Dung Mạo Dối Trá

Chương 24



“Cô không tin, dần dần cũng sẽ phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vì sợ người thân chán ghét, xa lánh nên buộc phải tỏ ra kiên cường, nhưng cái lỗ hổng trong lòng đó… cả đời cũng không lấp lại được.”

 

“Cô rất thành thật. Trước mặt người sáng suốt thì không nói lời quanh co.”

 

Cậu ta bịn rịn chào tạm biệt, “Tôi để cô nghỉ ngơi.”

 

Tôi tiễn cậu ta ra đến cửa.

 

Buổi chiều, người chăm sóc giúp tôi làm vật lý trị liệu, cô ấy nói tôi nâng một chai nước 500ml bằng tay trái, tôi nghiến răng cố gắng, tay run bần bật, cuối cùng cũng nâng được, cô ấy vỗ tay khen tôi.

 

Tôi cười gượng: “Ôi trời, có bệnh mới biết khỏe mạnh mới sướng như tiên.”

 

“Cô làm rất tốt. Nào, tiếp tục cố gắng, nhà tiến hóa học thế kỷ mười chín Lamarck chứng thực, tứ chi, cơ bắp càng dùng càng phát triển, thậm chí còn truyền lại đời sau, như vòi voi, cổ hươu cao cổ, chân người cũng vậy, nào!”

 

Tôi từ từ nâng chai nước lên mười lần, mồ hôi đầm đìa, eo lưng đau mỏi.

 

Tôi nhắm mắt, nước mắt chảy xuống, dường như nghe thấy Vương Húc ở bên cạnh nói: Gia Lượng đừng tập nữa, em còn lại một cánh tay anh cũng vẫn sẽ thương em.

 

Người chăm sóc nói: “Không được khóc, cô đâu phải trẻ con. Phải biết buồn bã hại tinh thần, không tốt cho sức khỏe. Hôm nay cô uống t.h.u.ố.c chưa?”

 

“Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé.”

 

Người chăm sóc nói: “Mai tôi mới có thời gian, hôm nay phải về bệnh viện.”

 

Tôi nhớ ra: “Đúng rồi, còn tiền công của cô…”

 

“Cô Lý trả trước hàng tháng rồi, cô cứ yên tâm.”

 

Tôi gật đầu, tôi thật sự yên tâm.

 

Bây giờ là Thánh Kỳ chăm sóc tôi, ba ruột lo cho vợ sau và con nhỏ, mẹ ruột lo cho chồng hiện tại, còn tôi do Thánh Kỳ chăm sóc. Tôi không nhịn được bật cười.

 

Người chăm sóc làm xong toàn bộ bài tập cho tôi, pha một ly sữa công thức giàu năng lượng, nhìn tôi uống hết.

 

Cô ấy đi rồi tôi liền nôn, vừa rên rỉ vừa than: Rõ ràng linh hồn đã không thuộc về thế gian nữa, sao thân xác vẫn phải chịu khổ sở ở đây.

 

Sáng hôm sau, có người gõ cửa, là Trần Kim Sơn mang một bình cháo đến cho tôi ăn sáng.

 

“Nào, nếm thử tay nghề của mẹ tôi đi.”

 

“Bác gái nấu sao?” Thế này thì thật khó từ chối.

 

“Đúng vậy, cháo bào ngư khô, rất ngọt và bổ khí.”

 

Quả nhiên mùi gạo thơm nức.

 

“Mẹ tôi còn làm một đĩa dưa muối xào đậu nành non, cô thử xem.”

 

Tôi nói: “Cậu là người Quảng Đông, Thượng Hải.”

 

Trần Kim Sơn cười: “Đoán đúng rồi.”

 

Tôi chậm rãi uống nửa bát, ruột gan bỗng réo lên ồn ào như trống rỗng, tôi xấu hổ vô cùng.

 

“Đây là thịt nguội cắt lát mỏng, cô ăn thử một miếng.”

 

“Tôi phải cảm ơn bác ấy thế nào nhỉ?”

 

“Ăn nhiều một chút, mẹ tôi nghe tôi nói có người muốn ăn cháo thì vui lắm, lập tức đi nấu.”

 

“Xin hỏi bác ấy bao nhiêu tuổi rồi?”

 

“Tôi là con út, bà ấy đã hơn sáu mươi rồi.”

 

“À… Thật ngại khi để bác ấy vất vả như vậy.”

 

“Người già càng hoạt động càng khỏe, cô yên tâm.”

 

“Cậu đang nói bạn cậu là… một góa phụ trẻ sao?”

 

Trần Kim Sơn bỗng có vẻ khó chịu: “Cô coi thường nhà tôi quá rồi, chúng tôi tuy chỉ là gia đình bình thường, mẹ tôi chỉ học hết trung học, nhưng bà cũng là góa phụ. Bà biết góa phụ chỉ là người vợ mất chồng trước, chứ không phạm pháp gì cả.”

 

Mũi tôi cay cay. Kim Sơn thật ngây thơ và lương thiện.

 

“Trẻ mồ côi, góa phụ… đều nên được quan tâm nhiều hơn.”

 

Tôi không nói được gì, đành lớn miếng ăn cháo thơm ngọt.

 

“Hơn nữa, cô đâu phải góa phụ của ai, ngay cả tiền bảo hiểm cô cũng không nhận được.”

 

Tôi tò mò hỏi: “Nhà cậu có những ai?”

 

“Hai chị gái.”

 

“Tên gì?” Đừng nói là Ngân Sơn và Đồng Sơn nhé.

 

“Thúy Sơn và Tú Sơn.”

 

“Tên đẹp thật, vậy sao cậu lại tên Kim Sơn?”

 

“Khi đăng ký viết sai. Lẽ ra tên là Kim Sơn*.”

 

(*)Chú thích: Vì hai cái tên đọc giống hệt nhau, nhưng ý nghĩa khác hoàn toàn, một bên là núi vàng, còn tên gốc thực chất chỉ là ngọn núi này/hiện tại.

 

Sai một chữ mà thành ra quê mùa, tôi bật cười.

 

Điện thoại cậu ấy reo. “Tòa soạn có việc, họ giục tôi về.”

 

Tôi nói: “Cảm ơn cậu đã đến thăm.”

 

Tôi rửa sạch bát đũa, ngồi đọc báo thì có người bấm chuông.

 

Ngoài cửa là một bà cô trung niên, tôi giật mình, ai đây? Tôi đâu có qua lại với chồng người ta, không lý gì phải giật mình cả.

 

“Cô là cô Dư phải không? Tôi là mẹ của Trần Kim Sơn, có thể vào được không?”

 

Tôi vội chỉnh lại tóc, mở cửa mời bà vào.

 

Bà vừa bước vào đã nói: “Ôi, căn hộ cô ở với căn hộ Kim Sơn ở giống nhau như đúc, chắc cùng một chủ nhà. Tôi vừa giúp Kim Sơn dọn dẹp xong, tiện đường ghé thăm cô, nói vài câu, cô Dư không ngại chứ?”

 

Tôi vội rót trà mời bà.

 

Bà nhìn tôi: “Cô Dư, cô mới khỏi bệnh nặng sao?”

 

Tôi nói thật: “Tay trái cháu bị thương một chút.”

 

“Cô gầy quá, nhẹ bẫng như tiên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tôi chỉ biết cười trừ.

 

Bà đặt mạnh chiếc ly xuống, nói:

“Cô Dư, xin lỗi, tôi phải nói thẳng.”

 

Tôi đành im lặng nghe bà nói tiếp.

 

“Kim Sơn năm nay mới hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, trưởng nhóm tin tức ở đài truyền hình đều khen nó tiền đồ vô hạn, tôi cũng nghĩ vậy.”

 

Tôi gật đầu lia lịa, chỉ biết vâng, vâng.

 

Bà lão này rốt cuộc muốn nói gì đây?

 

“Tôi hy vọng nó có thành tựu trong công việc rồi mới tính chuyện nam nữ tình cảm.”

 

Tôi chợt hiểu ra:

“À, bà Trần, bà hiểu lầm rồi…”

 

“Nghe tôi nói hết đã.” Sắc mặt bà tái xanh: “Bây giờ không phải lúc nó kết giao bạn gái, nhất là với một quả phụ có bệnh. Đối tượng tương lai của nó giờ đáng lẽ còn đang ngồi trên giảng đường đại học: khỏe mạnh, hoạt bát, gia thế trong sạch.”

 

Tôi vẫn tiếp tục gật đầu, đến mức chắc trông tôi hệt như đang làm trò hề, tôi chỉ biết cười gượng tự giễu.

 

“Các người quen nhau chưa bao lâu, giờ cắt đứt vẫn kịp. Cô Dư, xin cô hãy buông tha Kim Sơn.”

 

Bà lão có một hàm răng khấp khểnh, lúc nghiến răng lại trông đáng sợ hơn người khác gấp bội.

 

Tôi khẽ nói:

“Bà Trần, bà yên tâm, cháu với con trai bà chỉ là bạn bè bình thường, cháu tuyệt đối không khiến bà phải lo.”

 

Bà lão thấy mọi chuyện thuận lợi đến khó tin, còn nhìn tôi đầy nghi ngờ.

 

Kim Sơn còn quá trẻ, quá ngây thơ, hoàn toàn không hiểu lòng người.

Cậu ấy nói thường thì người ta chỉ là góa phụ, nhưng trong mắt bà Trần với lòng dạ hẹp hòi, cùng một tình huống, tôi là bất hạnh, còn người khác là thiếu đức, con người đối xử với người khác, lúc nào cũng thiếu bao dung.

 

Tôi nói: “Cháu còn chút việc.”

 

“Vậy trả tôi mấy bộ đồ đi, đó là cả bộ, thiếu thì không hay.”

 

“Vâng, vâng.”

 

Tôi cung kính trả lại bộ bát đĩa mà Kim Sơn mang đến hôm trước.

 

“Cô Dư, xin giữ lời!”

 

Tôi khẽ khép cửa lại, rồi chạy thẳng vào phòng tắm nôn thốc nôn tháo, nôn sạch những gì đã ăn.

 

Đấy, trên đời này đúng thật chẳng có bữa trưa nào miễn phí, đến miếng ăn cũng không nuốt nổi.

 

Tan làm, Kim Sơn lại đến gõ cửa. Tôi không đáp, tôi thu dọn ít quần áo sang nhà Thánh Kỳ, đồng thời nhờ công ty quản lý nhà thuê đuổi khách giúp.

 

Người sống từ hai ba thế kỷ trước vẫn còn nhiều, ngày thường họ lẩn trong đám đông, có chuyện là lập tức nhảy ra giơ pháp bảo: Cứ giả vờ như chẳng có gì xảy ra xem! Cô mà mở miệng, tôi cho cô nếm đủ, mang giày nhỏ, đội mũ, bôi đen danh dự…

 

Thánh Kỳ ung dung:

“Loại người này chị gặp nhiều rồi.”

 

“Em có nên so đo không?”

 

“Tốn thời gian, tốn sức. Cứ mặc kệ, tự họ sẽ tát vào mặt mình, diễn trò cho thiên hạ xem.”

 

“À, em tin trên đầu ba thước có thần linh.”

 

“Gia Lượng, chị lại khai trương chi nhánh mới, chị muốn em làm khách mời cắt băng, và đeo bảo vật trấn tiệm của chị.”

 

“Thánh Kỳ, tha cho em đi.”

 

“Nhìn này.”

 

Cô ấy lấy từ hộp ra một chiếc dây chuyền, một viên ngọc lục lớn, trên đó đậu một con vật nhỏ chỉ chừng một phân, nhìn kỹ thì là con ếch độc màu đỏ vùng Amazon.

 

“Trời!” Tôi kêu lên: “Là ếch độc Amazon thật này!”

 

Tác phẩm tinh xảo, ai nhìn cũng mê.

 

Thánh Kỳ cười:

“Vì nó mà mắt chị suýt mù, ếch thật cũng chỉ to chừng hai phân.”

 

Cô ấy muốn đeo lên cổ tôi.

 

“Không, không…” Tôi nói: “Chị tự đeo đi.”

 

Nguyễn Hiên xuất hiện:

“Gia Lượng, tôi tìm được cho cô một bảo y.”

 

Anh lấy ra một chiếc áo khoác kiểu thể thao.

“Mặc thử xem.”

 

Tôi vừa mặc vào đã thấy hai ống tay đều gắn dây điện và mạch cảm ứng.

 

Bác sĩ Nguyễn bật công tắc:

“Thế nào?”

 

Tôi lập tức cảm nhận hiệu quả, mỗi khi tôi cử động tay phải, lực sẽ kéo tay trái cùng chuyển động, nghĩa là không lúc nào ngừng vật lý trị liệu.

 

Mắt tôi ứa lệ, họ đối xử với tôi tốt đến vậy, tôi nhất định phải cố gắng hơn.

 

Trong hai tay áo đều có cảm ứng và bộ điều khiển cơ học siêu nhỏ, là sản phẩm mới nhất của hãng Phạm Âm, bệnh viện chỉ có hai chiếc.

 

Tôi gật đầu.

 

“Mỗi ngày mặc vài tiếng là đủ.”

 

Thánh Kỳ vui đến mức nhảy cẫng.

 

Một lát sau, cô ấy đưa tôi đi xem cửa hàng mới. Lần này chủ đề thiết kế trang sức là sinh vật rừng mưa nhiệt đới, một chiếc vòng tay hình cá sấu đã bị một ca sĩ da đen đặt mua từ sáng.

 

Tôi chỉ vào một bông hoa kỳ quái:

“Cái gì đây?” Nhìn kỹ: ”Ồ, là một cây bẫy ruồi Venus, phiên bản nuốt chửng con mồi ngay lập tức.”

Tửu Lâu Của Dạ

 

Tôi khẽ mở ra, bên trong là một bộ xương người bằng bạch kim thu nhỏ, các khớp đều cử động được, tôi bật cười kinh hãi:

“Ghê quá!”

 

Thánh Kỳ thú nhận:

“Chị không làm được bướm hay chuồn chuồn, xem con rắn này đi.”

 

Đó là một con rắn xanh nhỏ xíu, thực ra là một chiếc bông tai, từ tai dưới quấn lên, vòng qua bờ tai rồi ôm lấy vành tai, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể trườn động.