Đúng Lúc Gặp Chàng

Chương 3



"Buổi tối, cô nương ngủ nhớ đóng c.h.ặ.t cửa nẻo, chỗ chúng ta dạo này hay có trộm."

Lúc bưng thức ăn lên, tiểu nhị của điếm khẽ dặn dò chúng ta.

Đoạn ma ma sợ hãi không thôi, lúc ngủ chốt c.h.ặ.t cửa còn dùng bàn chặn cửa lại.

Nửa đêm, bên ngoài xôn xao hẳn lên.

Tiểu nhị của điếm dồn dập gõ cửa, nói khách điếm bị hỏa hoạn rồi.

Đoạn ma ma vội vàng mở cửa, nhưng không ngờ, kẻ gõ cửa căn bản không phải tiểu nhị, mà là những tên phỉ tặc tay lăm lăm đao kiếm.

*

Các vị khách trong khách điếm đều bị trói c.h.ặ.t, ngồi la liệt trong đại sảnh.

Những kẻ đó bịt mặt, 7 tên đều cầm những thanh đao sáng loáng lạnh lẽo. Chưởng quầy hỏi bọn chúng thuộc băng nhóm nào, bọn chúng cũng không nói, nhưng hành sự chẳng khác gì thổ phỉ.

"Thành Long An cũng là nơi đô hội lớn, sao lại có thổ phỉ?"

Đoạn ma ma kinh hồn bạt vía.

Ta cũng không ngờ tới, nếu là ngoại thành thì thôi đi, đằng này ngay trong thành lại có thổ phỉ, thiên hạ này chẳng lẽ sắp loạn rồi sao?

Ta không khỏi nhớ tới chuyện Thánh thượng theo đạo sĩ luyện đan tu tiên, trong lòng thấp thỏm bất an.

“Chúng ta cũng không làm khó mọi người, đem hết đồ giá trị trên người ra đây, sẽ lập tức thả các người đi.”

Tên cầm đầu toán thổ phỉ quát lớn.

Mọi người đều đem đồ quý giá trên người ra. Tên cầm đầu dừng lại trước mặt ta, dùng mũi đao nâng cằm ta lên, nhìn chằm chằm vào mặt ta hồi lâu, sau đó cười rộ lên.

“Không ngờ thành Long An lại có mỹ nhân da thịt nõn nà thế này...”

Đoạn ma ma bảo vệ ta, kẻ đó giơ chân đá văng bà ấy.

“Những kẻ khác trói c.h.ặ.t lại, còn người đàn bà này, mang đi.” Tên cầm đầu chỉ vào ta ra lệnh.

Ta bị đám thổ phỉ lôi xệch ra ngoài, những người khác trong khách điếm đều rụt cổ lại, thở phào nhẹ nhõm.

Lên xe ngựa, chiếc xe nghênh ngang đi về phía cổng thành, quân canh cửa vừa thấy bọn chúng liền mở cổng, bọn chúng cứ thế đường hoàng mà ra khỏi thành.

Lòng ta rơi xuống đáy vực, quan phỉ cấu kết, e là ta không còn đường sống rồi.

Xe đi thẳng về phía Bắc, đi hơn nửa canh giờ thì vào một ngọn núi, ta bị kéo đến một căn phòng ở lưng chừng núi rồi bị nhốt lại, đám người kia ở bên ngoài uống rượu oẳn tù tì.

Lúc gần sáng, đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng xôn xao, ngay sau đó là tiếng đao kiếm đ.á.n.h g.i.ế.c nhau.

Cuộc chiến không kéo dài bao lâu, cửa phòng giam ta bị người ta đá văng, quan binh đứng ở cửa:

“Cô nương đừng sợ, chúng ta là binh lính của Tuần sát sứ ty phủ Long An, nay đến cứu cô nương ra ngoài.”

Ta ngơ ngác nhìn những người này, trong lòng như có sóng cuộn biển gầm.

Quan phỉ cấu kết tuyệt đối không phải chuyện ngày một ngày hai, sao Tuần sát sứ ty lại cố tình đến diệt phỉ vào đúng hôm nay?

Lúc xuống núi, ta đem thắc mắc trong lòng ra hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Các vị sai gia đến diệt phỉ là đã có kế hoạch từ trước, hay là nhất thời nảy ý?”

Tiểu binh hộ tống ta xuống núi gãi đầu nói:

“Chuyện này chúng tôi nào có biết, trên bảo sao chúng ta làm vậy, có điều, trước đó quả thực không nghe nói có chuyện diệt phỉ.”

Tim ta đập thình thịch, đưa mắt nhìn quanh quất.

Thái độ thay đổi của ông chủ cửa hàng, sự khách khí của chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c, còn cả vận may đêm nay nữa...

Mỗi khó khăn ta gặp phải đều được hóa giải một cách dễ dàng.

Thế nhưng mặt trời treo cao, bóng cây trên núi lay động, binh lính qua lại nườm nượp, lại chẳng thấy bóng dáng mà ta mong đợi.

“Sai gia, lúc các ngài đến, có nhìn thấy vị quý nhân nào không?”

“Quý nhân? Làm gì có, chúng ta đang ngủ thì bị gọi đi diệt phỉ, trời tối như hũ nút, ngoài đám người trên đỉnh núi ra thì chẳng thấy người lạ nào khác.”

Ta vẫn không cam lòng, truy hỏi hắn:

“Vậy tại sao trước kia các ngài không diệt phỉ? Hơn nữa, việc diệt phỉ này cũng không thuộc quyền quản lý của Binh đạo các ngài đúng không?”

“Có chuyện gì vậy?” Đang nói chuyện, một người đàn ông mặc quan phục xuất hiện, tiểu binh thuật lại lời ta hỏi, người đó liếc nhìn ta một cái rồi dời mắt đi:

“Đám người này chiếm cứ núi Ngân Long đã hai tháng rồi, đại nhân nhà chúng ta sớm đã muốn trừ khử bọn chúng.”

Hóa ra là đã có kế hoạch từ trước.

Là ta tự huyễn hoặc, nằm mơ giữa ban ngày rồi.

Kỳ Dư Đình hiện giờ chắc chắn đang bận rộn chuyện thành thân, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà quản ta, lại còn đại động can qua điều động binh lính của Tuần sát sứ.

Ta được sắp xếp ở lại một khách điếm khác, Đoạn ma ma cũng được đưa về, hai chúng ta ôm nhau khóc một trận.

“Cô nương, lão nô cứ ngỡ sẽ không bao giờ được gặp lại người nữa.”

Ta cũng vậy, ta cứ ngỡ lần này mình c.h.ế.t chắc rồi.

“Cô nương, người có thấy kỳ quái không? Lúc ở khách điếm, lão nô rõ ràng nghe thấy đám thổ phỉ đó nói có quan hệ với huyện nha... sao tự nhiên binh lính của Tuần sát sứ ty lại xuất hiện?”

“Ma ma cũng thấy lạ sao?”

Đoạn ma ma gật đầu: “Người nói xem, liệu có phải là Hầu gia... Hầu gia không yên tâm về cô nương nên âm thầm bảo vệ người không?”

Ta phủ nhận lời của Đoạn ma ma:

“Sau khi ngài ấy bị cấm túc, Hầu phủ lung lay trước gió bão, với tính cách thận trọng thường ngày của ngài ấy, không thể nào lúc này lại động dụng đến quan hệ bên Binh đạo.”

Nếu bị người ta biết được, chắc chắn sẽ lại là một trận phong ba bão táp của những lời đàn hặc.

Kỳ Dư Đình sao có thể vì ta mà một lần nữa đặt bản thân và Hầu phủ lên lò lửa mà nướng chứ.

“Cũng đúng,” Đoạn ma ma lau nước mắt cho ta: “Vậy cô nương... có nhớ Hầu gia không?”

Ta cười khổ một tiếng, lời trong lòng không thể thốt ra.

 

Ta đến tư cách nhớ ngài ấy cũng không có.