Thành thân ba năm, lão phu nhân phạt ta, ta quỳ trong viện suốt ba canh giờ.
Lão phu nhân hỏi ta rốt cuộc muốn làm gì.
Bà hỏi ta, có phải muốn ép c.h.ế.t Kỳ Dư Đình, có phải làm sụp đổ Hầu phủ mới chịu thôi không.
Lão phu nhân còn nói, Bình Dương Quận chúa đã về kinh rồi, 3 năm trước nàng ấy theo phụ huynh về Liêu Dương chịu tang, giờ nàng ấy đã trở lại...
"Bình Dương Quận chúa là ai?" Ta khản giọng hỏi bà.
"Là người Dư Đình thầm thương, bọn họ thanh mai trúc mã, nếu không phải ngươi chen ngang một chân, bọn họ năm nay đã nên duyên vợ chồng rồi."
Cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t ta, ầm ầm sụp đổ.
Dò hỏi được thời gian Bình Dương Quận chúa về kinh, ta canh ở cửa nhà nàng ấy để nhìn trộm.
Nàng ấy sinh ra thật đẹp, tựa như tiên t.ử trên trời, nàng ấy và Kỳ Dư Đình mới thực sự là trai tài gái sắc, là những người vốn dĩ nên ở bên nhau.
Trở về, ta khóc một trận, rồi đi tìm lão phu nhân, xin bà làm chủ cho chúng ta hòa ly.
Đêm đó, Kỳ Dư Đình cách một cánh cửa sổ hỏi ta tại sao.
Ta nói ta không thích Hầu phủ, mọi người cười nhạo ta là kẻ rỗng tuếch, cười nhạo ta là nữ nhi của kẻ bài bạc, lão phu nhân phạt ta, nói ta là ếch ngồi đáy giếng mà đòi hái trăng sao.
Ta không muốn ở lại đây, ta muốn cầm tiền rời đi, sống những ngày tự do tự tại.
Kỳ Dư Đình không nói thêm gì nữa, chỉ đứng trong viện thật lâu.
Ta áp sát vào khe cửa sổ nhìn trộm chàng.
Muốn nhìn chàng thêm chút nữa, nhìn thêm một cái, lại nhìn thêm một cái nữa...
Hòa ly rất thuận lợi, 3 năm trước ta tay trắng mà đến, 3 năm sau lão phu nhân cho ta mang đi tất cả trang sức vàng bạc y phục rương hòm, còn cho thêm ta 1000 lượng.
Nhưng ta không ngờ, Kỳ Dư Đình lại âm thầm giấu nhiều tiền như vậy trong rương của ta.
Là ta nợ chàng, nợ cả Hầu phủ này.
*
Thanh Khê tựa núi kề sông, là nơi bắt buộc phải đi qua để ra ngoài quan ải.
Ta đếm số tiền trên người, tính toán xem nên làm ăn buôn bán gì, ngồi ăn núi lở chắc chắn không ổn.
Đoạn ma ma là người ta tự mình chọn sau khi vào Hầu phủ, lúc rời phủ, bà tự nguyện đi theo ta.
Chúng ta bàn bạc 2 ngày, cuối cùng quyết định mở một tiệm t.h.u.ố.c.
Bản lĩnh nhận biết thảo d.ư.ợ.c này, cũng là do Kỳ Dư Đình dạy ta.
Tổ tiên Tuyên Bình Hầu vốn xuất thân là Thái y, sau này tiên tổ lập được công lao phò tá long mạch, được phong tước vị thế tập võng thế.
Hậu duệ Kỳ gia tuy không theo ngành y, nhưng y thuật và thảo d.ư.ợ.c vẫn là môn bắt buộc phải học. Sau này mỗi ngày ta theo Kỳ Dư Đình đọc sách nhận mặt chữ, sau khi xem xong mấy cuốn sách đơn giản, tình cờ ta cầm lấy một cuốn sách về thảo d.ư.ợ.c.
Kể từ ngày đó, mỗi ngày chàng đều dạy ta nhận biết vài vị t.h.u.ố.c.
Chàng nói kỹ năng nhiều không lo thân, bảo ta học nhiều nhớ nhiều.
Ta tuy không thông minh, nhưng được cái trí nhớ tốt, lúc học thì khó nhưng đã học được rồi thì sẽ không quên.
Sau này, Kỳ Dư Đình còn đặc biệt mở cho ta một tiệm t.h.u.ố.c, ta rảnh rỗi liền đến xem d.ư.ợ.c đồng bốc t.h.u.ố.c, phân biệt thảo d.ư.ợ.c tốt xấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không ngờ, bây giờ rời khỏi Hầu phủ, đây lại trở thành bản lĩnh để ta an thân lập mệnh.
Tiệm t.h.u.ố.c mở ra không mấy thuận lợi, ban đầu là không tìm được mặt bằng, khó khăn lắm mới tìm được thì Đông gia lại tăng giá c.ắ.t c.ổ.
Tiền thuê đã thỏa thuận là 5 lượng mỗi tháng, trả 6 tháng một lần, giờ lại biến thành 6 lượng, còn bắt ta trả theo năm.
Thương thảo hai ngày vẫn không có kết quả, ta vốn tưởng không thành rồi, nhưng không ngờ ngày hôm sau Đông gia đích thân dẫn người của nha môn đến tận cửa.
"Năm lượng thì năm lượng, trả sáu tháng một lần, Thẩm cô nương nếu không có ý kiến gì thì ấn dấu tay lên đây."
Thái độ của Đông gia thay đổi ch.óng mặt, hết sức nịnh nọt.
"Lưu Đông gia, mặt của ngài... không sao chứ?" Ta hỏi ông ta.
Lưu Đông gia sờ sờ một bên mặt trái sưng vù, cười gượng gạo với ta, nói là uống rượu không chú ý nên bị va quệt.
Ta nhìn thấy chẳng giống va quệt chút nào, mà giống như bị người ta đ.á.n.h hơn.
Trong lòng ta sinh nghi, lén lút dò hỏi người của nha môn:
"Mặt của Lưu Đông gia trông như bị người ta đ.á.n.h, ông ta không gây thù chuốc oán với ai chứ, sau này liệu có ai đến tiệm của ta gây sự không?"
Người của nha môn cũng khách khí vô cùng:
"Thẩm cô nương yên tâm, sáng sớm ta đã hỏi rồi, đúng là say rượu bị người ta đ.á.n.h, không liên quan gì đến cửa tiệm đâu."
Hắn thấy ta vẫn còn lo lắng, vỗ n.g.ự.c bảo đảm:
"Cô cứ việc thuê, sau này nếu có chuyện gì, nha môn chúng tôi xin bảo lãnh toàn bộ."
Lúc này ta mới yên tâm giao tiền.
Họ vừa đi, ta và Đoạn ma ma vừa nhảy vừa reo, vui vẻ đi xem cửa tiệm.
Nhắc đến đường lối nhập hàng thì thật hổ thẹn, bản thân ta không có, chỉ có thể dùng lại mối cũ của Hầu phủ.
Cũng may không cách Thanh Khê bao xa, ta đưa Đoạn ma ma khởi hành từ sớm, đi ròng rã một ngày thì tới nơi.
Ta đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối, nhưng không ngờ sau khi đến đó, mọi chuyện lại rất thuận lợi.
Chưởng quầy của d.ư.ợ.c hành rất dứt khoát, trực tiếp ký khế ước với ta theo giá cả và quy củ nhập hàng của Hầu phủ.
"Cô nương cứ việc lấy hàng, nếu lúc nào kẹt tiền, xoay xở không kịp, khất nợ một hai tháng cũng không sao."
"Ngài sẵn lòng giao dịch với tiệm t.h.u.ố.c nhỏ như chúng ta đã là vạn phần cảm kích, đâu dám làm phiền ngài thêm nữa."
Chưởng quầy cũng không nói gì, đích thân giúp ta tuyển chọn thảo d.ư.ợ.c, dặn dò chúng ta sáng mai qua lấy.
Trước khi đi, ta ấp úng nhờ chưởng quầy đừng nhắc đến ta với người của các tiệm t.h.u.ố.c ở kinh thành.
Chưởng quầy liên tục bảo đảm.
Ta và Đoạn ma ma tìm một khách điếm nghỉ lại, lúc ăn cơm tối Đoạn ma ma vẫn còn đang vui mừng:
"Bên ngoài vẫn còn nhiều người tốt, chưởng quầy chẳng hỏi han gì nhiều đã giao hàng cho chúng ta rồi."
Nhiều d.ư.ợ.c hành lớn không muốn làm ăn với tiệm t.h.u.ố.c nhỏ, chưởng quầy này lại sẵn lòng, nên Đoạn ma ma rất vui.
Trong lòng ta lại thấp thoáng cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được là vấn đề ở đâu.