Tẩu t.ử vung tay một cái, bảo phải tổ chức hôn lễ hoành tráng nhất toàn Khương Châu, tiệc tùng bày từ đông sang tây, bày liên tục ba ngày.
Ta bận rộn thử giá y, chọn trang sức, chốt thực đơn, cuộc sống trôi qua như trong mơ vậy.
Nhưng ngay khi hôn lễ cận kề, Tạ Vân Diệp tới.
Khi hắn ta đứng trước mặt ta, ta suýt chút nữa không nhận ra. Chỉ mới hai ba tháng mà gầy rộc hẳn đi, gò má nhô cả ra, dưới mắt thâm quầng. Quần áo trên người cũng nhăn nhúm, hoàn toàn không còn cái khí thế phơi phới như trước nữa.
Hắn ta vừa định tiến lên nắm lấy tay ta, nhìn thấy Giang Diệc liền khựng lại.
"Tại sao ngươi lại ở đây?"
"Tiểu thư ở đâu thì ta ở đó."
Mặt Tạ Vân Diệp đỏ bừng, gân xanh trên trán nổi cả lên.
"Dung Dữ! Ngươi hồng hạnh vượt tường!"
Hắn ta bị bệnh à?
Con người này, kiếp trước quấn quýt với Cố Thanh Hàn cả đời, trước lúc lâm chung còn hứa cho nàng ta vị trí chính thê, khiến nhi t.ử ta cũng phải cầu xin tha cho hắn. Kiếp này ta làm theo ý hắn ta, hòa ly bỏ đi, hắn ta lại quay lại chỉ trích ta hồng hạnh vượt tường?
"Chúng ta hòa ly rồi, ngài quên rồi sao?"
Tạ Vân Diệp sững sờ, môi mấp máy vài cái: "Ta không hề hay biết... Dung Dữ, ta không muốn hòa ly với nàng."
Ta thấy rất kỳ lạ. Ta đã tác thành cho hắn ta và Cố Thanh Hàn rồi, tại sao còn phải làm bộ thâm tình như thế này?
Ai muốn xem chứ?
Ta không để ý đến hắn ta nữa, xoay người vào phòng.
Tạ Vân Diệp vẫn muốn đuổi theo vào, liền bị Giang Diệc chặn lại ở cửa. Hai người đối mắt nhìn nhau vài hơi thở, cuối cùng hắn ta nghiến răng rời đi.
Trong lòng ta không yên, bảo Thu Sương đi nghe ngóng.
Khi nàng ấy trở về, vẻ mặt đầy phức tạp.
"Tiểu thư, Hầu gia đã thành thân với Cố cô nương rồi."
"Sau đó thì sao?"
"Sau khi thành thân, Cố cô nương vẫn ngày ngày chạy ra y quán. Lão phu nhân không vui, nói đã là người của Hầu phủ thì phải đặt Hầu phủ làm trọng, muốn nàng ta sớm sinh hạ t.ử tôn, không cho phép nàng ta xuất đầu lộ diện. Cố cô nương không nghe, nói y giả là cha mẹ của bệnh nhân, không thể thấy chế-t không cứu."
"Hầu gia vì chuyện này mà tranh cãi với lão phu nhân vài lần. Nhưng dù sao lão phu nhân cũng là trưởng bối, Hầu gia cũng không thể quá lời. Cố cô nương thấy ấm ức, lại lấy tiền trong phủ miễn phí tặng t.h.u.ố.c cho bệnh nhân. Làm việc tốt thì không sai, nhưng chịu sao nổi cảnh tiền cứ trôi đi như nước, một tháng đã tiêu hết mấy ngàn lượng."
"Lão phu nhân tức đến mức suýt ngất, dứt khoát không cho phép Cố cô nương lấy dù chỉ một đồng của Hầu phủ nữa. Cố cô nương lập tức trở mặt, nói lão phu nhân tầm thường, thấy chế-t không cứu, toàn thân hôi mùi đồng. Hầu gia đứng ở giữa, cãi nhau một trận kịch liệt với Cố cô nương, nghe đâu cãi nhau rất dữ dội, cuối cùng không ai nhìn mặt ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhớ lại kiếp trước.
Kiếp trước Cố Thanh Hàn cả đời không gả, sống ở Hầu phủ với thân phận nghĩa muội, lão phu nhân đối với nàng ta khách sáo, chưa bao giờ nói một lời nặng nề.
Nàng ta không có danh phận chính thê, tự nhiên cũng không có nghĩa vụ của chính thê, muốn hành y thì hành y, muốn tặng t.h.u.ố.c thì tặng t.h.u.ố.c, ai cũng khen nàng ta một câu "nữ bồ tát".
Nhưng kiếp này, nàng ta đã là chính thê của Hầu phủ. Chính thê không thể muốn làm gì thì làm. Chính thê phải sinh con đẻ cái, phải quản lý việc trong phủ, phải hiếu thuận với công bà, phải quản việc nhà cho chồng.
Những gông cùm xiềng xích này, kiếp trước là đeo lên người ta, kiếp này chuyển sang cho Cố Thanh Hàn.
"Còn gì nữa không?"
Thu Sương do dự một chút: "Còn nữa... hình như Hầu gia hối hận rồi. Người trong phủ nói, những ngày này Hầu gia thường ngồi ngẩn ngơ trong thư phòng một mình, có khi nửa đêm không ngủ, đứng đối diện với một gốc đào trong viện đến tận sáng."
"Gốc đào nào?"
"Chính là gốc cây trong viện của người trước kia ấy ạ. Sau khi người đi rồi, Hầu gia sai người đào tận gốc, chuyển đến trước cửa sổ thư phòng."
…
21
Dường như Tạ Vân Diệp đã quyết tâm muốn làm ta hồi tâm chuyển ý. Chỉ cần ta ra ngoài, hắn ta liền đi theo sau.
Ta dạo tiệm son phấn, hắn ta đứng bên kia đường. Ta vào trà lâu nghe kể chuyện, hắn ta ngồi ở góc phòng. Ta lên thuyền hoa dạo hồ, hắn ta liền thuê một chiếc thuyền theo sau từ xa.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Đáng tiếc Giang Diệc và Giang Tư chặn rất khéo. Ta bên trái một người, bên phải một người, hai người dáng vóc cao ráo, Tạ Vân Diệp mấy lần muốn chen lên, đều bị chặn lại một cách không để lại dấu vết.
Hắn ta đứng cách đó vài bước, mặt mày xanh mét, nhưng chẳng làm được gì cả.
Ngày hôm nay ta đi thị sát tiệm trang sức của mình. Chưởng quầy biết ta đến, sớm đã bày sẵn hàng mới lên một bàn. Ta đang cúi đầu xem một chiếc trâm dạ minh châu.
"Chiếc trâm này ta lấy."
Một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, giật lấy chiếc trâm trên tay ta.
Tạ Vân Diệp không biết đã theo vào từ lúc nào, cầm lấy chiếc trâm đó, đi thẳng đến quầy, vứt xuống một tờ ngân phiếu.
"Không cần thối lại."
Hắn ta xoay đầu lại, khóe miệng mang theo một tia cười đầy khiêu khích.
"Dung Dữ, có thích không?"
"Có vài người ấy mà, miệng thì nói hay lắm, đến lúc thực sự cần tiêu tiền thì e là ngay cả một chiếc trâm cũng chẳng mua nổi."