Thành Chi Nội đến thăm, mang theo điểm tâm ngon.
“Bạn trai người Nhật của em căn bản không biết nói tiếng Nhật.”
“Anh ấy là người bản địa mà, tiếng Tây của anh ấy mới thật sự rất giỏi.”
Thầy giáo cảm khái: “Có lần, thầy nói chuyện bằng tiếng Nhật với một phụ nữ phương Đông. Cô ấy bảo cô ấy không biết tiếng Nhật, cũng chẳng hiểu tiếng Hàn. Cô ấy là người sinh ra và lớn lên ở đây, nhưng tiếng Đức và tiếng Anh của cô ấy thì xuất sắc.”
Tửu Lâu Của Dạ
Tôi cười: “Vậy thầy nói nền giáo d.ụ.c trong nước là thành công hay thất bại đây?”
“Thành công. Đại đô thị là cái lò luyện dung hợp các nền văn hoá, đúng ra phải như thế.”
Tôi gật đầu.
“Thành Chi Nội đối xử với em rất tốt.”
“Thầy à, em học tiếng Nhật là vì bản thân em. Tuần trước tổng công ty gọi điện, em cùng điện thoại viên, trợ lý và cấp trên đã trao đổi với họ vài câu bằng tiếng Nhật, cuối cùng vẫn phải dùng tiếng Anh, nhưng họ rất vui, em cũng vui.”
Thầy vỗ vào mu bàn tay tôi.
“Giờ mỗi lần bọn họ gặp trục trặc gì khi giao tiếp với ai, lập tức gọi thầy vào hỗ trợ.”
Tan học, Thành Chi Nội đưa tôi về nhà.
Anh nói: “Ngồi xuống đi.” Miệng vẫn cười tủm tỉm.
Anh quỳ một gối, lấy từ túi ra một chiếc nhẫn kim cương: “Đồng ý đi.”
Tôi vừa cảm động vừa áy náy: “Tôi vẫn chưa sẵn sàng.”
“Chuyện này đâu có diễn tập. Kết hôn, sinh con, nếu cứ đợi chuẩn bị đầy đủ thì cả đời cũng không làm nổi.”
“Trong lòng tôi vẫn còn một người.”
“Xin lỗi vì anh nói thẳng, nếu anh thật sự lấy Vương Húc, mà anh ta sống đến bây giờ, hai người đã ly hôn từ lâu rồi.”
“Có thể lắm… nhưng anh ấy đã không còn nữa. Tôi vẫn không quên được anh ấy.”
“Anh biết anh ấy là ân sư của em.”
“Tôi là người của anh ấy.”
“Không. Gia Lượng, giờ em là người yêu của một người Nhật.”
“Người Nhật! Thật không ngờ tôi lại gặp và quen người Nhật, đúng là tiếc thật.”
“Anh dùng hộ chiếu Mỹ.”
“Đừng quên chính phủ Mỹ thời Thế chiến II từng đưa người gốc Nhật vào trại tập trung.”
“Anh biết em đang muốn đổi chủ đề. Này, em có đồng ý không?”
Tôi lặng lẽ suy nghĩ, nhìn chiếc nhẫn nằm trong chiếc hộp xanh nhạt, viên đá không lớn không nhỏ, đủ để đeo hằng ngày, nhưng tôi lại không động tâm.
“Một năm, cho tôi một năm.”
“Mười hai tháng lận sao? Ai mà biết lúc sẽ xảy ra chuyện gì chứ.”
Tôi vừa thoát khỏi một mối quan hệ kiểu tương tự, không muốn bước vào thêm một cái nữa.
Thành Chi Nội nhìn tôi: “Em muốn chơi bời, em vẫn muốn đến quán bar dạo chơi?”
“Giọng điệu kiểu đó phụ nữ ghét nhất, tôi có một người dì, sau khi kết hôn, chồng dì ấy cắt thẻ tín dụng của dì trước, rồi đóng băng cả tài khoản ngân hàng, ngay cả trang sức cũng giấu đi, không cho dì lái xe.”
“Anh giống loại người đó sao?”
“Dì ấy còn rất vui cơ. Dì nghĩ do ông ấy yêu dì. Thêm hai đứa nhỏ nữa, mười năm không thấy dì đi du lịch lần nào.”
“Nếu bà ấy vui thì cũng không có gì đáng trách, nhưng bà ấy hạnh phúc chứ?”
“Dì ấy rất mãn nguyện.”
“Thấy chưa, cái mà người này coi là t.h.u.ố.c độc, người kia lại quý như báu vật.”
Tôi đổi đề tài: “Chúng ta đến thăm chị và anh rể trước, sau đó là mẹ và cha dượng.”
“Đeo nhẫn rồi cũng làm được mấy chuyện đó mà.”
Tôi nhìn ra anh rất thất vọng, đang phải cố nén lại cảm xúc.
Có thể tôi sẽ mất anh, nhưng vì tự do, tôi không thể nhượng bộ. Cuối tuần, sáng sớm tôi đến nhà Thánh Kỳ giúp chuẩn bị bữa trưa.
Cô ấy nói: “Em nhận được một thùng rượu Asti Spumante chín năm của nhà máy rượu Giovanni, để đãi mọi người.”
“Trời, đó là loại rượu vang sủi Ý hiếm nhất đấy.”
“Nó ngang hàng Krug, thậm chí có người còn thích hơn.”
Tôi vuốt bụng Thánh Kỳ, rồi kề tai nghe thử: “Em bé có đạp không? Em xem trên TV giáo d.ụ.c thấy cặp song sinh dính liền, đầu và thân dính vào nhau cơ, mà vẫn đáng yêu.”
Thánh Kỳ đẩy tôi: “Em mới sinh con dính liền ấy.”
Nhìn Thánh Kỳ, với phong cách goth, xăm mình đầy người, nhưng khi đã làm mẹ thì cũng giống như tất cả những phụ nữ nhân hậu khác, bỏ hết lý tưởng cá nhân, tình mẫu t.ử thật vĩ đại.
“Vậy chị sẽ cai t.h.u.ố.c lá, bỏ rượu, không uống t.h.u.ố.c nữa chứ?”
“Chị đến nước ngọt, cà phê cũng không đụng đến, chỉ uống trà xanh.”
Tôi trêu: “Chị nghĩ làm vậy, con sau này sẽ hiếu thảo với chị sao?”
Thánh Kỳ không để tâm, cười: “Sau này em sẽ hiểu.”
Tôi xoa bóp vai cô ấy: “Chị thay đổi hoàn toàn rồi.”
“Có giống như thành người ở kiếp khác không?”
Tôi nói: “Darwin trong thuyết tiến hóa bảo rằng mỗi loài sinh vật đều có hơn hai bộ nhân tố di truyền, một lộ một ẩn. Thường ngày chỉ biểu hiện một kiểu, đợi khi môi trường biến đổi, hình thái cũ không còn thích hợp để sinh tồn thì bộ nhân tố khác sẽ nhảy ra phát huy tác dụng.”
Thánh Kỳ bĩu môi: “Em đúng là ham học thật.”
“Em mang ít đồ dùng cho em bé đến.”
Tôi xách ra một thùng quà lớn. Tôi biết Thánh Kỳ không thích hàng hiệu, nên đến cửa hàng của tổ chức bảo trợ trẻ em, chọn quần áo toàn cotton, một màu be, không hoa văn.
“Gia Lượng, em đúng là hiểu chị nhất.”
Khi ấy Thành Chi Nội đến, quà của anh ấy thì xa xỉ hơn, một bộ gồm mười con gấu bông màu vàng nhạt, con lớn nhất cao ba thước, con nhỏ nhất ba tấc, đẹp mê người.
Thánh Kỳ vui mừng: “Lúc này mới thấy bạn bè thân thiết quý giá thế nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi giới thiệu mọi người với nhau, Thành Chi Nội hỏi: “Bác sĩ Nguyễn đâu?”
Tôi nói: “Anh ấy ở bệnh viện, lát nữa sẽ đến.”
Tôi mở vang sủi cho Thành Chi Nội uống, anh không ngớt khen. Anh cười bảo tôi: “Lần đầu anh uống vang sủi là ở dạ hội năm nhất đại học. Anh cứ nghĩ thứ nước có ga này ngon thật, chỉ là tối muộn thì hơi choáng, sau đó đàn anh mới bảo anh đó là champagne.”
Thánh Kỳ nói: “Uống không hết thì hai người mang về nhé.”
Thành Chi Nội khẽ nói: “Chị của em đúng là xinh đẹp.”
Trước đây cũng đẹp, chỉ là anh gặp cô ấy muộn.
“Em cũng nghĩ vậy.”
Anh cảm thán: “Ai mà ngờ hai chị em, một thì hiền văn, một thì hoang dã.”
“Anh nói đúng rồi.” Tôi mỉm cười.
Nhưng anh nói tiếp: “Có chị làm gương như vậy, em có thể học dịu dàng chút không?”
Tôi bất ngờ bị sặc rượu, ho sặc sụa, vừa ho vừa bật cười, ngồi thụp xuống đất nấc lên.
“Đồ ngốc này.” Thánh Kỳ thấy vậy vội nói: “Thành Chi Nội đừng để ý.”
Bác sĩ Nguyễn về, trên tay ôm một gói to ngầy ngậy không biết là thứ gì, mùi thì nồng nặc.
Thành Chi Nội bỗng reo lên: “Đó là món tôi thích nhất, đậu hũ thối chiên.”
Thánh Kỳ chịu không nổi: “Ra vườn mà ăn, để tôi lấy tương ớt cho hai người.”
Thành Chi Nội ở bên tai tôi nói: “Em nên học chị em đi.”
Tôi nhẹ nhàng bảo anh: “Em đang học đây, từng bước từng bước một.”
Miệng toàn dầu ớt, Thành Chi Nội liên tục cảm ơn Nguyễn Hiên.
Nguyễn Hiên lộ vẻ mệt mỏi, anh nói: “Hôm nay tôi có một bệnh nhân không cứu được.”
Tôi ngồi sát lại: “Suỵt, được rồi, anh làm hết sức rồi.”
Thành Chi Nội áy náy: “Nghe nói bác sĩ mãi mãi sẽ đau lòng vì những việc như vậy.”
Nguyễn Hiên nói: “Chúng ta xuống tầng hầm chơi máy b.ắ.n bi cho nhẹ đầu.”
Thành Chi Nội ngạc nhiên: “Anh lấy ở đâu ra vậy?”
“Từ Tokyo Thánh Kỳ mang về, nói là để tôi thư giãn thần kinh.”
“Anh cưới được hiền thê rồi.”
“Hahaha.”
Tôi nhìn Thánh Kỳ: “Anh ấy chắc hay vắng nhà nhỉ?”
“Có khi đang ăn cơm, bệnh nhân trở nặng là phải chạy ngay. Bình thường trực ba mươi tiếng là chuyện thường. Lần trước xe trường học đ.â.m xe tải, anh ấy bận cứu người ở bệnh viện suốt cả tuần.”
“Anh ấy có sứ mệnh, em ngưỡng mộ kiểu người như vậy.”
Thánh Kỳ nói: “Chị quen ở một mình rồi.”
“Hai người hợp nhau lắm.”
“Chắc sẽ có lúc gặp nhau trong bệnh viện: Anh yêu, sao anh ở đây? Anh đến sinh con của chúng ta.”
“Đừng nói bừa.”
“Không có chút hài hước thì sao làm vợ anh ấy được, còn em?”
“Em à? Tiếc là anh ấy là người Nhật.”
“Em thích anh ấy, nhưng không yêu, đừng mượn cớ gì khác.”
“Thánh Kỳ, chuyện gì cũng không qua mắt được chị.”
“Chị cũng từng trải rồi.”
Tôi nhìn chiếc cằm tròn của cô ấy, ai mà tin hôm nay cô lại là người vợ đảm đang.
“Con đặt tên là gì?”
“Nguyễn Hi, trai gái đều dùng được.”
“Tên này nét b.út phức tạp quá.”
“Nguyễn Hiên cũng nói vậy, vậy đặt tên gì mới tốt nhỉ?”
Khi ấy Nguyễn Hiên từ tầng hầm đi lên: “Người Nhật ngủ rồi, trông còn mệt hơn cả anh.”
“Anh rể, anh cũng đi nằm nghỉ chút đi.”
“Để anh kiểm tra cánh tay trái của em đã.”
Vừa kiểm tra anh vừa nói: “Người Nhật than khổ chuyện cầu hôn bị từ chối, không biết nên giữ hay nên buông.”
Thánh Kỳ nói: “Gia Lượng coi trọng tâm hồn đàn ông hơn ngoại hình.”
Nguyễn Hiên nói: “Tay trái hồi phục rất tốt.”
Sau đó anh đi nghỉ.
Tôi nói: “Kết hôn rồi là như vậy sao?”
Thánh Kỳ cười: “Ừ, mỗi người mỗi việc, ít nói chuyện, càng không còn nhảy nhót du lịch.”
Tôi lắc đầu: “Đáng sợ thật.”
“Chị thấy rất dễ chịu. Chỉ cần gọi tên, người đó sẽ đáp lại, ai bắt nạt chị, anh ấy sẽ đến giúp.”
Tôi nói: “Chỉ cần chị vui, Thánh Kỳ à, chỉ cần chị vui là được.”
“Chị rất đề cử cuộc sống hôn nhân, chỉ là sau khi cưới, về mặt đạo nghĩa thì không được để ý người khác phái nữa.”
Tôi cười: “Liếc trộm cũng không được sao?”
“Đặc biệt là không được làm gì lén lút.”
“Em nghe nói thiếu nữ Nhật thích đến bến hải quân đợi các binh sĩ da đen người Mỹ.”