Dung Dữ

Chương 7



"Nét chữ ký trên lá thư hào ly kia, là ngươi khuyên hắn ta ký phải không?"

Cố Thanh Hàn không trả lời, xem như ngầm thừa nhận.

"Dù sao, mọi việc cũng đã đúng như tâm ý của cô nương rồi."

Ta nhìn nàng ta một lát.

Bất luận nàng ta đã dùng phương pháp nào, đạt được mục đích là tốt rồi.

Ta gật đầu với nàng ta, xoay người bước lên thuyền.

11

Khương Châu tuy xa, nhưng cảnh sắc dọc đường rất đẹp. Núi xanh hai bên bờ tầng tầng lớp lớp, nước sông xanh biếc tựa như ngọc. Ta tựa vào mạn thuyền, hóng gió sông, cảm thấy vô cùng khoan khoái.

Khi sắp đến nơi, từ xa đã thấy trên bến thuyền có hai người đang đứng. Là ca ca và tẩu t.ử của ta. Cả hai người đều vươn dài cổ ngóng ra mặt sông.

Thuyền vừa cập bến, ca ca đã ba bước gộp làm hai lao tới.

Hắn túm lấy tay ta, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới mấy lượt, hốc mắt đỏ hoe, cuối cùng nặn ra một câu:

"Kinh thành có gì tốt chứ? Nhìn muội xem, mới bao nhiêu tuổi mà đã ủ dột như vậy."

Ta còn chưa kịp nói gì, tẩu t.ử đã chen tới, cướp ta từ tay ca ca, khoác tay ta, tỉ mỉ ngắm nghía một hồi.

"Để tẩu t.ử bồi bổ cho muội thật tốt, đảm bảo vẫn tươi tắn như thường."

Nàng ấy càng nói càng hăng.

"Khương Châu thiếu niên tài tuấn nhiều vô kể, nếu muội thích, tẩu t.ử sẽ mai mối cho muội. Hoặc là chúng ta kén rể luôn, nhà ta đâu phải không có tiền — nuôi một lúc năm sáu bảy tám người!"

Ta bị nàng ấy làm cho bật cười.

Trở về nhà, cái viện của ta vậy mà sạch bóng không chút bụi trần, tất cả mọi thứ đều đặt ở vị trí cũ.

Tẩu t.ử chẳng nói hai lời, nhét vào tay ta một xấp ngân phiếu.

"Cầm lấy mà tiêu xài thoải mái, tiêu hết lại hỏi ta."

Ca ca ở bên cạnh chua lòm thò mặt lại gần: "Như Ý, còn ta thì sao?"

Tẩu t.ử lườm hắn ta một cái: "Chàng nỗ lực kiếm tiền, hai bọn ta nỗ lực tiêu tiền."

Hắn lập tức ưỡn n.g.ự.c, vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Yên tâm! Ngày mai ta đi bàn thêm hai vụ làm ăn mới!"

Ta nhìn hai người bọn họ kẻ xướng người họa, khóe miệng nhếch lên, thế nào cũng không đè xuống được.

Ánh nắng Khương Châu ấm áp, chiếu lên người, hoàn toàn khác với cái thứ gió ẩm ướt, lạnh lẽo ở kinh thành.

12

Ta còn chưa biết, trong nửa tháng ta đi, kinh thành Hầu phủ đã đảo lộn trời đất.

Khi Tạ Vân Diệp phát hiện ta mất tích thì đã là tối năm ngày sau. Theo thư của Xảo Nhi, bạn ăn cùng của Thu Sương gửi tới, hôm đó Tạ Vân Diệp hiếm hoi lắm mới trở về, thấy ta không có ở đó, tưởng ta lại đi trà lâu nghe kịch nên không để tâm.

Nhưng đến khi trời sập tối, đèn l.ồ.ng trong viện đều đã thắp lên mà vẫn không thấy ta về, hắn ta mới bắt đầu cuống lên.

Hắn ta cho người đi tìm ở trà lâu, cửa hàng, tất cả những nơi ta hay lui tới. Không có ai.

Hắn ta cưỡi ngựa định ra khỏi phủ tìm người thì bị nha hoàn bên cạnh lão phu nhân chặn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hầu gia, phu nhân đã đi rồi. Ngài không cần tìm nữa."

Tạ Vân Diệp đứng sững tại chỗ.

"Đi rồi? Đi đâu?"

"Về Khương Châu rồi, trên thư hòa ly có chữ ký của ngài, phu nhân là đường đường chính chính mà đi."

"Ta ký vào lúc nào—"

Giọng hắn ta bỗng nghẹn lại.

Sắc mặt từ từ trắng bệch, hắn ta xoay người, sải bước chạy ra ngoài.

Tạ Vân Diệp đến y quán của Cố Thanh Hàn. Nàng ta đang sắp xếp d.ư.ợ.c liệu, nghe tiếng bước chân liền ngẩng đầu, trên mặt vừa lộ ra vài phần vui mừng, nhìn thấy sắc mặt hắn ta, sự vui mừng đó liền cứng lại.

"Mấy ngày trước..."

"Thứ nàng bảo ta ký... là gì?"

Tay Cố Thanh Hàn hơi khựng lại, cúi đầu, chậm rãi đặt d.ư.ợ.c liệu trong tay vào ngăn kéo.

"Ngươi đoán được rồi?"

"Nàng nói đó là thỏa thuận sang nhượng cửa tiệm, nàng trộn thư hòa ly vào trong đó, lừa ta ký?"

Tạ Vân Diệp giận dữ khôn cùng.

Cố Thanh Hàn ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn ta.

"Ngươi không yêu nàng ta, phải không? Phu nhân cũng không yêu ngươi. Ngươi rõ ràng yêu ta, tại sao không hòa ly?"

"Không..."

Giọng Tạ Vân Diệp run rẩy.

"Ta yêu nàng, nhưng Dung Dữ, ta chỉ là—"

"Ngươi chỉ là cái gì? Tạ Vân Diệp, ngươi chỉ là chưa từng nghĩ tới, có một ngày nàng ta sẽ thực sự rời đi đúng không?"

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Nàng ta lao tới ôm lấy hắn ta: "Ngươi nói muốn ở bên ta, bây giờ Dung Dữ đã đi rồi, ta gả cho ngươi, có được không?"

Tạ Vân Diệp cứng đờ người, chậm rãi ôm lấy nàng ta.

"Được..."

13

Phía bên ta cũng không nhàn rỗi, bắt đầu làm ăn cùng ca ca.

Khương Châu thương mại phồn vinh, ca ca lại là nhà giàu nhất, đường lối rộng mở vô cùng. Ta theo hắn chạy đôn chạy đáo mấy tháng ở cửa tiệm, bến tàu, thương hành. Tiền bạc vào ra, sổ sách ghi chép dày đặc, cuộc sống trôi qua vừa bận rộn lại vừa an ổn.

Tẩu t.ử sợ ta còn vương vấn Tạ Vân Diệp nên dốc hết sức nhét vào viện của ta những gã sai vặt bảnh bao. Hôm nay gửi đến hai người mày thanh mục tú, ngày mai gửi đến ba người vạm vỡ, hôm sau lại gửi đến bốn người nghe đâu biết làm thơ vẽ tranh.

Nàng ấy nắm tay ta, ân cần dạy bảo: "Muội muội, muội cứ nhìn nhiều vào, nhìn nhiều rồi sẽ biết, nam nhân tốt trên đời này nhiều lắm, không thiếu một người đó đâu."

Ta dở khóc dở cười, nhưng cũng cứ để mặc nàng ấy.

14

Ngày hôm nay ta dạo phố xong trở về, thấy trước cửa viện có hai bóng người. Thanh y đứng thẳng, dáng dấp như trúc. Bước chân ta khựng lại.