"Không cần đâu."
Tôi lạnh lùng rút tay ra: "Tôi còn có việc phải làm, mọi người cứ chơi tự nhiên."
Định bỏ đi thì Lục Hứa lại chắn đường: "Cậu thì có việc gì?"
Cái giọng chất vấn hiển nhiên như đúng rồi đó, y hệt cái cách anh ta hỏi "Cậu còn tờ đề nào chưa làm xong" vào ngày sinh nhật năm năm trước.
Tôi bỗng thấy phát phiền, sắc mặt lạnh đi: "Liên quan gì đến cậu?"
Anh ta sững người, sau đó mặt sầm xuống: "Ninh Tiểu Phong, năm năm không gặp, bây giờ cậu giỏi rồi nhỉ? Gặp tôi không chào hỏi thì thôi, lại còn cái thái độ này? Năm đó cậu không một lời từ biệt mà bỏ đi, tôi còn chưa thèm giận, cậu có biết tôi..."
"Tiểu Phong, bọn mình luôn coi cậu là bạn, mình cứ ngỡ cậu cũng vậy. Không ngờ cậu chuyển trường mà chẳng nói với bọn mình lấy một câu, mình và Lục Hứa thực sự rất buồn."
Cố Yến vội vàng cướp lời Lục Hứa.
Nghe thì có vẻ đau lòng, nhưng ý đồ khẳng định chủ quyền thì không thể rõ ràng hơn.
Lục Hứa đứng cạnh cô ta, chẳng hề phản bác câu nào, lại còn cùng một vẻ mặt chỉ trích, thất vọng về tôi y hệt Cố Yến.
Tôi đang loay hoay không biết làm sao để cắt đuôi hai người này thì bên cạnh vang lên một giọng nói quen thuộc:
"Ninh Tiểu Phong, lại đây."
Giọng nói thanh thoát nhưng có phần uể oải, ngữ điệu mang tính ra lệnh và pha chút chê bai.
Không phải sếp tôi - Ôn Lễ Hằng thì còn ai vào đây nữa?
Mọi người ngoái nhìn theo tiếng động, Ôn Lễ Hằng đang lười biếng đứng ở ngay cửa khách sạn.
Đẹp trai thì có đẹp trai thật, nhưng cái khí chất kiêu ngạo của anh ta còn nổi bật hơn nhiều.
"Anh? Sao anh lại ở đây?"
Người lên tiếng là cô gái vừa nghi ngờ tôi dùng hàng nhái.
Ôn Lễ Hằng liếc cũng chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái, chỉ bước đến trước mặt tôi: "Em là rùa đấy à, sao mà nhịn giỏi thế?"
Nhật Nguyệt
"..."
"Đến con lợn còn có mồm, em không có mồm à?"
Anh trưng ra bộ mặt đúng kiểu "rèn sắt không thành thép".
Lục Hứa nhíu mày xen vào: "Anh là ai, dựa vào cái gì mà mắng cô ấy?"
"Tôi đưa tiền cho cô ấy, anh bảo xem?"
Câu nói này có chút gây hiểu lầm, sắc mặt Lục Hứa hơi biến đổi. Những người phía sau cũng vậy.
Em gái Ôn Lễ Hằng thì thốt lên: "Anh, không lẽ cô ta là bạn gái anh đấy chứ? Cái túi anh mua là tặng cô ta à? Vậy ra cô ta không dùng đồ giả?"
Không phải đồ giả?
Tôi ngẩn người.
Ôn Lễ Hằng liếc xéo cô em gái: "Ôn Lễ Viện, có cần anh mua cho em cái loa gắn lên đầu không? Em có thể nói to hơn chút nữa đấy."
Ôn Lễ Hằng gặp ai cũng cà khịa, ngay cả em gái mình cũng không ngoại lệ.
Trong lúc mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, anh đã kéo tôi đi mất.
Thế nên tôi cũng không nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Hứa thoáng qua một tia u ám.
Anh ta định đuổi theo, nhưng lại bị Cố Yến giữ c.h.ặ.t: "Hôm nay là sinh nhật em, anh có thể đừng đi không? Anh làm thế em mất mặt lắm."
...
Người bị kẹt trên núi quá đông, tất cả khách sạn đều đã kín phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi không nỡ ở phòng tổng thống, vốn dĩ đã được lễ tân đồng ý cho ngồi tạm ở sảnh chờ một đêm.
Không ngờ Ôn Lễ Hằng lại đến.
Khi đi theo anh vào căn phòng tổng thống sang trọng, tôi mới thực sự lấy lại được hồn vía.
"Sếp, sao anh lại ở đây?"
Anh cởi áo vest, thong thả ngồi xuống ghế sofa.
"Tôi vốn ở đây thì không được à?"
Vốn ở đây, thế tại sao hôm nay còn bắt tôi lặn lội đi giao tài liệu?
Hơn nữa rõ ràng đồng nghiệp ở văn phòng nói hôm nay anh có phiên tòa, bốn giờ chiều mới kết thúc cơ mà.
Tôi muốn hỏi, nhưng không dám.
Dù sao Ôn Lễ Hằng cũng nổi danh trong giới luật là kẻ độc mồm độc miệng, cực kỳ thích cà khịa và mắng người, giống như lúc nãy vậy.
Tôi vào văn phòng mới ba tháng mà đã bị anh mắng không dưới ba mươi lần.
Câu anh mắng tôi nhiều nhất chính là bảo tôi ngốc. Đầu óc chậm chạp, mồm miệng cũng chậm chạp nốt.
Tôi đang cúi đầu thẫn thờ thì đột nhiên thấy tầm mắt tối sầm lại, một khuôn mặt đẹp trai bất thình lình hiện ra ngay sát mặt làm tôi giật b.ắ.n mình.
"Sếp..."
"Chậc."
Ôn Lễ Hằng nhìn tôi chằm chằm vài giây rồi mới thu hồi tầm mắt, đứng thẳng dậy: "Trông em cũng có đẹp đẽ gì đâu, sao mà lại vướng vào cái trò tình tay ba cẩu huyết này được nhỉ?"
"Sao anh biết mối quan hệ giữa tôi và họ?"
"Em không định phản bác câu trước của tôi à?"
"Hả?"
Ôn Lễ Hằng ra vẻ tức tối vì tôi không chịu phản kháng: "Trợ lý Ninh, khi người khác chê em xấu, em không biết mắng lại à? Sao lại có thể thản nhiên chấp nhận như thế?"
"Nhưng anh nói đúng sự thật mà."
Ôn Lễ Hằng nghẹn lời.
"Kể cả là sự thật thì cũng phải mắng lại chứ, em không có lòng tự trọng à? Trợ lý Ninh, gặp chuyện thì bớt tự kiểm điểm bản thân đi, hãy đổ lỗi cho người khác nhiều vào, hiểu chưa?"
"Nhưng anh là sếp của tôi..."
"Sếp thì đã sao? Vì tôi là sếp nên tôi có quyền mắng em tùy thích, còn anh ta là người em thích nên cũng có quyền nhục nhã em chắc? Trợ lý Ninh, em toàn thích tìm đủ lý do cho sự yếu đuối của mình."
"..."
"Một người nổi tiếng từng nói, 20 tuổi mà không ngông cuồng thì đúng là đồ bỏ đi. Em 22 tuổi rồi đấy."
"Sếp, người nổi tiếng đó cũng nói, 30 tuổi mà còn ngông cuồng thì cũng là đồ bỏ đi."
"Trợ lý Ninh, em nhìn tôi giống đồ bỏ đi lắm à?"
Ôn Lễ Hằng chậc lưỡi khinh bỉ: "Danh ngôn trên chỉ dành cho người bình thường thôi, ví dụ như em. Còn loại thiên tài như tôi thì lúc nào cũng có tư cách để ngông cuồng."
"... Sếp, anh không phải kiểu tự luyến bình thường đâu."
"Sai, kẻ không có thực lực mới gọi là tự luyến. Còn tôi, đây gọi là nhìn rõ bản thân."
Dừng một chút như chợt nhớ ra điều gì, anh đột nhiên nổi điên: "Trợ lý Ninh! Tôi còn chưa đến 30, em đừng có mà làm tròn số!"
"..."
Quả nhiên, đồng nghiệp nói đúng, sau khi đón sinh nhật tuổi 28, sếp cực kỳ nhạy cảm với tuổi tác của mình.