Dung Mạo Dối Trá

Chương 23



Lúc nhỏ, tôi luôn nghĩ mẹ là tảng đá vững chắc. Bất cứ ai bắt nạt chúng tôi, chỉ cần lớn tiếng gọi mẹ, mẹ sẽ chạy tới cứu lũ trẻ ba, năm tuổi chúng tôi.

 

Bác sĩ Nguyễn đi vào, thấy vậy thì cười: “Chuyện gì thế này?”

 

Anh giải thích với mẹ tôi rằng tôi đã không sao, có thể xuất viện bất cứ lúc nào, chỉ là tốt nhất nên dưỡng thương ở nhà, ít nhất nửa năm không được du lịch hay làm việc.

 

Mẹ nói: “Nửa năm đó mẹ sẽ trông con.”

 

Tôi khẽ đáp: “C.h.ế.t rồi, lại thêm tai họa nữa.”

 

Bác sĩ Nguyễn lại cười: “Gia Lượng sẽ hồi phục hoàn toàn.”

 

Mẹ nói: “Xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy mà không nói cho mẹ biết, hai đứa con gái!”

 

Thánh Kỳ nói: “Mẹ về chăm chú Lý bị thương chân đi.”

 

Mẹ thở dài: “Người thân của mẹ, ai cũng tay gãy chân què.”

 

Mẹ đi rồi.

 

Sau đó, trợ lý của Vương Húc dẫn theo luật sư đến gặp.

 

Luật sư nói rất rành mạch: “Ông Vương đã chuyển nhượng công ty cho tập đoàn Thượng Sơn ở Kyoto. Sau khi công ty thanh toán hết nợ, phần còn lại sẽ dùng làm phí giải tán nhân viên. Cô Dư, cô và ông Vương có đăng ký kết hôn không?”

 

Tôi lắc đầu: “Chúng tôi chưa đăng ký.”

 

Luật sư nói thật: “Cô Dư, phía Thượng Sơn biết cô quen thuộc nghiệp vụ công ty, cô có muốn gia nhập ban quản lý mới không?”

 

Tôi nói: “Sức khỏe tôi không tốt.”

 

Luật sư tiếc nuối: “Cô Dư, cô sẽ không được gì cả.”

 

Tôi nói: “Tôi không để tâm.”

 

“Trong tay cô có hợp đồng nào do ông Vương ký không?”

 

Tôi nghĩ nghĩ: “Căn biệt thự hơn bảy mẫu đất ở Newhampton.”

 

“Chúng tôi đã kiểm tra, thủ tục chưa hoàn tất, đã bị ngân hàng niêm phong. Khi còn sống ông Vương phóng khoáng, không để ý tiểu tiết, tài sản của ông ấy khác xa tưởng tượng của nhiều người.”

 

Tôi nói: “Tôi thích anh ấy như vậy.”

 

“Thành thật xin lỗi cô, cô Dư.”

 

Trợ lý nói: “Cô Dư, tháng sau tôi sẽ sang Nhật. Đây là danh thiếp của tôi, có chuyện gì cứ tìm tôi, đừng khách sáo.”

 

Tôi tiễn họ đi.

 

Thánh Kỳ khoanh tay nhìn tôi: “Dư Gia Lượng, em nghèo rồi.”

 

Tôi quay đầu: “Chị muốn gì, thừa nước đục thả câu, hay đứng xa xem cháy nhà?”

 

“Chị sẽ tiếp tục giúp em súc miệng, thay t.h.u.ố.c.”

 

Cô ấy ôm c.h.ặ.t tôi, đó mới gọi là người thân.

 

Cô ấy dẫn tôi ra ngoài mua sắm: “Gia Lượng, mua ít quần áo đi, để chị bao hết.”

 

Quần jean ống siêu nhỏ, áo khoác lửng ngang n.g.ự.c, áo len dáng dài kiểu ông nội, giày ballet màu ghi bạc… Tôi từ chối: “Em đâu phải mười tám tuổi.”

 

Thánh Kỳ giục tôi dọn sang nhà mới của cô ấy ở, rồi giúp tôi sửa sang lại căn hộ cũ.

 

Cô ấy nói với tôi: “Em biết căn hộ phía anh Vương ở trước kia chứ? Hóa ra anh ta ghi tên em. Haizz, đó là tài sản duy nhất anh ta để lại cho em.”

 

Đúng là trong cái rủi có cái may.

 

“Ban đầu chị định đập thông hai phòng, nhưng nghĩ lại, cho thuê vẫn tốt hơn.”

 

Tôi không trả lời.

 

“Gia Lượng, trên đời đâu chỉ có mình em là góa phụ. Em vực dậy chút được không? Cứ âm u chua cay như thế, coi chừng làm chị nghẹt thở c.h.ế.t.”

 

Tôi vội đáp: “Em không sao, lúc nhỏ thích mỹ thuật, sau lại mê nghệ thuật sắp đặt, giờ không còn lựa chọn, ăn uống hằng ngày đã định sẵn, đừng cưỡng cầu.”

 

Thánh Kỳ thở dài: “Chị yêu em, Gia Lượng.”

 

Những ngày này, luật sư và kế toán liên tục giao lại tài sản của Hertz cho cô ấy. Cô ấy nói: “Không nhiều như chị tưởng, nhưng cũng không ít. Trong két có một hộp kim cương thô đủ màu, chị muốn tìm người mua để đổi tiền.”

 

Tôi khẽ nói: “Đó là sưu tầm của ông ấy, chị không thấy tiếc sao?”

 

Thánh Kỳ cười buồn: “Dĩ nhiên là tiếc rồi, nhưng đời chị đã có không ít chuyện đáng tiếc rồi, thêm một chuyện cũng chẳng sao.”

 

Tôi buồn bã cúi đầu.

 

“Trong đó có một viên, chị định tặng em.”

 

“Em không cần gì cả.”

 

Thánh Kỳ lấy ra một chiếc hộp, đưa vào tay tôi. Viên kim cương trông như một viên kẹo ho vị chanh, hình dáng không đều, không ánh sáng, chẳng nổi bật gì, lại hợp với tính tôi.

 

“Quý lắm đấy.” Tôi từ chối.

 

“Cũng không hẳn, còn hai viên kim cương hồng lớn hơn. Người môi giới nói Vương phi Brunei vẫn đang tìm loại đá như vậy.”

 

“Em không cần.”

 

“Hertz chỉ đích danh tặng em.” Cô ấy đặt viên đá lại vào hộp, đưa tôi.

 

“Hertz tiên sinh không phải người như vậy.”

 

“Em lầm rồi, ông ấy là thương nhân buôn đá quý, tất cả tài sản của ông ấy, cũng chỉ là đá quý. Đây là thù lao em múa cho ông ấy xem.”

 

“Thánh Kỳ, dưỡng khỏe rồi em phải đi tìm việc.”

 

“Gia Lượng, chị nuôi em cả đời.”

 

“Xì.”

 

“Em chăm chị lâu như vậy. Gia Lượng, chị là cô nhi, tính cách lại phóng túng, ai cũng gạch chéo vào chị, chờ chị c.h.ế.t rục ở xó xỉnh, chỉ có em đối xử tốt với chị.”

 

“Làm ơn đi, Thánh Kỳ, bớt làm em nổi da gà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngay cả Vương Húc cũng không thích chị, thấy chị ảnh hưởng xấu đến em.”

 

“Cuối cùng anh ấy đã chấp nhận chị rồi mà.”

 

“Gia Lượng, bảo chị cõng em suốt quãng đời còn lại, chị cũng sẵn lòng.”

 

Tôi bỗng bật cười ha hả.

 

Thánh Kỳ ngạc nhiên: “Sao vậy?”

 

“Thánh Kỳ, chỉ cần em hơi tỏ vẻ thích bác sĩ Nguyễn, chị sẽ xem em như kẻ thù rồi. Ân oán giữa chị em với nhau vốn mỏng manh như vậy.”

 

Thánh Kỳ sững người, chậm rãi hỏi: “Chị sẽ làm vậy thật sao?”

 

“Trong mắt bác sĩ Nguyễn chỉ có chị.”

 

“Chị đâu có mặn mà với anh ấy đến vậy.”

 

“Thánh Kỳ, chính là chị không hiểu lòng mình. Trước đây chị quá không biết tự bảo vệ, còn bây giờ lại xây lên một bức tường kiên cố.”

 

Cô ấy không trả lời, chỉ nói: “Chúng ta ra ngoài ăn món ngọt đi. Em gầy như vậy, ăn chút trứng caramel cũng được.”

 

Căn hộ sửa sang xong, thay đổi hoàn toàn. Ngày dọn vào, Thánh Kỳ thay tôi mua bánh tart nhân táo tặng hàng xóm: “Trong thời gian sửa chữa gây ồn ào, xin lỗi mọi người, mong mọi người thông cảm.”

 

Chị nói xem có lạ không, Thánh Kỳ, người luôn độc đoán và ích kỷ, vậy mà lại chu đáo đến thế. Con người thực sự có thể thay đổi.

 

Còn tôi thì ngày càng trở nên khép kín.

 

Cho đến một ngày, Trần Kim Sơn tìm đến cửa.

 

Tôi mở cửa mà không nhận ra cậu ấy, nhưng cậu ấy lại tỏ vẻ rất quen thuộc: “Sắc mặt cô tốt hơn nhiều rồi.”

 

Tôi không nhớ ra được: “Xin hỏi cậu là…?”

 

“Ha, cô Dư, tôi là Trần Kim Sơn, phóng viên của Thời Đại TV.”

 

Cậu ấy là người tốt, tôi nhớ ra rồi, bất cứ ai sẵn lòng giúp đỡ kẻ yếu đều là quân t.ử.

 

Trên tay cậu ấy cầm một đĩa trái cây.

 

“Tìm tôi có việc gì, hay chỉ là ghé thăm?”

 

Cậu ấy cười, hàm răng đều tăm tắp, trông rất dễ có cảm tình: “Cô Dư, có vẻ như cô không biết, tôi chính là người thuê nhà của cô. Từ tháng trước tôi chuyển đến căn hộ bên cạnh, nghe nói hai căn vốn có một cánh cửa thông giữa ở giữa.”

 

“À.” Tôi ngạc nhiên: “Thì ra là cho cậu thuê.”

 

“Tôi gặp cô mấy lần rồi, nhưng không dám làm phiền, hai ngày nay trông khí sắc cô tốt hơn nhiều.”

 

Tôi khẽ chạm vào mặt mình. Cậu ấy còn nhấn mạnh khí sắc, chứng tỏ trước đây tôi trông như người c.h.ế.t.

 

“Mời cậu vào uống ly cà phê.”

 

Cậu ấy bước vào căn hộ của tôi: “Ồ.” Cậu ấy nói: “Cách bài trí gần như giống hệt, đều theo phong cách tối giản.”

 

Cậu ấy tự nhiên như chủ nhà, pha hai ly cà phê sữa.

 

Tôi ngồi bên cửa sổ, hôm đó nắng đẹp, đôi vai tôi ấm lên.

 

Cậu ấy chậm rãi nói: “Hãng hàng không đã bồi thường bảo hiểm, lễ truy điệu cũng làm xong, chuyện coi như khép lại rồi. Báo cáo cho biết vụ nổ do dây điện trong khoang bị hỏng.”

 

Tôi đáp đúng sự thật: “Tôi không phải thân nhân, tôi không đủ tư cách nhận tiền bảo hiểm.”

Tửu Lâu Của Dạ

 

Cậu ấy tròn mắt: “Cô Dư, cô không phải là bà Vương sao?”

 

Tôi khẽ nói: “Vẫn nói một tờ giấy đăng ký kết hôn không là gì… nhưng đến lúc quan trọng, tôi lại không có thân phận.”

 

“À… ra vậy.”

 

“Là lỗi của tôi, cứ mãi trì hoãn chuyện kết hôn.”

 

Cậu ấy thở dài, rồi đặt đĩa trái cây dưới ánh nắng, hương chanh và cam từ từ lan ra.

 

“Đừng nói chuyện đó nữa, công việc phóng viên thế nào?”

 

“Mỗi ngày đều có nhiều chuyện xảy ra, gần đây tôi điều tra bạo hành phụ nữ trong cộng đồng Hoa kiều.”

 

“À… đều vì không có khả năng kinh tế nên đành chịu nhục cả thôi.”

 

“Đúng vậy, rời khỏi nanh vuốt cũng không khó, chỉ là phải chuẩn bị tinh thần ngủ ngoài đường.”

 

“Có tay có chân mà.”

 

“Nhưng họ không nói được tiếng bản địa, ngay cả mức lương tối thiểu cũng khó kiếm.”

 

“Vậy cuối cùng vẫn phải bắt đầu từ giáo d.ụ.c, phải đọc sách cho tốt.”

 

Trần Kim Sơn nhìn tôi: “Và còn phải có sức khỏe.”

 

Tôi khổ sở cười: “Tôi biết.”

 

Cậu ấy nói: “Tôi còn đang viết một cuốn phi hư cấu, muốn cô tham gia.”

 

“Về chuyện gì?”

 

“Tôi chọn bảy thân nhân trong vụ t.a.i n.ạ.n máy bay lần này, ghi lại câu chuyện của họ.”

 

Tôi lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không muốn nói thêm.”

 

“Tôi không ép cô, nhưng hy vọng cô suy nghĩ.”

 

“Có ích gì không?” Tôi chỉ muốn quên thật nhanh.

 

“Độc giả có thể học được sự kiên cường và cách tái sinh.”

 

“À, dạng canh gà cho tâm hồn, sách truyền cảm hứng.”

 

“Nhưng những ví dụ này thật sự có tác động tích cực.”

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ: “Mỗi khi nghĩ đến việc anh Vương không còn trên đời… giống như có một bàn tay bóp c.h.ặ.t n.g.ự.c.” Giọng tôi nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn: “Lúc ấy mới hiểu thế nào là đau đến muốn c.h.ế.t. Quả thật là cách miêu tả chân thực nhất. Tôi không hiểu, đời người ngắn ngủi đến vậy, sao phải chịu đựng nỗi đau lớn đến thế.”

 

Cậu ấy nói: “Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương mà.”