Nghe Cửu Vương gia nhắc đến hài t.ử, ta bỗng nhớ tới nghĩa phụ.
Ta vội hỏi Mã Triều Hà về tung tích của nghĩa phụ.
Hắn nói sau khi ta xuống núi, nghĩa phụ bảo không yên tâm về ta, nên cũng thu xếp hành lý đi theo.
“Đi ngay hôm đó luôn sao?”
Lòng ta quặn thắt.
Mã Triều Hà gật đầu.
“Bọn đệ cũng đã tỏa đi tìm người, nhưng tìm ròng rã nửa tháng vẫn không thấy tung tích.”
Ta và Cửu Vương gia lập tức phái người đi tìm nghĩa phụ.
Tìm khắp trong ngoài kinh thành, vẫn chẳng có chút tin tức.
Mãi đến nửa tháng sau, có người phát hiện một t.h.i t.h.ể trong núi.
Nhờ trời lạnh, t.h.i t.h.ể vẫn chưa phân hủy hết.
Ta loạng choạng chạy tới.
Khuôn mặt t.h.i t.h.ể đã sưng phù biến dạng, nhưng bộ y phục trên người lại giống hệt y phục của nghĩa phụ.
Ta ngã khuỵu xuống đất.
“Phải làm sao đây? Ta còn chưa kịp báo hiếu, người còn chưa lên được chức quan ngũ phẩm để kiếm cáo mệnh phu nhân mà.”
Cửu Vương gia ôm lấy ta, nhẹ nhàng vỗ về.
“Người bỏ bạc mua ta về, lại nuôi nấng ta mấy năm. Bản thân ăn không đủ no cũng nhường cơm cho ta. Nhưng đến c.h.ế.t, người vẫn chưa nhận được chút phúc lộc nào từ ta. Ta thật quá vô dụng.”
Ta hối hận đến đứt ruột.
Lúc đó lẽ ra ta phải dặn dò nghĩa phụ thật cẩn thận, không được để người xuống núi.
“Từ đại nhân.”
Cửu Vương gia cũng cất tiếng thở dài.
“Ngài cứ yên tâm an nghỉ. Bổn vương sẽ truy phong ngài làm Tĩnh Quốc công, phong Từ phu nhân quá cố làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, coi như hoàn thành tâm nguyện lúc sinh thời của ngài, cũng xem như báo đáp ân tình ngài đã nuôi nấng Đại Chùy.”
“Có thể không truy phong được không?”
Chợt có một giọng nói vọng ra từ bụi rậm bên cạnh.
“Có thể… phong Quốc công trực tiếp luôn được không?”
Ta sửng sốt ngoảnh đầu lại.
Chỉ thấy nghĩa phụ tóc tai bù xù đứng cách đó không xa.
Nước mắt ta lập tức tuôn rơi lã chã.
Ta gào khóc lao tới ôm chầm lấy người.
“Ối chao ôi!”
Nghĩa phụ bị ta húc văng xuống đất, nhưng miệng vẫn cười hề hề.
“Cha chưa c.h.ế.t cũng sắp bị con húc cho c.h.ế.t mất thôi.”
Ta khóc mãi không nín được, nghẹn ngào nấc lên.
“Con tưởng người c.h.ế.t thật rồi. Con còn chưa kịp báo hiếu, phụng dưỡng người.”
“Biết rồi, biết rồi, chuyện đó không quan trọng.”
Nghĩa phụ đẩy ta ra, hai mắt hau háu nhìn Cửu Vương gia.
“Vương gia, ngài cho một lời chắc chắn đi chứ?”
Cửu Vương gia bật cười một tiếng, phất tay áo quay lưng bỏ đi.
“Vương gia, Vương gia đừng đi mà.”
Nghĩa phụ lật đật chạy theo Cửu Vương gia xuống núi.
Ta đuổi kịp người, ngồi xổm xuống trước mặt.
“Cha chạy chậm quá, để con cõng cha chạy cho nhanh.”
“Đại Chùy, nhanh lên, nhanh lên. Hôm nay nhất định phải ép Vương gia nhả ra một lời chắc chắn, kẻo ngài ấy lật lọng.”
“Cha à, Vương gia là người giữ chữ tín, sẽ không lật lọng đâu.”
“Đại Chùy à, con vẫn còn non lắm, hiểu biết về lòng người còn quá nông cạn.”
Cửu Vương gia đột ngột dừng bước.
“Đói rồi, về nhà ăn cơm trước đã. Có chuyện gì thì từ từ nói sau.”
Mắt ta sáng lên.
“Vương gia, ăn gì thế?”
“Măng rừng tươi ngon lắm, ta đã sai người đi hái rồi. Tối nay chúng ta ăn thịt muối hầm măng tươi.”
Ta khựng bước, rồi gật đầu liên tục.
“Được được, ta thích ăn thịt muối hầm măng tươi nhất.”
Phiên ngoại Cửu Vương gia
Ta tên là Tiêu Đình Dật.
Từ nhỏ ta đã không hiểu, vì sao phụ hoàng lại không thích ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Câu hỏi ấy, qua rất nhiều năm tháng, vẫn chưa từng có lời đáp.
Rõ ràng ta đã làm rất tốt.
Mọi thứ của ta đều xuất chúng.
Thế nhưng ánh mắt phụ hoàng nhìn ta vẫn luôn lạnh nhạt đến thấu xương.
Ban đầu, ta cũng từng ghen tị với các huynh đệ khác.
Nhưng đến một ngày nọ, ta phát hiện bọn họ cũng giống ta.
Chẳng ai nhận được chút tình thương nào từ phụ hoàng.
Ánh mắt ông ta nhìn họ, cũng chẳng khác gì nhìn ta.
Kể từ ngày đó, ta tự nhủ với lòng mình rằng không được kỳ vọng vào phụ hoàng nữa.
Sau khi mẫu hậu qua đời, ta chuyển ra khỏi Hoàng cung, bắt đầu cuộc sống tự tại một mình.
Tuy đôi lúc cảm thấy trống trải, nhưng đổi lại đã bớt đi biết bao phiền toái, cũng được tự do tự tại.
Mãi cho đến một ngày, ta chợt nhớ lại một chi tiết rất nhỏ trong ngày mẫu hậu tạ thế.
Lúc đó, ta nghe thấy một tên nội thị nói: “Tuyệt đối không được để Cửu điện hạ vào trong.”
Vì sao không cho ta vào?
Cái c.h.ế.t của mẫu hậu nhất định có uẩn khúc.
Ta âm thầm điều tra.
Quả nhiên, mẫu hậu không phải c.h.ế.t vì bạo bệnh, mà là bị người ta hạ độc.
Ta nghi ngờ Văn Quốc công, cũng nghi ngờ cả phụ hoàng.
Ta chỉ vừa khẽ dò xét một chút, Văn Quốc công đã không ngồi yên được.
Lão ta hãm hại ta tội mưu nghịch.
Lúc bị bắt vào thiên lao, thật ra ta rất vui.
Bởi vì suy đoán của ta đã được chứng thực.
Còn việc ta có mất mạng vì chuyện này hay không, hoàn toàn không nằm trong suy tính của ta.
Bởi chỉ cần ta không muốn, trên đời này không ai có thể lấy được mạng ta.
Nhưng điều khiến ta ngạc nhiên là, trong lao phòng của ta lại xuất hiện thêm một nữ nhân.
Nữ nhân ấy dung mạo vô cùng diễm lệ, thân hình lại nhỏ nhắn yêu kiều.
Ta cứ ngỡ nàng sẽ sợ hãi khóc lóc ỉ ôi, nào ngờ câu đầu tiên nàng hỏi ta lại là khi nào thì dọn cơm.
Ta chưa từng gặp nữ t.ử nào thú vị như vậy.
Không sợ c.h.ế.t, chỉ sợ đói.
Nhưng điều khiến ta chấn động hơn cả, chính là sức mạnh phi thường của nàng.
Trên đời này không có ngôn từ nào đủ để diễn tả cảm giác của ta khi tận mắt nhìn thấy nàng tung một cú đ.ấ.m thủng một lỗ lớn trên tường.
Có lẽ cảnh tượng ấy còn khiến người ta rung động hơn cả việc Bồ Tát hiển linh.
Đêm đó, nàng vác ta chạy như bay.
Nàng đưa ta đi ăn chân giò hầm, rồi còn dẫn ta về nhà đẻ.
Nhìn vẻ mặt sợ hãi đến mức muốn khóc của nghĩa phụ nàng, ta suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.
Tội mưu nghịch, nặng thì tru di cửu tộc, nhẹ cũng rơi đầu.
Vậy mà nàng chẳng hề bận tâm, còn an ủi nghĩa phụ nàng, hứa sẽ lo liệu hậu sự và báo hiếu cho ông ấy.
Nàng thật sự vô tư đến mức đáng yêu.
Nàng vậy mà lại tên là Vương Đại Chùy.
Ta thường thầm nghĩ, cha mẹ phải vô tình đến nhường nào mới đặt cho một cô nương xinh đẹp đáng yêu cái tên thô kệch như thế.
Ngoài việc ham ăn ra, nàng gần như chẳng có khuyết điểm gì.
Không đúng.
Nàng ít nhiều có hơi ngây ngốc.
Đám dân làng ranh ma kia đều muốn lợi dụng nàng, chiếm tiện nghi của nàng.
Ta nhìn không vừa mắt chút nào.
Nữ nhân của ta, ngoài ta ra, không ai được phép ức h.i.ế.p.
Ta đến cảnh cáo bà họ Lưu hay họ Trương gì đó, buông vài lời tàn nhẫn, tiện tay thu thập ba nam nhân nhà bà ta một trận.
Cuối cùng, cả nhà bọn họ ngoan ngoãn dâng bốn quả bí ngô đến làm tạ lễ.
Nhưng phàm là kẻ nào trong thôn dám lợi dụng sức vóc của nàng để sai vặt, ta đều không bỏ sót một ai.
Ta đích thân đi thăm hỏi từng nhà.
Đại Chùy lại ngây ngốc vui vẻ, nói rằng thôn họ Từ phong tục thuần phác.
Tiểu ngốc t.ử.
Nhưng mà, tiểu ngốc t.ử ngốc một chút cũng tốt.
Ngay cả chuyện Nhị Ngưu thích nàng, nàng cũng chẳng hề nhận ra.
Tên Nhị Ngưu ấy ngày nào cũng vênh váo trước mặt ta, khoe khoang rằng hắn giỏi săn b.ắ.n, biết nuôi nữ nhân ra sao.