Lục Hứa dường như rất tức giận vì tôi không chuẩn bị quà sinh nhật, suốt hơn một tuần cậu ta không thèm đoái hoài gì đến tôi.
Có lẽ cậu ta nghĩ tôi sẽ lại giống như bao lần trước, chủ động xuống nước xin lỗi. Nhưng lần này tôi không làm vậy. Thậm chí, tôi còn chủ động xin giáo viên đổi chỗ ngồi, dời khỏi vị trí ngồi ngay phía trước cậu ta.
Vì thân thế đặc biệt của Lục Hứa nên trong các đợt đổi chỗ hàng tháng, cậu ta chưa bao giờ phải di chuyển. Và vì là bạn thân của cậu ta nên tôi cũng được "đặc cách", cứ thế ngồi phía trước cậu ta mãi.
Bây giờ tôi đột ngột dọn đi, mặt Lục Hứa đen lại. Cậu ta kéo tôi ra lối cầu thang để chất vấn xem tôi có ý gì. Tôi muốn bỏ đi nhưng bị cậu ta ấn c.h.ặ.t vào tường.
Trong lúc giằng co, Cố Yến từ dưới lầu đi lên và bắt gặp cảnh đó. Rõ ràng tôi và Lục Hứa chẳng làm gì quá đáng, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Cố Yến, tôi lại nảy sinh cảm giác chột dạ và nhục nhã như thể bị bắt quả tang đang ngoại tình vậy.
Và ngay hôm đó, Cố Yến đã bóng gió hỏi tôi: "Có phải cậu cũng thích Lục Hứa không?"
Cô ấy dùng từ "cũng", ý tứ thế nào quá rõ ràng.
"Tiểu Phong, cậu là bạn tốt nhất của mình, mình không muốn chúng ta vì Lục Hứa mà xảy ra xích mích, cậu hiểu mà đúng không?"
Nhật Nguyệt
Cố Yến vẫn giữ thái độ và giọng điệu như trước, nhưng tôi lại thấy cô ấy thật xa lạ. Hoặc có lẽ, tôi chưa bao giờ thực sự hiểu rõ cô ấy. Bởi vì ngay giây tiếp theo, khi nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần, cô ấy đột nhiên bước hụt chân và ngã xuống cầu thang ngay trước mặt tôi.
May mà Lục Hứa xuất hiện kịp lúc và đỡ được cô ấy.
Cô ấy nhìn tôi rồi nói: "Không phải tại Tiểu Phong đâu, bọn mình vừa mới tranh cãi một chút, mình đứng không vững thôi."
Lời nói này nghe thì có vẻ là đang giải thích, nhưng thực chất lại giống như đang bao che hơn.
Đứng cách nhau mười mấy bậc cầu thang, tôi thấy ánh mắt Lục Hứa nhìn mình vừa lạnh lùng vừa thất vọng.
Cậu ta không tin tôi.
Lòng tôi chùng xuống tận đáy. Tôi quay người muốn bỏ đi nhưng Lục Hứa lại đuổi theo với vẻ mặt âm trầm lạ thường, vài bước đã chặn tôi lại.
"Dạo này cậu bị làm sao thế hả?"
"Cô ta chẳng phải đã nói rồi sao, cô ta đứng không vững. Sao nào, cậu định tính sổ với tôi à?"
"Xin lỗi mau!"
"..."
Cậu ta siết c.h.ặ.t cổ tay tôi, dùng lực rất mạnh khiến tim tôi đau thắt lại.
"Cậu có xin lỗi không?"
Ánh mắt băng giá ấy sắc lẹm như muốn đ.â.m thấu vào tim người khác. Dường như nếu hôm nay tôi không xin lỗi, tôi sẽ không thể rời khỏi đây.
Sau một phút im lặng đối đầu, tôi cố nén cảm giác chua xót: "Lục Hứa."
Cậu ta cau mày.
Tôi gằn từng chữ: "Cậu đúng là một thằng ngu."
Cậu ta sững người, nhìn tôi đầy vẻ kinh ngạc. Tôi gạt tay cậu ta ra rồi đi thẳng về lớp.
Đó là câu nói cứng cỏi nhất tôi từng nói với Lục Hứa, cũng là câu cuối cùng tôi nói với cậu ta trong suốt thời học sinh.
Vì sau đó, tôi đã cùng mẹ chuyển đến nơi khác sinh sống.
Ngày rời khỏi nhà họ Lục, tôi đã do dự rất lâu, cuối cùng vẫn không nỡ vứt chiếc khăn quàng cổ đó đi. Thế là tôi lén quay lại trường, nhét chiếc khăn vào hộc bàn của người sẽ ngồi phía trước Lục Hứa.
Tôi còn tùy tiện để lại lời nhắn:
"Tớ thấy cậu là người tốt, tặng cậu này!"
Tôi không biết khi khai giảng, ai sẽ ngồi ở vị trí đó. Tôi cũng không biết liệu thứ mình để lại có bị người ta vứt đi như rác hay không.
Tôi đã để lại tình cảm dành cho Lục Hứa cùng chiếc khăn đó ở lại quá khứ.
Sau khi chuyển trường, tôi xóa sạch phương thức liên lạc với Lục Hứa và đổi số điện thoại mới. Để nhanh ch.óng thích nghi với môi trường mới và không làm ảnh hưởng đến việc học, suốt học kỳ hai năm lớp 12, ngày nào tôi cũng vùi đầu vào sách vở. Việc học bận rộn khiến tôi gần như không còn thời gian để nghĩ về chuyện cũ.
Thấm thoắt năm năm đã trôi qua.
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại Lục Hứa.
Thế nhưng hôm đó, khi tôi đi giao tài liệu cho khách hàng thì bất ngờ gặp trận mưa bão lớn, không thể xuống núi nên bị kẹt lại tại một khách sạn trên đỉnh núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay tại sảnh khách sạn, tôi đã đụng mặt anh ta.
Bên ngoài gió mưa gào thét, xung quanh ồn ào náo nhiệt. Nhưng qua năm năm đằng đẵng, vào khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, thế giới của tôi bỗng chốc lặng thinh như tờ.
Tôi nhận ra anh ta ngay lập tức, và cả Cố Yến đang đứng bên cạnh.
Đã năm năm rồi, họ vẫn ở bên nhau. Dù đã đoán trước được khả năng này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, tim tôi vẫn không kìm được mà hẫng đi một nhịp.
Tôi thiết tha hy vọng họ không nhận ra mình, vì lúc này trông tôi vô cùng t.h.ả.m hại. Còn họ thì ăn mặc sang trọng, được một đám bạn cùng trang lứa vây quanh như những vì sao bao quanh ánh trăng, phong thái vô cùng ung dung.
Sự tương phản giữa tôi và họ thật rõ rệt. Nghe cuộc trò chuyện, có vẻ như họ đến đây để đi chơi.
"Sao thế anh Lục?" Thấy anh ta cứ đứng chôn chân tại chỗ, có người không hiểu chuyện liền lên tiếng hỏi.
Lục Hứa vẫn nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt lạnh lùng ánh lên những tia sáng m.ô.n.g lung, dường như đang kìm nén một cảm xúc mãnh liệt nào đó.
Tôi giả vờ không quen biết, đi lướt qua họ. Cảm nhận được anh ta định bước tới, tôi vô thức bước nhanh hơn nhưng ngay giây sau đó vẫn bị anh ta nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
"Lại định không nói một lời nào mà bỏ đi sao?"
Giọng nói chất vấn hơi run run, mang theo vẻ khàn đặc. Tôi muốn hất tay anh ta ra nhưng anh ta dùng lực rất mạnh, nhất quyết không buông.
"Buông ra!"
Anh ta nhíu mày, định nói gì đó thì đám bạn đi cùng đã tiến lại gần.
"Anh Lục, anh đang chào hỏi ai thế? Gặp bạn à?"
Tất cả ánh nhìn đều đổ dồn vào tôi. Khi thấy Lục Hứa nắm tay tôi, sắc mặt mọi người mỗi người một kiểu, có người còn lén nhìn sang Cố Yến đang đứng bên cạnh.
Cố Yến gượng cười: "Tiểu Phong, sao cậu lại ở đây? Hơn nữa, sao lại thê t.h.ả.m thế này?"
Trong khi nói, cô ta tỏ vẻ quan tâm đến tình cảnh của tôi nhưng thực chất là đang khéo léo tách tôi và Lục Hứa ra.
Cố Yến vừa nói xong, mọi người cũng bắt đầu chú ý đến tôi.
Nhìn thấy tôi ướt sũng từ đầu đến chân, cả bộ đồ trên người cộng lại chắc cũng không quá 300 tệ, mấy cậu ấm cô chiêu lộ vẻ ngạc nhiên.
Có người thốt lên: "Anh Lục, anh mà cũng quen hạng người này à?"
Người khác thì thẳng thừng hơn: "Cái túi này là hàng nhái đúng không? Tôi nhớ mẫu này trên thế giới chỉ có một cái, anh trai tôi tặng cho bạn gái anh ấy rồi mà!"
Lời nói tuy không mang ác ý, nhưng tôi vẫn bị những cụm từ như "hạng người này", "hàng nhái" làm cho tổn thương.
Thực tế, tôi chẳng hề chạy theo hàng hiệu, cũng không có ý định mua hàng nhái. Chiếc túi này là do sếp ở văn phòng luật đưa cho tôi, rồi trừ mất nửa tháng tiền ăn của tôi. Sếp nói tôi đại diện cho bộ mặt của văn phòng, đi gặp khách hàng không được quá xuề xòa.
Không mua nổi hàng thật thì ít ra cũng phải mang cái túi nhái nhìn cho được mắt một chút.
Vậy mà hôm nay, lần đầu tiên tôi mang nó ra ngoài lại đụng ngay nhóm của Lục Hứa, còn bị chỉ mặt đặt tên giữa đám đông.
Tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, càng không dám nhìn vào mắt Lục Hứa. Chắc hẳn lúc này anh ta lại giống như ngày xưa, cảm thấy tôi làm anh ta mất mặt.
"Anh Lục, chị Yến, hai người có quan hệ gì với cô ta thế?"
Lục Hứa nhìn tôi, ngập ngừng một lát.
"Cô anh là..."
Thấy cậu ta có vẻ khó xử, tôi liền nói đỡ: "Bạn học thời cấp ba thôi, không thân lắm."
Dứt lời, sắc mặt anh ta bỗng sa sầm xuống.
"Ninh Tiểu Phong..."
"Tiểu Phong, đã tình cờ gặp nhau thế này rồi, hay là vào chơi cùng bọn mình đi?" Cố Yến đột nhiên nhiệt tình nắm tay tôi nói.
Trông thì có vẻ thân thiết, nhưng tôi vẫn bắt gặp được ánh mắt khinh miệt thoáng qua của cô ta khi chạm vào tôi.
Ngày trước tôi ngốc, không nhìn ra những tiểu tiết lộ liễu đó, nhưng giờ đây sau khi đã được rèn giũa dưới tay sếp ở văn phòng luật, tôi mới nhận ra Cố Yến rõ ràng là kẻ hai mặt.
Trước đây cô ta kết giao với tôi có lẽ là vì tôi thân với Lục Hứa.
Còn bây giờ, khi tôi đã hết giá trị lợi dụng, cô ta làm vậy là có ý gì?