Tôi mất kiên nhẫn ngắt lời, bước tới trước mặt họ.
"Phải, đúng rồi, là tôi đẩy đấy."
Ôn Lễ Hằng nói khi muốn tính kế người khác thì phải nhanh, mạnh, dứt khoát, không được để đối phương có cơ hội phản ứng.
Thế nên.
"Lục Hứa."
Tôi vung chân đạp thẳng một cú vào người Lục Hứa. Người anh ta đang sũng nước, mặt sàn lại trơn nên anh ta trượt đi, rơi tõm xuống nước. Cố Yến tròn mắt kinh ngạc, còn chưa kịp phản ứng thì tôi cũng đạp luôn cô ta xuống.
"Nhìn cho kỹ nhé, lần này mới chính là tôi đẩy."
Tiếng động lớn cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Có điều mọi người không lo lắng chuyện đuối nước, mà là -
"Sao đàn ông lại chạy sang bên khu của nữ thế kia?"
"Cặp đôi trẻ con, thật là thiếu ý thức, định công khai chơi trò gì ở đây đấy!"
Lục Hứa đứng dưới nước, mực nước mới chỉ đến thắt lưng. Anh ta xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai, cả đời này chắc chưa bao giờ mất mặt đến thế. Anh ta chỉ biết nhìn tôi với khuôn mặt tối sầm: "Ninh Tiểu Phong!"
"Đã c.h.ế.t đuối đâu mà gọi hồn tôi thế?"
Quả nhiên, thỉnh thoảng con người ta cũng nên phát điên một chút. Bây giờ tôi mới thấu hiểu được niềm vui của Ôn Lễ Hằng.
Ngày nào cũng cà khịa cả thế giới, chắc chắn anh ta sướng phát điên lên được ấy nhỉ?
...
Tôi không biết chuyện xảy ra ở suối nước nóng làm sao mà Ôn Lễ Hằng biết được. Trên đường xuống núi, lần đầu tiên anh khen ngợi tôi:
"Trợ lý Ninh, vốn dĩ tôi thấy em hết t.h.u.ố.c chữa rồi, nhưng giờ xem ra vẫn còn chút hy vọng. Lần này làm tốt lắm."
Nhật Nguyệt
Thật ra lúc đó tôi chỉ vì quá tức giận nên mới mất lý trí mà làm ra chuyện quá khích như vậy. Nhưng giờ khi lý trí đã quay lại, đứng trước mặt Ôn Lễ Hằng, tôi lại thấy chột dạ. Đặc biệt là khi anh bảo sẽ thưởng cho tôi.
"Không cần đâu sếp -"
"Thưởng cho em thêm mấy vụ kiện lớn nữa! Về văn phòng mà tăng ca đi!"
"..." Tôi xin cảm ơn anh nhiều lắm.
"Sao, không vui à? Tôi cũng tăng ca mà, có tôi ở bên cạnh, em thấy ấm ức cái gì?"
"Sếp, anh tăng ca là vì bản thân anh, còn tôi tăng ca là để giúp anh kiếm tiền. Anh thấy sao?"
"Ồ? Lập luận sắc bén đấy, khá khen."
"..." Anh đúng là bậc thầy trong việc chọn lọc thông tin để nghe mà.
Tôi cứ ngỡ lần trước đạp Lục Hứa xuống nước thì anh ta sẽ nổi giận và không bao giờ tìm tôi nữa. Không ngờ, tôi vừa đi làm lại được một tuần đã đụng mặt anh ta ngay gần công ty.
"Tiểu Phong."
Đến gần tôi mới nhận ra hôm nay anh ta quàng một chiếc khăn len. Nhìn những đường kim mũi chỉ vụng về trên chiếc khăn đó, tôi vô thức nhíu mày.
Quá đỗi quen thuộc...
"Tôi có chuyện muốn nói với em."
Tôi nhíu mày: "Sao, lại định đến tính sổ thay cho bạn gái anh à? Đừng hòng, tôi sẽ không xin lỗi đâu."
"... Cô ấy không phải bạn gái tôi. Từ trước đến nay vẫn vậy."
Tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu cậu ta lại định diễn trò gì.
"Xin lỗi em. Là do trước đây tôi đã hiểu lầm em. Tôi không ngờ chuyện ở suối nước nóng thực sự là do Cố Yến tự mình nhảy xuống."
Nói xong, anh ta đột nhiên tháo chiếc khăn xuống đưa cho tôi.
"Chiếc khăn này là của em đúng không, những năm qua tôi vẫn luôn giữ gìn nó rất cẩn thận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tôi nhớ là mình chưa bao giờ tặng nó cho anh."
"Em không đưa trực tiếp cho tôi, nhưng vốn dĩ em định tặng nó cho tôi mà, phải không?"
Tôi sững sờ vì không ngờ anh ta lại biết. Nhưng ngay giây tiếp theo, một cơn giận không tên bùng lên dữ dội.
"Hóa ra anh luôn biết chuyện đó?"
Trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ chột dạ, nhưng vẫn cố giải thích: "Tôi từng thấy nó trong hộc bàn của em. Sau khi em đi, tôi thấy nó xuất hiện ở hộc bàn phía trước tôi..."
"Anh đừng nói nữa."
Giọng tôi bình thản, không một chút gợn sóng. Hàng mi Lục Hứa khẽ run lên.
"Đây là món quà sinh nhật em định tặng tôi đúng không? Nhưng đêm đó tại sao em lại không đưa?"
"Anh nghĩ là tại sao?"
"Có phải em đã hiểu lầm tôi và Cố Yến ở bên nhau không?"
Tôi cau mày, cố nén sự bực bội.
Anh ta bắt đầu cuống quýt: "Dạo gần đây tôi mới hiểu ra tại sao em đột ngột xa lánh tôi. Xin lỗi em, nhưng thực sự tôi không hề ở bên Cố Yến! Tôi cũng không biết tại sao ở trường lại đồn thổi như thế, người tôi thích vẫn luôn là em..."
"Đủ rồi." Tôi ngắt lời.
Anh ta nhìn tôi đầy vẻ dò xét.
Tôi cười mỉa: "Anh đừng có giả vờ ngây thơ nữa. Anh là người trong cuộc, bao nhiêu lần bị người ta gán ghép với Cố Yến, chẳng lẽ anh không rõ sao?"
"Tôi... tôi chỉ nghĩ mọi người trêu đùa cho vui thôi..."
"Phải rồi, trêu đùa cho vui... Thế nên khi mọi người bảo tôi là cái đuôi nhỏ, là đứa đi theo hầu hạ anh và Cố Yến, anh cũng thấy vui và cười theo đúng không?"
Mặt Lục Hứa trắng bệch: "Không phải như thế đâu..."
"Không phải như thế, vậy thì là như thế nào?" Giọng nói đầy vẻ mỉa mai của Ôn Lễ Hằng vang lên từ phía sau.
Tôi ngoái đầu nhìn lại. Anh mỉm cười nhìn tôi: "Trợ lý Ninh, em đi muộn năm phút. Tháng này mất tiền chuyên cần rồi nhé."
Tôi hít một hơi thật sâu, quay sang lườm kẻ gây họa.
Lục Hứa cúi đầu: "Tiểu Phong, tiền chuyên cần tôi sẽ bù cho em."
"Nhân viên của tôi, cần anh lo chắc?"
Ôn Lễ Hằng nhìn Lục Hứa với vẻ khinh bỉ: "Này cậu em, mấy cái chiêu trò này của cậu lừa được mấy đứa ngốc như trợ lý Ninh thôi, chứ đối với tôi thì chưa đủ trình đâu."
Lục Hứa nhíu mày: "Chuyện giữa tôi và cô ấy liên quan gì đến anh?"
"Ô kìa, tự ái rồi à, nhảy dựng lên rồi à? Chột dạ đúng không?"
"Sếp..." Tôi kéo nhẹ tay áo Ôn Lễ Hằng, ra hiệu bảo anh kìm chế lại một chút. Nhưng anh gạt tay tôi ra.
"Không lẽ em thực sự tin lời cậu ta nói là cậu ta không biết gì sao? Em nghĩ cậu ta không nhận ra con nhỏ trà xanh kia thích mình à?"
"Cậu ta biết tỏng là cả em và con nhỏ đó đều thích mình, nhưng cậu ta lại giả vờ như không biết."
"Vừa được tận hưởng sự sùng bái cô độc, hèn mọn của em, lại vừa được tận hưởng sự ngưỡng mộ của người khác khi được hoa khôi thích. Loại đàn ông này thật là đáng sợ!"
Ôn Lễ Hằng cứ mở miệng ra là "trà xanh", sắc mặt Lục Hứa vô cùng tệ hại, tôi thực sự lo hai người họ sẽ lao vào đ.á.n.h nhau ngay trước cửa công ty.
Khổ nỗi cái người tên Ôn Lễ Hằng này chẳng chịu dừng lại, còn vỗ vai tôi đầy vẻ tâm huyết:
"Chỉ riêng việc con nhỏ trà xanh kia năm lần bảy lượt hãm hại em mà cậu ta còn không phân biệt nổi chiêu trò của nó, thì loại đàn ông này cũng vứt đi cho rồi."
Dừng lại một chút như chợt nhớ ra, anh bổ sung: "À đương nhiên, nếu cậu ta phân biệt được mà vẫn giả ngu thì còn đáng vứt đi hơn nữa!"
"Sếp, biết anh giỏi rồi, tôi biết rồi, biết rồi mà."
"Biết rồi là tốt, vậy hai người cứ tâm sự đi, tôi đi làm đây."
"..." Cũng không cần phải báo cáo cho tôi biết anh định đi đâu đâu.