Dung Dữ

Chương 11



Khi nói câu này, ánh mắt hắn ta liếc ngang sang Giang Diệc và Giang Tư phía sau lưng ta.

Giang Diệc sắc mặt không đổi, như thể không nghe thấy gì. Giang Tư thì nhíu mày, vừa định mở miệng, ta liền giơ tay chặn nó lại.

"Hầu gia, bọn họ không cần phải mua cho ta."

"Ta có thể mua cho bọn họ."

Nụ cười của Tạ Vân Diệp cứng lại.

"Bởi vì cửa tiệm này là của ta."

Hắn ta mím c.h.ặ.t môi, nhìn ta đầy khó tin.

Ta mỉm cười nói: "Cảm ơn Hầu gia đã hào phóng, mở hàng cho cửa tiệm của ta."

Giang Tư ở phía sau ta không nhịn được, bật cười thành tiếng.

"Tạ Vân Diệp!"

Một giọng nói bỗng truyền đến từ cửa tiệm.

Cố Thanh Hàn đứng ở cửa, hốc mắt đỏ hoe.

"Ngươi nói cái gì mà phụng chỉ tuần tra, có nhiệm vụ trong người, phải rời kinh nửa tháng — vậy mà là đến Khương Châu để gặp Dung Dữ?"

Tạ Vân Diệp cuống cả lên.

"Thanh Hàn, nàng nghe ta giải thích—"

Ánh mắt Cố Thanh Hàn rơi xuống chiếc trâm trong tay hắn.

"Ngươi và mẹ người không cho ta đụng vào dù chỉ một đồng của Hầu phủ, nói phủ không còn tiền, phải tăng thu giảm chi. Vậy mà ngươi thì hay thật — lặn lội ngàn dặm đến Khương Châu, tốn số tiền lớn mua trâm, tặng cho thê t.ử trước của ngươi?"

Tạ Vân Diệp còn chưa nói được lời nào.

Nàng ta bước tới, vung tay lên chính là một cái tát.

"Ta đúng là nhìn nhầm người rồi."

Cố Thanh Hàn nói xong, xoay người bỏ đi.

Tạ Vân Diệp sững người một lát, vội vàng đuổi theo. Hai người trước sau lao ra khỏi cửa tiệm.

Ta theo ra đến cửa, nhìn thấy Cố Thanh Hàn dừng bước đột ngột bên đường, tháo chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy trên cổ tay xuống, đập mạnh xuống dưới chân Tạ Vân Diệp.

Chiếc vòng đó ta nhận ra. Kiếp trước, lão phu nhân cũng đưa cho Cố Thanh Hàn, đó là chiếc vòng gia truyền của Hầu phủ dành cho nữ chủ nhân.

"Tạ Vân Diệp, chúng ta hòa ly! Mắt ta không chứa nổi hạt cát nào đâu!"

Tạ Vân Diệp đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn chiếc vòng vỡ tan thành mấy đoạn, sắc mặt trắng bệch.

"Nàng đừng làm loạn."

"Ta làm loạn? Ta cứ tưởng ngươi sẽ thấu hiểu, ủng hộ ta, không ngờ ngươi cũng tục tằn giống bọn họ. Ta muốn hành y, ngươi nói ta xuất đầu lộ diện; ta muốn cứu người, ngươi nói ta tiêu tiền như nước; ta muốn cứu thế, ngươi nói ta không biết quản gia."

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Nàng ta hít sâu một hơi.

"Tạ Vân Diệp, ngươi chưa bao giờ yêu ta, ngươi yêu chính là Cố Thanh Hàn không bao giờ trở thành thê t.ử người."

Cố Thanh Hàn không nhìn hắn ta nữa, sải bước rời xa.

Rất lâu sau đó, Tạ Vân Diệp chậm rãi xoay đầu, nhìn về phía ta, trong mắt đầy vẻ hoang mang và đau thương.

Giang Diệc không để lại dấu vết gì chắn trước mặt ta.

Ta phủi sạch hạt dưa trong tay: "Đi thôi, về thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giang Diệc gật đầu, dắt lấy tay ta.

Giang Tư không chịu thua kém, móc lấy tay kia của ta.

22

Chuyện sau đó là do Thu Sương nghe ngóng được. Cố Thanh Hàn quay về Hầu phủ, để lại một tờ hưu thư.

"Nữ hưu nam, tự cổ chí kim chưa từng có việc như vậy."

Thu Sương nói với vẻ mặt hớn hở, đôi mắt trợn tròn xoe.

"Hầu gia tức đến mức ngã ngửa, đập tan tành cả bộ trà cụ trong thư phòng. Lão phu nhân biết chuyện, lập tức c.h.ử.i bới ầm ĩ, cái gì khó nghe nhất đều c.h.ử.i hết, c.h.ử.i được một lúc... thì trúng gió."

Ta đặt sổ sách trong tay xuống: "Trúng gió á?"

"Nửa người không cử động được, miệng cũng méo xệch, lời nói không rõ ràng. Hầu gia đành phải xin nghỉ ở nhà chăm sóc lão phu nhân."

Ta im lặng một lát.

Kiếp trước, lão phu nhân sống rất lâu, sau khi Tạ Vân Diệp chế-t, bà ta nói ta không may mắn, nên ra sức hành hạ ta. Còn bắt ta phải hầu hạ t.h.u.ố.c thang. Sau này nếu không phải vì ngã một cú mà chế-t, thì e là khổ ngày của ta không biết bao giờ mới đến hồi kết. Kiếp này, mọi thứ đều đã khác.

Thu Sương lại nói: "Trước khi đi Hầu gia có đến Dung phủ một chuyến, muốn vào cửa khuyên tiểu thư đợi hắn ta. Lời còn chưa nói hết đã bị Đại lão gia gọi gã sai vặt đ.á.n.h thẳng ra ngoài."

"Đánh thật à?"

"Đánh thật. Đại lão gia bảo, còn đến nữa thì đ.á.n.h gãy chân."

Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Giang Diệc bưng ấm trà mới pha vào, nghe thấy lời ta, khóe miệng khẽ cong lên.

Hắn đặt chén trà bên tay ta, tiện tay đóng cuốn sổ sách đang mở trước mặt ta lại.

"Nghỉ một chút đi."

"Đúng đúng."

Giang Tư không biết từ đâu nhảy ra, trên tay bưng đĩa quýt đã bóc vỏ.

"Tỷ tỷ, ăn quýt đi, ta bóc lâu lắm đấy."



23

Ngày thành hôn, Khương Châu vạn người xuống phố.

Ca ca ta hận không thể để toàn thiên hạ biết muội muội mình sắp thành hôn, pháo đốt suốt một canh giờ.

Ta mặc giá y đỏ rực ngồi trong kiệu hoa, chỉ có thể nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

Không biết Giang Tư đang khoe khoang với ai: "Sau này ta sẽ gọi là Dung Tư, đây là ca ca Dung Diệc của ta."

Khi kiệu hoa vừa rẽ vào đầu ngõ, phía trước bỗng truyền đến một trận xôn xao.

"Tránh ra! Ta có lời muốn nói với nàng ấy!"

Là Tạ Vân Diệp.

Kiệu hoa bị chặn lại. Ta vén khăn voan, đẩy rèm kiệu ra, nhìn thấy Tạ Vân Diệp đứng giữa đường, phong trần bụi bặm.

"Dung Dữ! Ta sai rồi!"

Khán giả đầy đường đều mang vẻ mặt hóng chuyện nhìn bọn ta. Ta mất kiên nhẫn: "Tạ Vân Diệp, ngươi làm sai cái gì thì đó cũng là chuyện của ngươi, không liên quan đến ta, tránh ra!"

Môi hắn ta mấp máy, hồi lâu mới nặn ra được một câu.