Ta tiện tay vẽ bừa một bức tranh, đưa cho Từ Thao đem đi bán, rồi ngầm sai người của ta dùng một ngàn lượng bạc mua lại.
Chỉ nhẹ nhàng như vậy, ta đã đ.á.n.h bay tên Nhị Ngưu ngốc nghếch kia.
Người với người, chung quy vẫn có chênh lệch.
Mà còn là chênh lệch rất lớn.
Nhưng tiểu ngốc t.ử ngốc quá, đôi khi cũng khiến ta chịu thiệt.
Nàng dám dùng chăn bông quấn ta lại, rồi vác chạy suốt tám mươi dặm trong đêm.
Nàng chạy mệt bở hơi tai thì cũng thôi đi.
Xương sườn của ta cũng sắp bị nàng xóc cho gãy vụn.
Ta vốn định mắng vài câu, nhưng nghĩ đến hảo tâm của nàng, lại không nỡ mở miệng.
Trên đời này, ngoại trừ nàng ra, còn ai đối tốt với ta như vậy nữa.
Ngày rời khỏi hang động, nàng đưa ta tới Hắc Phong trại.
Sơn trại ấy toàn là thổ phỉ, đâu phải hạng lương thiện gì.
Dù chưa đến mức g.i.ế.c người cướp của, không chuyện ác nào không làm, nhưng cũng đã gây ra vô số chuyện xấu.
Nơi ấy không thể ở lâu.
Nếu triều đình phái binh đến, chưa nói tới việc truy sát ta, chỉ cần lấy danh nghĩa tiễu phỉ, ta cũng hết đường chối cãi.
Đại Chùy đi đ.á.n.h nhau cùng Mã Triều Hà rồi bị thương.
Ta tức giận đến mức m.á.u dồn lên não, hận không thể lập tức g.i.ế.c sạch đám người đó.
Nhưng lại sợ sau khi Đại Chùy tỉnh lại sẽ truy vấn, nên ta chỉ thu thập bọn chúng một trận.
Ta lại sợ nàng khỏi bệnh rồi sẽ tiếp tục đi đập phá các sơn trại khác, nên tiện tay thu phục luôn mấy sơn trại còn lại.
Quả nhiên, nàng bớt quậy phá đi nhiều.
Nàng ngoan ngoãn dưỡng thương, cũng ngoan ngoãn ở bên cạnh ta.
Ta thường thầm nghĩ, chắc hẳn ông trời thấy ta quá cô độc khổ sở, nên mới phái một tiên nữ giáng trần đến bên ta.
Từ khi có nàng, ta dường như có mục tiêu để sống.
Ngay cả chuyện sinh t.ử cũng trở nên quan trọng hơn hẳn.
Trước Tết, ta đã kéo Văn Quốc công ngã ngựa.
Phụ hoàng lập tức gửi thư đến.
Cả bức thư đều là những lời lẽ của một từ phụ.
Ta không tin một chữ nào, nhưng kinh thành quả thật đã đến lúc phải trở về.
Ta bắt trói Bát Vương gia.
Văn Quốc công thương hắn hơn cả tính mạng.
Trước lúc c.h.ế.t, lão đã khai ra tất cả.
Những gì ta suy đoán, đều lần lượt được chứng thực.
Phụ hoàng của ta chỉ yêu hoàng quyền của ông ta.
Ông ta thậm chí còn không bằng một gian thần trong mắt người đời.
Gian thần còn biết bảo vệ Bát Vương gia.
Còn ông ta, một khi xảy ra xung đột lợi ích, bất kể đối phương là ai, ông ta cũng không tha cho bất cứ kẻ nào.
Vốn dĩ ta không định vội vàng.
Có vài chuyện vẫn cần trù tính cẩn thận.
Nào ngờ ông ta lại dám động đến Đại Chùy, giấu nàng đi làm con tin.
Vậy thì ta đành phải động thủ.
Đêm hôm đó tuy mạo hiểm, nhưng may mắn mọi chuyện đều suôn sẻ.
Đại Chùy cũng bình an trở về.
Ta không g.i.ế.c phụ hoàng.
Ta chỉ ban bố ra ngoài rằng ngài lâm bệnh, còn ta thay quyền chấp chính.
Ta sắc phong Đại Chùy làm Vương phi.
Khi nàng biết chuyện, phản ứng đầu tiên lại là hỏi Vương phi có được mở tiệm bán thịt lợn hay không.
Ta đồng ý rồi, nàng mới vui vẻ chấp nhận.
Vương phi của ta đúng là ngốc thật.
Nhưng lại khiến ta yêu đến sâu nặng.
Nàng từng nói, trên đời này chẳng có ai đối xử tốt với ai một cách vô điều kiện.
Thật ra là có.
Nàng đối với ta chính là như vậy.
Và ta đối với nàng, cũng như thế.
Ta cam tâm tình nguyện đối tốt với nàng mà không cần bất cứ điều kiện nào.
Bởi vì nàng xứng đáng.
Đại Chùy sinh cho ta một nhi t.ử và một nữ nhi.
Hai đứa trẻ đều giống hệt nàng.
Chúng đều có sức mạnh kinh người.
Đặc biệt là nhi t.ử của ta, sức lực chẳng hề thua kém nương nó.
Nhưng may thay, đầu óc của nó lại tinh ranh giống ta.
Không phải nói Đại Chùy không tốt.
Chủ yếu là vì nhi t.ử sau này còn phải kế thừa hoàng vị.
Nếu quá thuần thiện chất phác, chắc chắn sẽ bị người khác ức h.i.ế.p.
Đại Chùy không chịu nổi cuộc sống gò bó trong cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngày nào nàng cũng xuất cung đi dạo.
Ngoài việc mở tiệm thịt lợn, nàng còn thu nạp vô số tiểu đệ.
Có một năm, nàng còn tự mình dẫn binh ra trận.
Nàng thật sự có thiên phú cầm quân đ.á.n.h giặc.
Khi ra chiến trường, nàng như biến thành một người khác, vừa hữu dũng vừa hữu mưu.
Đại Chùy của ta đúng là một kỳ nữ.
Ta không muốn nàng cứ mãi làm Hoàng hậu, bị giam hãm trong chốn cung sâu.
Vì vậy, khi nhi t.ử tròn mười sáu tuổi, đã đủ sức độc đương một mặt, ta liền truyền ngôi.
Ta đưa Đại Chùy đi du sơn ngoạn thủy.
Đại Chùy vui sướng vô cùng, ngày ngày ở bên ngoài trừng gian diệt ác.
Một ngày nọ, chúng ta đi ngang qua một ngôi làng nhỏ.
Đại Chùy gặp lại cha mẹ ruột của nàng.
Bọn họ sống rất khổ sở.
Hai đứa con trai cũng chẳng ra gì.
Bọn họ nhận ra Đại Chùy, vội vàng nhận lỗi, nói rằng họ rất hối hận vì năm xưa đã bán nàng đi.
Đại Chùy chẳng thèm để ý đến bọn họ, hầm hầm tức giận bỏ đi.
Hôm đó, Đại Chùy tự mình xuống bếp nấu món thịt muối hầm măng tươi.
Nàng cười tươi rói nói rằng món này quả thật rất ngon.
Ta cũng thấy rất ngon.
Cả hai chúng ta đều có một tuổi thơ không mấy vui vẻ.
Nhưng Đại Chùy rất may mắn, bởi vì nàng đã gặp được Từ Thao.
Ta cũng rất may mắn, bởi vì ta đã gặp được Đại Chùy.
Một kiếp người rất ngắn ngủi.
Tuổi thơ cũng chỉ kéo dài chừng mười năm.
Vượt qua những tháng ngày ấy, sẽ còn vô vàn tháng ngày tươi đẹp đang chờ ở phía trước.
Giống như ta và Đại Chùy vậy.
Phiên ngoại Nghĩa phụ
Ta từng hứa với thê t.ử quá cố rằng đời này nhất định phải mang về cho nàng một danh hiệu Cáo mệnh phu nhân.
Nhưng sau vài năm cố gắng, ta nhận ra chốn quan trường hiểm ác gian nan hơn mình tưởng.
Thế là ta định phòng ngừa chu đáo từ trước.
Hôm đó đi ngang qua thôn họ Vương, ta nhìn thấy Vương Đại Chùy.
Đứa trẻ ấy tuy gầy gò ốm yếu, cả người bẩn thỉu lấm lem, nhưng ngũ quan lại vô cùng thanh tú.
Sau này lớn lên, chắc chắn sẽ là một tuyệt thế giai nhân hiếm có.
Ta nảy sinh ý đồ hèn mọn khiến giới văn nhân khinh bỉ.
Ta muốn bồi dưỡng con bé đàng hoàng, sau này dâng cho các vị quan lớn làm thê thiếp, xem như bàn đạp để thăng tiến chốn quan trường.
Nhưng ta đã hối hận.
Đứa trẻ này ăn quá nhiều.
Đáng thương cho tấm thân già này, bụng đói meo vẫn phải gắng gượng nuôi nó.
Một bữa cơm của nó bằng lương thực ba ngày của ta.
Khó nhọc lắm mới nuôi nó lớn, ta vắt óc nghĩ cách tống nó đi.
Ta có rất nhiều đối tượng để chọn lựa.
Nhưng tính đi tính lại, ta thấy Cửu Vương gia là ứng cử viên sáng giá nhất.
Tuy ngài không được sủng ái, trên con đường quan lộ có lẽ chẳng giúp ích gì được cho ta, nhưng ngài là người vô cùng chính trực.
Còn tốt hơn vạn lần so với đám quan viên hưởng bổng lộc mà không làm việc, xem nữ nhân như món đồ chơi.
Nhưng đứa trẻ Đại Chùy này thật sự không làm người ta bớt lo.
Nó biết rõ Cửu Vương gia phạm tội mưu nghịch, vậy mà vẫn dám rước ngài về nhà.
Đây chẳng phải muốn lấy cái mạng già của ta sao?
Nó ngày nào cũng mạnh miệng hứa hẹn sẽ phụng dưỡng ta, lo hậu sự cho ta.
Giờ thì hay rồi.
Phụng dưỡng đâu chẳng thấy, cảnh tống chung đã hiện ra ngay trước mắt.
Tiếp xúc một thời gian, ta mới phát hiện Cửu Vương gia này cũng chẳng phải người đơn giản.
Ngài bụng dạ đen tối, tâm tư thâm sâu khó lường.
Cái đầu óc bã đậu của Đại Chùy nhà ta, làm sao đọ lại được với ngài.
Ta từng muốn dẫn Đại Chùy bỏ trốn.
Nhưng nhìn dáng vẻ thật thà của nó bị Cửu Vương gia xoay như chong ch.óng, ta lại dập tắt ý định ấy.
Đành thành thật ra đường bày sạp viết chữ thuê, kiếm tiền nuôi Cửu Vương gia.
Nhưng may thay, Cửu Vương gia đối xử với nó cũng cực kỳ tốt.
Hai đứa trải qua bao sóng gió, cuối cùng cũng khổ tận cam lai.
Cửu Vương gia hồi kinh thâu tóm quyền lực, ta cũng được thăng chức.
Quan tam phẩm.
Lần này, ta hoàn toàn mãn nguyện, không còn phụ lời hứa với vong thê nữa.
Phải nói rằng, đứa trẻ Đại Chùy này nuôi cũng không uổng công.
Cuối cùng vẫn có chút tác dụng.
HẾT.