Dung Dữ

Chương 8



"Sao hai ngươi lại ở đây?"

Giang Diệc xoay người lại, vẫn là dáng vẻ trầm ổn điềm tĩnh đó, chỉ là đáy mắt có thêm một tia vui mừng khó phát hiện.

"Dung tiểu thư đặt ở chỗ bọn ta hơn mười chậu mẫu đơn, nghe nói ngươi không còn ở Hầu phủ nữa, hạ nhân nói ngươi đã về Khương Châu, thế là bọn ta mang tới."

Giang Tư ló đầu ra từ sau lưng Giang Diệc, đôi mắt thiếu niên lấp lánh, cười lên lộ ra một chiếc răng khểnh.

"Tỷ tỷ, may mà bọn ta mang hoa tới, nếu không thì tiền của ngươi coi như đổ sông đổ biển rồi!"

Giang Diệc nhíu mày, giơ tay vỗ vào sau gáy đệ đệ.

"Không được gọi tỷ tỷ, gọi tiểu thư."

"Ồ."

Giang Tư xoa xoa sau gáy, ngoan ngoãn đổi giọng.

"Tiểu thư——"

Ta không nhịn được mà bật cười.

"Cứ gọi tỷ tỷ đi, nghe cho thân thiết."

Giang Tư vui mừng hớn hở bưng chậu mẫu đơn đó tiến sát lại trước mặt ta: "Tỷ tỷ! Đây là giống mới do ta ươm trồng, ngươi xem giúp ta, có thích không?"

Đó là một chậu mẫu đơn ta chưa từng thấy bao giờ, cánh hoa tầng tầng lớp lớp, màu sắc là sự chuyển đổi từ hồng nhạt sang đỏ thẫm.

"Đẹp không?"

Hắn cười hì hì bồi thêm một câu.

"Ta thấy nó còn không đẹp bằng một phần mười tỷ tỷ nữa."

Giang Diệc ở bên cạnh hắng giọng một tiếng, khẽ lườm Giang Tư một cái. Ta bật cười thành tiếng. Cái miệng của Giang Tư, đúng là y như kiếp trước, như bôi mật vậy.

"Ta rất thích, nhưng giống này nhìn là biết đắt tiền lắm. Ta phải bù chênh lệch cho ngươi."

Hắn liên tục xua tay: "Không cần đâu!"

"Tỷ tỷ, bọn ta đã là hoa nô của phủ rồi, đã ký bán thân khế. Phu nhân đã nói, bọn ta chỉ trồng hoa cho tỷ tỷ thôi."

Ta ngạc nhiên.

"Hai ngươi ký bán thân khế rồi?"

Giang Diệc gật đầu: "Thay vì chạy đôn chạy đáo ngoài kia bán hoa, chi bằng chỉ chăm hoa cho người yêu hoa."

Khi hắn nói bốn chữ "người yêu hoa", ánh mắt dừng trên mặt ta một thoáng. Nhịp tim ta bỗng nhiên đập lỡ một nhịp.

15

Buổi tối, tẩu t.ử đến tìm ta dùng bữa, cười tủm tỉm hỏi: "Hai người mang hoa đến cho muội, thấy rồi chứ?"

"Thấy rồi, tại sao bọn họ lại đồng ý ký bán thân khế vậy ạ?"

Kiếp trước, phải sau khi Tạ Vân Diệp chế-t ta mới đón huynh đệ Giang thị vào phủ. Khi đó bọn họ đã bán hoa ở kinh thành mấy năm trời, cuộc sống trôi qua cơ cực.

Sau này ta mới biết, thân phận của bọn họ không hề đơn giản. Bọn họ là nhi t.ử của Thành Vương bị Tiên đế lưu đày, trên người mang dòng má-u hoàng tộc.

Sau này Hoàng thượng lật lại vụ án, muốn khôi phục thân phận cho bọn họ. Nhưng khi đó bọn họ đã ở trong Hầu phủ của ta nhiều năm rồi, Tạ Cừ vì ngại thân phận của họ, đuổi thì không dám đuổi, giữ lại thì không hay, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan suốt một thời gian dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kiếp này, sao bọn họ lại chủ động tìm đến tận cửa?

Tẩu t.ử cũng thắc mắc: "Không biết nữa. Bọn họ mang hoa đến tận cửa, nói là mẫu đơn muội đặt cần giao đến địa chỉ mới. Ta nhìn thấy cả hai người đều rất ưa nhìn, liền hỏi bọn họ có chịu ở lại chuyên trồng hoa cho muội không."

"Thế rồi bọn họ đồng ý ngay?"

"Đúng vậy, chủ động nói muốn ký bán thân khế, ta còn chưa kịp mở lời. Ca ca thì trầm ổn, còn đệ dệ thì miệng lưỡi ngọt xớt, cứ 'phu nhân' này 'phu nhân' nọ khiến ta vui không tả nổi."

Ta có chút bất ngờ.

16

Sau một đêm. Ta đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy Giang Diệc đang ngồi xổm bên luống hoa cắt tỉa, tay áo xắn đến tận cẳng tay, lộ ra một đoạn cơ bắp săn chắc cân đối.

Hắn mặc một bộ thanh y mỏng, bị gió thổi dính sát vào người, khi cúi người xuống, vải áo căng lên, đường nét bờ vai và tấm lưng thấp thoáng hiện ra. Ta nhìn đến mức miệng khô lưỡi đắng.

Con người này, kiếp trước ở Hầu phủ chăm hoa cho ta mấy chục năm, vậy mà ta chưa bao giờ nhìn kỹ hắn ta như thế này.

Cũng không phải là chưa nhìn, là vì ngại Tạ Cừ, nên không dám nhìn một cách đường hoàng. Chứ sau lưng thì nhìn không ít.

"Tỷ tỷ!"

Giang Tư bưng một chậu nước ấm vào.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

"Nước rửa mặt đã chuẩn bị xong rồi, ta thử rồi, không nóng không lạnh, vừa vặn lắm!"

Ta cầm lấy khăn lau mặt, nó lại sáp lại gần: "Tỷ tỷ, để ta chải đầu cho ngươi nhé? Tay nghề ta tốt lắm đấy!"

"Ngươi còn biết chải đầu à?"

"Tất nhiên rồi, trước kia thẩm thẩm nhà bên dạy ta, bảo sau này cưới vợ phải dùng tới."

Giang Diệc ở phía luống hoa đầu cũng không ngẩng, giọng nhàn nhạt bay tới.

"Giang Tư, nói nhiều."

Giang Tư lè lưỡi, tay vẫn không ngừng, lược luồn qua làn tóc ta, động tác nhẹ nhàng.

Hắn chải xong một kiểu tóc, nhìn trái nhìn phải không hài lòng, lại tháo ra chải lại. Ta bị hắn làm cho dở khóc dở cười. Đang định nói không cần cầu kỳ quá, ngẩng đầu lên thì thấy Giang Diệc không biết đã đến trước mặt ta từ lúc nào. Trong tay hắn ta đang cầm một đóa mẫu đơn.

"Đừng nhúc nhích."

Ngón tay khẽ lướt qua thái dương ta, cài đóa mẫu đơn đó lên sau tai ta. Đầu ngón tay chạm vào vành tai ta, mát lạnh.

Ánh mắt Giang Diệc dừng lại trên tóc ta một lát, rồi hạ xuống khuôn mặt ta.

"Đẹp."

Giang Tư cũng ngẩn ngơ vì kinh ngạc.

"Tỷ tỷ, ngươi thật giống mẫu đơn tiên t.ử!"



17

Sau khi về nhà, cuộc sống của ta vô cùng vui vẻ và tự do. Làm ăn cũng dần dần nắm bắt được quy củ.

Khả năng kinh doanh của Giang Diệc tốt ngoài mong đợi, hàng hóa nào nên nhập, giá cả nào nên xuất, hắn tính toán còn rõ ràng hơn cả tiên sinh quản lý sổ sách.