Ta cũng đã từng làm ầm lên, bưng chén t.h.u.ố.c đã sắc xong xông vào viện, nói muốn tự mình chăm sóc phu quân.
Cố Thanh Hàn không ngăn cản ta, chỉ lặng lẽ lui sang một bên.
Nhưng sau khi Tạ Vân Diệp tỉnh lại, nhìn thấy chén t.h.u.ố.c trên tay ta, câu đầu tiên nói là:
"Dung Dữ, sao nàng lại không hiểu chuyện như vậy? Thanh Hàn vì vết thương của ta mà mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, nàng còn đến đây thêm phiền làm gì?"
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Lão phu nhân vốn dĩ không đồng ý nhận một cô nhi làm dưỡng nữ, qua chuyện này, lại chủ động đề xuất tổ chức tiệc nhận thân.
Hôm đó ta sang thỉnh an bà mẫu, bà ta kéo tay ta nói: "Dung Dữ, nha đầu kia đã cứu mạng Vân Diệp, lại không cha không mẹ, ta định nhận nó làm dưỡng nữ, cho nó một cái danh phận, ngươi thấy thế nào?"
Tiệc nhận thân tổ chức không quá long trọng nhưng cũng xem là chu toàn.
Cố Thanh Hàn thay bộ y phục mới, dập đầu ba cái trước lão phu nhân, đổi miệng gọi mẹ.
Lão phu nhân tươi cười ban cho nàng ta một bộ trang sức hồng ngọc, lại dắt tay nàng ta nói chuyện một lúc lâu.
Tạ Vân Diệp vô cùng vui mừng.
Hắn ta tự mình thu mua một gian cửa tiệm ở Tây thành, tặng cho Cố Thanh Hàn làm y quán để hành y cứu người.
"Thanh Hàn y thuật cao minh, không nên bị giam hãm ở hậu trạch."
Khi hắn ta nói lời này với ta, trong mắt ngập tràn sự kính trọng.
Ban đầu ta vẫn giữ vài phần phòng bị.
Một nữ t.ử trẻ tuổi ngày ngày giao thiệp với nam nhân bị bệnh, truyền ra ngoài rốt cuộc chẳng mấy hay ho.
Ta âm thầm sai người dò xét nửa tháng, người thám thính về báo rằng khi chẩn trị cho người bệnh Cố đại phu chưa từng đóng cửa, bên cạnh luôn có một d.ư.ợ.c đồng túc trực, bất kể nam nữ già trẻ, nàng ta đều đối xử bình đẳng.
Có một lần, một lão hán quần áo rách rưới được khiêng vào y quán, trên chân mọc đầy mụn mủ, mùi hôi thối nồng nặc đến mức ngay cả ăn xin trên phố cũng phải bịt mũi tránh xa.
Cố Thanh Hàn không nói hai lời, vén tay áo lên ngồi xổm xuống rửa vết thương và bôi t.h.u.ố.c cho hắn ta, bận rộn ròng rã suốt một canh giờ, lúc đứng dậy hai chân đã tê rần.
Ta ở trên quán trà đối diện y quán đứng nhìn rất lâu.
Là ta đã lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân t.ử rồi.
Ngày thứ hai, ta chuẩn bị một phần hậu lễ, đích thân đến y quán.
Cố Thanh Hàn đang bốc t.h.u.ố.c, thấy ta đến thì chút kinh ngạc.
"Hầu phu nhân?"
Ta hành lễ về phía nàng ta một cái.
Nàng ta giật mình, vội vàng tới đỡ.
"Cố cô nương, trước kia là ta hạn hẹp, tưởng cô nương có tâm tư khác. Mấy ngày qua ta chứng kiến cách cô nương đối đãi với người bệnh, mới biết bản thân đã hiểu lầm. Ta xin tạ lỗi với cô nương."
Cố Thanh Hàn ngẩn ra, vành mắt hơi đỏ lên.
"Phu nhân không cần làm vậy. Từ nhỏ ta đã theo cha học y, điều đầu tiên ông ấy dạy ta chính là trong mắt thầy t.h.u.ố.c chỉ có người bệnh, không phân nam nữ sang hèn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau khi trở về, ta nói chuyện này Tạ Vân Diệp biết.
Hắn ta đang đọc sách trong thư phòng, nghe vậy liền buông quyển sách xuống, kéo ta vào lòng.
"Dung Dữ, nàng có thể nghĩ như thế, ta rất vui mừng. Thanh Hàn quả thực một lòng cứu người, trong mắt thầy t.h.u.ố.c không phân nam nữ. Ta tin nàng ấy, cũng mong nàng tin ta."
Ta gật đầu.
Kể từ đó, mỗi tháng ta đều trích hai trăm lượng bạc trong tiền riêng của mình gửi đến y quán, để Cố Thanh Hàn chữa trị cho những người bệnh không có tiền mua t.h.u.ố.c.
Mỗi lần nhận được bạc nàng ta đều ghi chép sổ sách rõ ràng gửi tới, từng khoản từng khoản vô cùng minh bạch.
Ta xem vài lần rồi không xem nữa.
Ta còn đích thân tìm kiếm hôn sự cho nàng ta.
Cháu trai của Vương Thị lang Binh bộ, phẩm hạnh đoan chính, chưa từng cưới ai.
Ta đặc biệt sắp xếp một buổi tiệc trà để hai bên gặp mặt.
Cố Thanh Hàn khéo léo từ chối.
"Phu nhân có lòng thương yêu, Thanh Hàn xin ghi nhận. Chỉ là ta từng lập lời thề đời này không thành thân, chỉ muốn làm rạng danh y thuật của cha, để có thêm nhiều người nghèo được chữa bệnh."
Ta không khuyên bảo thêm nữa.
3
Ngày tháng cứ như vậy từng ngày trôi qua.
Tạ Vân Diệp khi từ doanh trại trở về thường đi đường vòng ghé qua y quán giúp Cố Thanh Hàn thu dọn d.ư.ợ.c liệu.
Hắn ta bảo ở trong doanh trại lâu ngày, ngửi mùi t.h.u.ố.c có thể tịnh tâm.
Đôi khi ta mang bánh ngọt đến y quán, lại thấy hắn ta ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ở hậu viện, nghiêm túc sàng t.h.u.ố.c, thái t.h.u.ố.c.
Ngay cả nhi t.ử của chúng ta là Tạ Cừ cũng bái Cố Thanh Hàn làm sư phụ từ nhỏ.
Khi Tạ Cừ ba tuổi từng bị sốt cao một trận, chính Cố Thanh Hàn đã thức thâu đêm chạy đến, túc trực hai ngày hai đêm mới giúp thằng bé lui sốt.
Từ đó về sau, Tạ Cừ đặc biệt thân cận với nàng ta.
Thằng bé đối với ta ngày càng xa cách, bảo ta chỉ là một phụ nhân chốn nội trạch, ngoài thêu thùa và quản lý sổ sách thì thua xa chí hướng của Cố Thanh Hàn.
Vào năm năm tuổi, tự nó quỳ xuống trước mặt Cố Thanh Hàn, nói muốn bái sư học y.
Những năm tháng ấy, ta cứ ngỡ ngày tháng sẽ mãi trôi qua như vậy.
Mãi cho đến năm Tạ Vân Diệp hai mươi bảy tuổi, biên quan báo nguy.
Hắn ta thống lĩnh quân đội xuất chinh, Cố Thanh Hàn đi theo làm quân y.
Ngày lên đường, ta đứng tiễn đưa họ ở cổng thành.