lão phu nhân ở Hầu phủ suốt năm mươi năm.
Nhi t.ử sợ ta đau lòng, chưa từng để ta bước chân vào từ đường.
Mãi đến trước lúc lâm chung, ta muốn thắp cho Tạ Vân Diệp một nén hương, mới phát hiện ở trong từ đường có thêm một bài vị, bên trên viết rõ mồn một —— Thê t.ử của Tạ Vân Diệp: Cố Thanh Hàn.
Nhi t.ử bất đắc dĩ thở dài: "Trước lúc lâm chung cha có dặn dò, sau khi gặp được Cố di mới biết ai là chân ái. Tiếc rằng tính tình Cố di cương liệt, không chịu làm thiếp, ngài đã hứa cho Cố di được hợp táng với thân phận chính thê."
"Mẹ, dù sao cũng chỉ là một cái danh phận, người c.h.ế.t là hết, người hãy nhường cho Cố di đi."
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày Tạ Vân Diệp đưa Cố Thanh Hàn về phủ.
"Dung Dữ, Thanh Hàn không cha không mẹ, ta muốn nhận nàng ấy làm nghĩa muội, nàng..."
Vẻ mặt ta nhạt nhẽo: "Tùy Hầu gia sắp xếp."
1
Ta sai người đi dọn dẹp viện t.ử cho Cố Thanh Hàn.
Tạ Vân Diệp đi theo, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta trước mặt cả viện đầy gia nhân.
"Dung Dữ, trong một năm này, may mắn có nàng ở nhà quán xuyến, giúp ta có thể an tâm chống địch ở sa trường."
Ta cúi đầu nhìn ngón tay bị hắn ta siết c.h.ặ.t, lặng lẽ rút ra.
"Hầu gia đi đường mệt mỏi, hãy nghỉ ngơi một lát rồi sang chỗ mẹ."
"Người ngày đêm mong nhớ ngài, chép không biết bao nhiêu kinh văn chỉ để cầu cho ngài bình an."
Ánh mắt Tạ Vân Diệp rơi vào bàn tay trống rỗng của mình, đôi mày khẽ nhíu lại.
Nhưng hắn ta nhanh ch.óng mỉm cười, như thể không nhận ra sự xa cách của ta, lại tiến lên một bước: "Dung Dữ lạ lẫm với ta rồi sao? Ta mới đi chiến trường một năm, nàng đã trở nên quy củ thế này?"
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Là mẹ dạy dỗ tốt."
Hắn ta chăm chú nhìn ta một lúc, bỗng nhiên cúi người ghé sát tai ta: "Ta vẫn thích một Dung Dữ hoạt bát đáng yêu hơn, buổi tối đợi ta."
Nói xong, hắn ta khẽ hôn lên vành tai ta.
Cố Thanh Hàn đứng dưới hành lang nhìn chăm chằm cảnh này, trong mắt thoáng qua chút cô độc.
Ta quay đầu sang bên, lùi lại một bước.
Tạ Vân Diệp có vẻ rất hài lòng với phản ứng của ta, cho rằng ta da mặt mỏng nên xấu hổ.
Hắn ta mỉm cười xoay người rời đi.
Cố Thanh Hàn bước lên phía trước, nhìn ta một lượt từ trên xuống dưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngươi chính là nương t.ử của Tạ đại ca?"
Ta không trả lời.
"Cố cô nương, tiệc nhận thân cần phải được lão phu nhân gật đầu, trước lúc đó, đành thiệt thòi cho cô nương ở tạm U Lan các."
Nàng ta khựng lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên: "Ở đâu cũng không quan trọng, chỉ cần gần Tạ đại ca một chút là được."
Thu Sương sau lưng ta nhíu c.h.ặ.t mày, môi vừa mấp máy, ta liền giơ tay ngăn nàng ấy lại.
"U Lan các chính là nơi ở gần Hầu gia nhất."
Trong mắt Cố Thanh Hàn loé lên sự hài lòng, gật đầu đi theo hạ nhân.
Chờ nàng ta đi xa, Thu Sương rốt cuộc nhịn không được nữa: "Phu nhân, sao người lại sắp xếp viện t.ử ở U Lan các cho nàng ta? Đó là viện t.ử sát vách thư phòng của Hầu gia! Một nữ t.ử bên ngoài đến như nàng ta mà ở gần như vậy, truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa?"
Ta đáp: "Không sao."
Thu Sương sốt ruột: "Nếu phu nhân sợ lão phu nhân trách phạt, nô tỳ sẽ đi nói giúp người —"
"Thu Sương."
"Ngươi nghĩ ta là người sợ phiền phức sao?"
Nàng ấy im lặng, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ khó hiểu.
Ta đương nhiên không phải là người sợ phiền phức.
2
Kiếp trước, ta cố kị đủ chỗ cho thanh danh của Cố Thanh Hàn, nên mới sắp xếp chỗ cho nàng ta ở Tàng Nguyệt Hiên hẻo lánh nhất Hầu phủ.
Ta tưởng làm vậy là tốt cho nàng ta, cũng là tốt cho bản thân mình.
Khoảng cách xa một chút, lời ra tiếng vào sẽ ít đi, mối dây dưa giữa nàng ta và Tạ Vân Diệp cũng mờ nhạt hơn.
Nhưng ta không ngờ trên người Tạ Vân Diệp mang thương tích.
Đêm đó hắn ta uống quá chén, vết thương đột ngột chuyển biến xấu.
Vừa lúc trời đổ mưa xối xả, sấm chớp đùng đoàng, Tàng Nguyệt Hiên cách xa chính viện, tin tức truyền đi truyền lại mất thời gian, đến khi đại phu tới nơi, vết thương của hắn ta đã viêm loét nghiêm trọng, sốt cao không dứt.
Cả người Cố Thanh Hàn ướt sũng xông vào chính viện, chất vấn ta trước mặt cả phòng hạ nhân: "Tại sao phu nhân sắp xếp chỗ cho Thanh Hàn ở nơi xa như thế? Vết thương của Hầu gia lâu nay đều do một tay Thanh Hàn chăm sóc, nếu không phải ngươi cố ý chia rẽ, sao đến nông nỗi này?"
Ta không hề phản bác.
Bởi vì nàng ta nói đúng sự thật.
Ta quả thực đã sắp xếp nàng ta ở rất xa, cũng thực sự có lòng riêng.
Nhưng kết cục thế nào?
Ngay hôm đó Cố Thanh Hàn dọn vào viện t.ử của Tạ Vân Diệp, không quản ngày đêm chăm sóc hắn ta suốt năm ngày.
Lau người, thay áo, đút t.h.u.ố.c, đổi t.h.u.ố.c, việc gì cũng đều tự tay nàng ta làm.
Ta ở ngoài cửa đứng lặng năm ngày, nghe thấy tiếng nàng ta dịu dàng từ bên trong vọng ra, nghe thấy Tạ Vân Diệp trong lúc mê man nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng ta gọi Thanh Hàn.