Hai người họ kẻ tung người hứng, nói năng đầy vẻ mỉa mai. Tôi lười chẳng buồn tiếp lời, đứng dậy định đi.
Lục Hứa biến sắc, ngừng nói, vội vàng giữ tôi lại: "Chúng ta cần nói chuyện."
"Nói chuyện gì mà nói, Ninh Tiểu Phong, em lại đây cho tôi."
Ôn Lễ Hằng đột ngột xuất hiện.
Giọng điệu ra lệnh của anh làm tôi giật mình, vô thức gạt tay Lục Hứa ra rồi bước về phía anh.
"Sếp."
Ôn Lễ Hằng nhếch môi, nở một nụ cười "thân thiện": "Tối qua tôi dặn em thế nào hả?"
"... Sếp, tôi chỉ thấy cãi nhau chẳng có ý nghĩa gì thôi."
"Trợ lý Ninh, em định chọc tôi tức c.h.ế.t để em thành trẻ mồ côi à?"
"..."
Ôn Lễ Hằng lườm tôi, đúng kiểu hận sắt không thành thép.
Ôn Lễ Viện từ nãy đến giờ vẫn nín thở hóng chuyện, lúc này mới rón rén tiến lại gần Ôn Lễ Hằng.
"Anh, sao anh lại ở đây? Đi công tác ạ?"
"Đừng có lại gần thế."
"Tại sao ạ?"
"Làm anh thấy xấu lây rồi."
Ôn Lễ Viện: "..."
...
Khi bị Ôn Lễ Hằng kéo đi, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để bị mắng thêm trận nữa.
Thế nhưng thật bất ngờ, anh chẳng hề mắng mỏ gì, chỉ bảo tôi ăn cho no rồi theo anh về làm việc.
"Tuy chúng ta đang bị kẹt ở đây, nhưng điều kiện dù có kém đến đâu, chúng ta cũng phải nỗ lực tạo ra môi trường làm việc, em hiểu chưa trợ lý Ninh?"
Tôi nhìn quanh căn phòng tổng thống xa hoa, rồi lại nhìn Ôn Lễ Hằng đang bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, ngập ngừng gật đầu: "Vâng..."
"Vụ kiện này tôi có thêm một vài yêu cầu mới, em sửa lại hợp đồng đi."
"Dạ."
Tôi lướt qua những yêu cầu mới của anh ta, hơi lưỡng lự: "Sếp, chúng ta nâng giá lên cao thế này, khách hàng có nổi giận không?"
"Hợp đồng là sự tự nguyện của đôi bên, ông ta không thích thì đi tìm người khác. Có điều vụ này khó nhằn như vậy, ngoài tôi ra, chẳng ai giúp ông ta thắng nổi đâu."
"..." Thật là tự tin quá mức.
"Trợ lý Ninh, em phải nhớ kỹ, khi thực lực của em đủ mạnh, cả thế giới sẽ phải chiều theo em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"... Vâng."
"Còn khi em yếu đuối, sự im lặng của em sẽ bị coi là đờ đẫn, sự không tranh với đời của em sẽ bị coi là nhu nhược, sự thân thiện của em sẽ bị coi là nịnh bợ—"
"Sếp, tôi hiểu rồi!"
"Chậc. Ngay cả việc em nóng nảy cũng bị coi là thiếu tinh tế đấy."
"..."
Khách sạn có dịch vụ ngâm suối nước nóng miễn phí.
Ôn Lễ Hằng nói không được lãng phí, nhất quyết bắt tôi phải đi ngâm mình một chút.
Vừa bước vào, tôi đã đụng ngay Cố Yến. Nhìn bộ dạng cô ta không giống như đi tắm, mà giống như thấy tôi đi nên mới cố tình bám theo.
"Tiểu Phong, tiện nói chuyện một chút không?"
Cô ta lại bày ra cái vẻ mặt như sắp sửa tính kế tôi năm xưa, tôi cảnh giác nhìn cô ta: "Cô muốn nói gì?"
"Có phải cậu đang giận mình không? Vì năm năm trước mình vô ý ngã, Lục Hứa quá lo lắng nên mới hiểu lầm cậu."
"Cô nghĩ nhiều rồi, chuyện năm năm trước tôi sớm đã quên sạch."
"Thế à?" Cô ta mỉm cười rạng rỡ, "Vậy cậu còn thích Lục Hứa không?"
Còn thích Lục Hứa không?
Thực ra sau này tôi đã tự hỏi mình câu đó không dưới một lần. Trước khi Lục Hứa xuất hiện trở lại, tôi cũng không rõ câu trả lời. Nhưng sau khi gặp lại anh ta, tôi dường như đã có kết quả cho mình.
"Xem ra là còn thích rồi. Vậy nên lần này cậu cố tình đến đây để gặp anh ấy sao? Cậu định giành với mình à? Dù sao chúng ta cũng là chị em tốt, cậu đi cướp bạn trai của bạn thân, không hay lắm đâu nhỉ?"
Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ, Cố Yến đã tự mình thêu dệt nên một kịch bản hoàn hảo.
"Cậu không thắng nổi mình đâu. Đừng nói đến việc mình và Lục Hứa đã ở bên nhau suốt những năm qua, bọn mình còn chuẩn bị đính hôn rồi. Trước đây cậu chỉ là con gái của người giúp việc nhà anh ấy, mẹ anh ấy không thích các cậu đâu, nếu không thì mẹ cậu đã chẳng bị đuổi đi như thế."
"Mẹ tôi bị đuổi đi sao?" Tôi kinh ngạc ngắt lời, "Sao cô biết?"
Cô ta lại cười, nhưng không giải đáp. Cô ta liếc nhìn xung quanh một lượt, đột nhiên bước đến gần bờ nước, giả vờ hụt chân. Trước khi ngã xuống, cô ta kéo tay tôi, khiến người đứng xa nhìn vào trông như thể tôi đã đẩy cô ta vậy.
Nghe thấy tiếng nước b.ắ.n tung tóe, tôi chỉ biết cạn lời.
Lại bổn cũ soạn lại.
Nhật Nguyệt
Chắc hẳn Lục Hứa đang ở gần đây!
Quả nhiên, tiếng kêu cứu của Cố Yến đã thu hút Lục Hứa chạy tới. Anh ta bàng hoàng nhìn tôi đang đứng trên bờ, rồi lại nhìn Cố Yến đang vùng vẫy dưới nước. Đợi đến lúc đối phương sắp "c.h.ế.t đuối" đến nơi, anh ta mới nhảy xuống vớt người lên.
Vì đều chuẩn bị đi ngâm suối nước nóng nên cả hai mặc rất ít vải, lại còn bị dính nước, lúc leo lên bờ trông họ ôm ấp nhau vô cùng thân mật và ám muội. Mà Lục Hứa dường như không nhận ra, hoặc cũng chẳng bận tâm đến việc gần gũi với Cố Yến.
Anh ta giận dữ quát tôi: "Ninh Tiểu Phong! Trước đây tôi cứ ngỡ cậu chỉ là vô ý, xem ra cậu thực sự rất độc ác! Tại sao cậu lại đối xử với Cố Yến như vậy? Tức giận thì cũng phải có giới hạn thôi chứ!"
"Lục Hứa, không phải, không phải đâu, không phải Tiểu Phong đẩy em, là em tự mình không cẩn thận ngã xuống."
"Em không cần phải bao che cho cô ta nữa. Em không thấy cô ta vừa nãy đứng trơ mắt ra nhìn mà chẳng thèm quan tâm đến em sao? Cố Yến à, cô ta đã thay đổi từ lâu rồi!"
"Chậc."