“Tính người Nhật lúc nào cũng có chút quái dị.”
Tôi muốn nói: Thánh Kỳ, chị cũng chẳng khác gì, nhưng dù là chị em cũng dễ làm nhau phật lòng, họa từ miệng mà ra, nói chuyện vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Tôi đổi sang hỏi:
“Trong bao nhiêu người đàn ông từng quen, chị nhớ ai nhất?”
Cô ấy nghĩ một lúc rồi đáp:
“A Lợi Dương.”
Tôi gật đầu. Ai mà quên được ban công Juliet phủ đầy hoa hồng phóng đãng kia chứ.
“Còn em?” Cô ấy hỏi lại.
Tôi đáp:
“Đặng Kiếm Hoa.”
“Họ đều đối xử không tốt với chúng ta.”
“Có lẽ vì khi còn trẻ, chúng ta cũng không biết cách xử lý mọi chuyện, chỉ uổng phí thời gian và nước mắt lẫn nhau.”
Tôi hạ giọng:
“Để em xem anh người Nhật đã dậy chưa.”
Tôi đi xuống tầng hầm, chỗ đó đặt đầy đủ các loại máy chơi game, giống như một khu giải trí thu nhỏ, máy slot cổ điển, PS3 đời mới nhất… nhiều đến mức hoa cả mắt.
Ở góc còn có một chiếc sofa nhung cũ, Thành Chi Nội đang ngủ rất say.
Tôi nhìn quanh, đây là căn nhà được Thánh Kỳ chăm chút tỉ mỉ, tổ ấm của cô ấy. Một bên còn có tủ lạnh, mở ra thì đồ uống gì cũng có.
Tôi thấy một chiếc máy chơi nhạc thập niên 60, tôi bước lại, bấm đại một nút. Đĩa rơi xuống, tiếng nhạc vang lên dịu dàng, ca sĩ hát bằng tiếng Nhật:
“Trong cửa hàng trái cây, khi em, mái tóc nhuộm vàng, khóc thầm. Em nói đời này chẳng công bằng. Vậy thì, hãy cùng nhau nhảy lên, coi như lời an ủi, nhảy cho đến khi quên hết nỗi buồn…”
Tôi ngồi xuống đất. Ai hát mà hay đến vậy?
“Gia Lượng.”
Thành Chi Nội tỉnh, tôi đáp: “Tôi ở đây.”
Quay đầu lại thấy anh vẫn ngủ say, hóa ra là nói mơ. May thật, không gọi nhầm tên ai.
Tôi khẽ cười bước lại gần, bất ngờ anh chụp lấy tôi, tôi hoảng hốt kêu lên.
Anh cười nửa hung ác:
“Ở đây… không ai nghe thấy đâu.”
Anh kéo tôi vào lòng, khe khẽ ngâm:
“Trong cửa hàng trái cây… em tóc vàng… khóc nói đời không công bằng…”
“Tựa như một bài rất nổi tiếng.”
“Đúng, ca sĩ là Thanh Đảo Diểu, thường hóa trang như đàn ông.”
Tôi khẽ nói:
“Chị gái tôi thật may mắn, có một ngôi nhà ấm áp như thế này, có bão tố gì cũng có chỗ để trốn.”
“Anh nghĩ chúng ta nên tạm biệt.”
“Suỵt, lẻn đi nhẹ thôi, đừng đ.á.n.h thức họ.”
Tôi với Thành Chi Nội lén rời khỏi nhà họ Nguyễn, đến cửa thì nhìn nhau cười.
Tôi hỏi:
“Anh quyết định tiến hay lui?”
“Không biết nữa. Còn em, em khuyên tôi rút lui sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
“Không tiếc sao?”
Tửu Lâu Của Dạ
“Đời vốn không công bằng, những chuyện đáng tiếc… nhiều quá rồi. Anh sẽ lùi, nhưng sẽ không biến mất, em tìm anh lúc nào cũng được.”
“Tôi đâu có ngốc như vậy. Ba ngày sau tôi tìm anh, sẽ có một giọng nữ lạnh tanh hỏi tôi là ai, tìm anh ấy làm gì, nói với anh cũng như nhau.’”
Anh hôn lòng bàn tay tôi:
“Vậy em cứ đáp: tôi là người duy nhất anh ấy yêu, mau tránh ra.”
Tôi giật tay về, tự nhiên nhớ chuyện cánh tay trái bị thương lúc trước.
“Gia Lượng, quá khứ của em, nói cho anh nghe được không?”
Tôi trấn tĩnh rồi đáp:
“Tôi không có gì khó nói cả.”
Anh thở dài.
Tôi lái xe về nhà một mình, ngày ngày, tôi đi làm rồi tan làm, học tiếng Nhật, chăm chỉ làm việc.
Đêm đến, tôi lại biến thành một con người khác, tôi đi hết mọi quán bar ở khu đông. Tôi không uống say, không gây chuyện, chỉ uống một chai bia, cầm đúng chai đó, uống xong là đi. Tôi luôn tip 100%, nên bartender đều quen mặt. Tôi chỉ đi dạo, thưởng thức việc nhìn người và được người nhìn.
Nhiều lúc có ai hỏi:
“Muốn nghe câu chuyện của tôi không?”
Tôi đáp:
“Ba phút thôi nhé, tôi còn có việc.”
Không có câu chuyện nào không thể kể trong ba câu. Hồng Lâu Mộng là chuyện thiếu gia sa sút và hai cô em họ. Tây Sương Ký là chuyện thư sinh cùng tiểu thư với cô a hoàn vụng trộm qua lại. Tóm gọn lại đều được cả.
Có lúc tôi uống hơi nhiều, về nhà, chỉ còn một mình. Hễ nghe có tiếng động, tôi lại hỏi:
“Vương Húc, có phải anh không? Anh về rồi sao?”
Như vậy đủ biết, người tôi mong nhất… vẫn là anh ấy, không phải Đặng Kiếm Hoa.
Công ty tổng điều người lên học việc, tôi phụ trách tiếp đón. Họ chuộng hàng hiệu, trang điểm kỹ từng chút một, ngày nào cũng như đi hội. Chúng tôi thấy lạ, họ cũng ngạc nhiên vì chúng tôi quá xuề xòa.
Tôi giải thích:
“Bắc Mỹ không phải Hollywood.”
Họ hỏi:
“Nam nữ ở đây có phóng túng không? Vào bar là tìm được bạn qua đêm liền hả?”
“Nhiều người không chọn cách sống như vậy.”
“Còn Thành Chi Nội kun đẹp trai kia? Anh ấy độc thân hả?”
“Hỏi anh ấy đi.”
“Một người điều kiện tốt như thế sao lại không có bạn gái nhỉ?”
Tôi sắp xếp cho họ vào lớp thực hành tiếng Anh, biết ngữ pháp và phát âm chưa đủ, giọng điệu và khẩu khí cũng rất quan trọng.
Một tháng sau, một người nhớ nhà, về nước. Người còn lại ở lại, nhuộm tóc vàng, bắt đầu sống chung với bạn trai người Ý.
Ai cũng có câu chuyện của chính mình.
Mùa thu, Thánh Kỳ sinh con trai, mẹ tôi bay từ đảo lớn Hawaii sang thăm, làm bảo mẫu giàu kinh nghiệm. Nguyễn Hiên rất biết ơn.
“Còn con thì sao?” Mẹ hỏi.
Con ổn, con vẫn đang hồi phục.
Sẽ nhanh thôi.