Kể từ đêm ba tháng trước ấy, Chu Thư Sùng giống như biến thành một con người khác. Những bữa tiệc tùng xã giao không cần thiết anh đều đẩy được thì đẩy, thời gian ở nhà bỗng nhiên nhiều đến lạ kỳ. Giống như sau bao nhiêu giông bão, cuối cùng anh cũng nhớ ra một người chồng thì nên làm những gì.
Chỉ tiếc là, Y Nhân đã không còn cần những thứ đó nữa rồi.
"Nghỉ sớm đi."
Chu Thư Sùng đứng ở cửa phòng ngủ, bỏ lại một câu nói trầm thấp rồi có chút cô độc xoay người đi vào thư phòng. Y Nhân nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng không một chút gợn sóng, tiếp tục thu dọn những món đồ cuối cùng vào vali.
Sáng thứ Tư, thời tiết âm u, sương mù bao phủ khắp thành phố.
Y Nhân xách chiếc vali kéo cỡ lớn thong thả bước xuống lầu. Vừa bước vào phòng khách, cô đã thấy Chu Thư Sùng ngồi trầm mặc trên sofa từ bao giờ. Khói t.h.u.ố.c tàn lụi trong chiếc gạt tàn đầy ắp, gương mặt anh tiều tụy, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u, dáng vẻ giống như cả đêm qua không hề chợp mắt.
Trên bàn trà mặt đá lạnh lẽo, đặt hai bản tài liệu giống hệt nhau. Nơi góc trang giấy, chữ ký "Chu Thư Sùng" bằng mực đen rạch ròi, sắc lẹm đã được ký sẵn.
Y Nhân khẽ nhướng mày, có chút khó hiểu nhìn người đàn ông trước mặt.
hằng nguyễn
Chu Thư Sùng không ngước lên, ngón tay run rẩy đẩy tập hồ sơ về phía cô:
"Không phải em luôn muốn rời khỏi đây sao? Ký nó đi, từ nay về sau em hoàn toàn tự do."
Đó là Thỏa thuận ly hôn.
Y Nhân nhìn lướt qua tiêu đề, đến một cái liếc mắt vào nội dung phân chia tài sản cũng lười thực hiện. Cô dửng dưng kéo tay cầm vali, bước ngang qua người anh như thể anh chỉ là một khúc gỗ vô tri vô giác.
"Tần Y Nhân, em đứng lại!"
Chu Thư Sùng sa sầm mặt, sự kiêu ngạo thường ngày sụp đổ, anh hốt hoảng đuổi theo, chặn ngay trước cánh cửa lớn. Thanh âm của anh khàn đặc, chứa đựng nỗi uất nghẹn: "Rốt cuộc là em đang nghĩ cái gì trong đầu vậy hả?"
Y Nhân chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào anh, bình thản nhả chữ:
"Tôi sẽ không ký. Cuộc hôn nhân này, tôi không ly hôn."
Trong khoảnh khắc ấy, Y Nhân bắt gặp một tia sáng đột ngột lóe lên trong đôi mắt thâm trầm của chồng mình.
Anh đang tự mãn. Anh tưởng rằng cô vẫn là người phụ nữ từng yêu anh đến đ.á.n.h mất bản thân bốn năm trước, tưởng rằng đến giây phút cuối cùng cô vẫn luyến tiếc, không nỡ buông tay đoạn tình cảm này nên mới không chịu ký đơn.
"Y Nhân, nếu em vẫn còn yêu anh, vậy chúng ta..." Chu Thư Sùng tiến lên một bước, giọng nói vô thức mềm mỏng hơn, mang theo chút cầu xin khẩn thiết.
"Yêu hay không yêu..." Y Nhân khẽ cười, thanh âm trong trẻo như tiếng chuông gió nhưng lại lạnh thấu xương, cô nhẫn tâm cắt ngang lời anh: "...Thực sự không còn quan trọng nữa rồi. Thư Sùng, anh quên rồi sao? Chính miệng anh từng dạy tôi, người trưởng thành ra ngoài xã hội thì đừng bao giờ nói chuyện tình cảm, hãy nói chuyện lợi ích thực tế. Hiện tại tôi thấy cuộc hôn nhân này vẫn còn giá trị lợi dụng đối với tôi."
Gương mặt tuấn tú của Chu Thư Sùng lập tức cứng đờ, nụ cười vừa nhen nhóm tắt ngấm.
Trước đây, vì sự dung túng của anh dành cho Hứa Thanh, Y Nhân đã không biết bao nhiêu lần khóc lóc đòi ly hôn. Mà mỗi lần như thế, Chu Thư Sùng vĩnh viễn chỉ dùng một thái độ cao cao tại thượng để nhìn cô, lạnh lùng ném ra những lời nhục mạ: "Bây giờ em hoàn toàn dựa vào anh nuôi sống, rời khỏi anh, ngay cả một chỗ che mưa che nắng ở cái thành phố này em cũng không có. Nghĩ cho kỹ rồi hãy làm loạn."
Anh xót thương Hứa Thanh, không nỡ để ả nhân tình chịu chút tủi thân nào. Bất kể Hứa Thanh làm ra trò bỉ ổi gì, anh cũng chỉ quay sang trách mắng cô không đủ rộng lượng, không xứng đáng làm đại thiếu phu nhân. Chỉ cần chuyện náo động đến mức ly hôn, anh liền dùng quyền lực và tiền bạc để phản chế, bóp nghẹt cô.
Khi đó, vì còn yêu, vì không cam lòng nhìn thanh xuân của mình bị hủy hoại, nên cô mới ngu ngốc làm ầm ĩ ngoài miệng để cầu xin chút sự chú ý của anh. Chu Thư Sùng hiểu rõ điều đó hơn ai hết, anh nắm thóp được tình yêu rẻ mạt của cô để chà đạp.
Nhưng bây giờ, thứ tình yêu ngu muội ấy đã rút khỏi sân khấu cuộc đời cô từ lâu rồi. Sân khấu này hiện tại chỉ còn lại màn đấu trí lạnh lùng giữa hai người trưởng thành mà thôi.
Y Nhân mỉm cười, tiến lên một bước, giúp anh phân tích đầu đuôi gốc rễ:
"Ba tháng trước, studio của tôi vừa vặn đang tiếp xúc với một dự án lớn mang tầm quốc tế ở nước ngoài. Anh có biết tại sao một studio nhỏ của tôi lại dễ dàng được phê duyệt một dự án béo bở như thế không? Tất cả là nhờ cái danh xưng 'Chu phu nhân' này đấy."
Sắc mặt Chu Thư Sùng đại biến, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
"Bốn năm qua, studio của tôi nhận được bao nhiêu hợp đồng lớn, trong lòng Chu tổng anh chắc chắn phải là người rõ nhất chứ? Chẳng phải những đối tác đó đều phải nể mặt mũi của tập đoàn Chu thị, nể mặt cái ghế Chủ tịch của anh sao?" Y Nhân nhếch môi, nụ cười càng lúc càng rạng rỡ: "Cho nên, tôi quyết định không ly hôn nữa. Chuyện này chẳng liên quan gì đến yêu hay hận cả, chỉ đơn giản là..."
Cô ghé sát tai anh, thì thầm hai chữ dứt khoát: "...Có lợi."
Chu Thư Sùng đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, toàn thân loạng choạng như vừa bị ai đó giáng một cú đ.ấ.m ngàn cân thẳng vào mặt. Sự thật này còn tàn nhẫn hơn cả việc cô nói cô hận anh. Cô không hận, cô chỉ đang xem anh như một công cụ kiếm tiền không hơn không kém.
"Sau này anh muốn dây dưa, muốn cung phụng Hứa Thanh thế nào cũng được, tôi không quan tâm. Lần này tôi đi Anh quốc, ít nhất nửa năm sau mới về." Y Nhân dứt khoát kéo cánh cửa lớn ra, gió lạnh ùa vào phòng: "Thủ tục ly hôn phiền phức quá, chia chác tài sản lại càng đau đầu. Cứ giữ nguyên hiện trạng đi, đôi bên cùng có lợi."
Trước khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, như nhớ ra điều gì, cô quay đầu lại bổ sung thêm một câu đầy ẩn ý: "À đúng rồi, nhắc nhở anh một câu, chơi bời bên ngoài tuyệt đối đừng để xảy ra 'án mạng'. Cái danh nghĩa con riêng mang dòng m.á.u thấp kém, dù sao truyền ra ngoài cũng khó nghe lắm, ảnh hưởng đến cổ phiếu tập đoàn đấy."
Nói xong, cô dứt khoát kéo vali bước đi, tiếng giày cao gót nện xuống hành lang vang lên đầy kiêu hãnh, không một lần quay đầu nhìn lại người đàn ông đang sụp đổ phía sau.
Ngồi trong thang máy kính của tòa chung cư cao cấp, Y Nhân nhìn gương mặt mình phản chiếu qua tấm gương đối diện. Gương mặt ấy không khóc, cũng không cười, chỉ có một sự bình thản đến cực điểm.
Cô đã lừa anh. Lần này ra nước ngoài, nếu dự án kia thành công vang dội, cô sẽ tìm cách chuyển toàn bộ tài sản ra nước ngoài và định cư luôn ở đó, vĩnh viễn không bao giờ bước chân trở lại mảnh đất danh lợi thối nát này nữa.
Tại cửa ra vào phòng chờ lên máy bay của sân bay quốc tế, Y Nhân vừa mới lấy hộ chiếu và vé máy bay ra khỏi túi xách.
Đột nhiên, hai người đàn ông mặc cảnh phục nghiêm chỉnh từ trong đám đông bước nhanh tới, trực tiếp sải bước chặn ngay trước mặt cô. Họ giơ ra một tấm thẻ công vụ, thanh âm lạnh lùng, nghiêm nghị:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cô Tần Y Nhân, cô bị tình nghi có liên quan trực tiếp đến một vụ án mạng nghiêm trọng. Mời cô đi theo chúng tôi về cục để hỗ trợ điều tra."
Y Nhân đứng bất động tại chỗ, nhìn hai người cảnh sát trước mặt, đột nhiên cô khẽ bật cười thành tiếng.
Lại nữa rồi.
Cái trò dựng chuyện, hãm hại, gây rắc rối để bôi nhọ danh dự của cô, bốn năm qua Hứa Thanh đã chơi đi chơi lại đến mức nhàm chán, cô sớm đã quen đến mức vô cảm rồi. Cô nghĩ lần này chắc ả ta lại tự rạch tay rồi đổ tội cho cô thuê người hành hung.
Y Nhân nghiêng người, định thản nhiên vòng qua họ để tiếp tục check-in: "Phiền các anh tránh đường, tôi sắp trễ giờ bay."
Thế nhưng, người cảnh sát nam bên trái không hề nhượng bộ, anh ta chậm rãi đưa tay vào túi hồ sơ, rút ra một tấm ảnh hiện trường vụ án đã được phong tỏa, xoay ngược lại đặt sát trước mắt cô.
Y Nhân vô thức liếc mắt nhìn thoáng qua tấm hình, trong giây lát, đồng t.ử cô bỗng chốc mở to dữ dội, nụ cười trên môi đông cứng hoàn toàn.
Phòng thẩm vấn của cục cảnh sát, không khí đậm đặc mùi t.h.u.ố.c tẩy và sự áp bách lạnh lẽo.
Đối diện với Y Nhân trên chiếc ghế sắt là hai điều tra viên, một nam một nữ, gương mặt họ nghiêm nghị, hoàn toàn không có một chút biểu cảm thừa thãi nào.
"Cô Tần, ba tháng trước, chính xác là vào tối ngày mười mười bảy tháng chín, cô đã ở đâu, làm gì?" Nữ cảnh sát lật mở trang đầu tiên của biên bản thẩm vấn, lạnh lùng lên tiếng.
Y Nhân ngồi tựa lưng vào ghế, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ. Cô không hiểu tại sao cảnh sát lại đột ngột lật lại chuyện của ba tháng trước.
Tháng chín năm đó... chính là khoảng thời gian đau đớn, kinh hoàng nhất trong cuộc đời cô. Trong cùng một tháng, cô vừa mất đi chú ch.ó cưng Niên Niên đã gắn bó với mình từ thời đại học, vừa mất đi đứa con tội nghiệp chưa kịp thành hình trong bụng... Đó là vết thương đẫm m.á.u mà cô thề sẽ chôn sâu dưới đáy lòng, không bao giờ muốn chạm tới nữa.
Y Nhân cụp mi mắt giấu đi tia đau thương, cười lạnh một tiếng đáp: "Ở nhà. Tối hôm đó tôi ở nhà ngủ, Chu Thư Sùng cũng ở đó làm chứng."
Nam cảnh sát ngồi bên cạnh lật biên bản lời khai đi kèm, giọng điệu đanh thép: "Nhưng trong biên bản lấy lời khai ban đầu, anh Chu Thư Sùng lại khẳng định tối hôm đó cô có ra ngoài từ sớm, tận rạng sáng ngày hôm sau mới trở về nhà."
"Vậy thì sao?" Y Nhân khẽ cười mỉa mai: "Nếu tôi thực sự muốn ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Hứa Thanh để trả thù, tại sao tôi phải ngu ngốc đợi đến tận bây giờ? Đợi đến khi cuộc hôn nhân của tôi và anh ta đã mục nát hoàn toàn, trái tim tôi đã c.h.ế.t lặng rồi mới ra tay sao?"
"Không phải là bây giờ!" Nữ cảnh sát đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như d.a.o găm khóa c.h.ặ.t lấy cô: "Thời gian t.ử vong chính xác của nạn nhân Hứa Thanh được xác định là vào ba tháng trước, tức là ngay trong đêm ngày mười mười bảy tháng chín. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng từ camera giám sát của khu chung cư."
Nói rồi, cô ấy đẩy một tấm ảnh chụp màn hình camera được phóng to sang trước mặt Y Nhân.
Dưới ánh đèn đường lờ mờ của khu căn hộ nơi Hứa Thanh ở, một bóng người phụ nữ mặc áo khoác măng tô tối màu, che kín mặt đang vội vã bước vào sảnh. Góc nghiêng và bóng lưng ấy... đúng là giống Y Nhân đến tám chín phần mười.
"Đây là hình ảnh ghi lại vào lúc mười giờ ba phút tối hôm đó, cô đã xuất hiện dưới tòa nhà căn hộ của Hứa Thanh. Cô giải thích thế nào về việc này?"
To Toàn thân Y Nhân cứng đờ tại chỗ, đầu óc cô ong lên một tiếng dữ dội.
Ba tháng trước? Hứa Thanh đã c.h.ế.t từ ba tháng trước?
Cô trừng trừng mắt nhìn chằm chằm vào tấm ảnh kia, trong đầu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ kinh hoàng, dòng m.á.u trong người cô như đóng băng, lòng càng lạnh thêm mấy phần.
"Tôi hiểu rồi..." Y Nhân lầm bầm, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy châm biếm.
Hai viên cảnh sát nhíu mày, nhìn nhau một cái: "Cô hiểu chuyện gì?"
Y Nhân chậm rãi dựa người vào thành ghế sắt, ánh mắt nhìn thẳng vào điều tra viên: "Tất cả những chuyện này, đều là do một tay Chu Thư Sùng sắp xếp và dàn dựng đúng không?"
"Cô Tần, mong cô chú ý thái độ, chúng tôi đang làm việc dựa trên chứng cứ pháp lý..."
"Chứng cứ?" Y Nhân thô bạo cắt ngang lời nam cảnh sát, giọng nói của cô run lên vì phẫn nộ: "Các anh là công chức nhà nước, sao có thể tùy tiện kết luận một người đã c.h.ế.t từ ba tháng trước chứ? Các anh có biết rõ mấy ngày gần đây, chính mắt tôi vẫn thấy cô ta bám đuôi theo dõi tôi, hôm kia còn ngang nhiên chạy đến tận cửa nhà tôi đứng khiêu khích, thậm chí ngày hôm qua cô ta còn tự tay hắt sơn đỏ lên chiếc xe của tôi không? Một người đã c.h.ế.t ba tháng rồi mà vẫn có thể bò ra khỏi quan tài để đi hắt sơn à?!"
Cô đập mạnh tay xuống bàn, kích động nói tiếp: "Trên hung khí g.i.ế.c người chỉ có duy nhất dấu vân tay của một mình tôi sao? Chẳng phải điều đó càng chứng minh rõ ràng có kẻ cố tình lau sạch các dấu vết khác rồi ngụy tạo sao? Chu Thư Sùng có tiền, có quyền, đối với anh ta mà nói, muốn bỏ tiền ra mua chuộc vài kẻ làm chứng giả hay tạo hiện trường giả thì có gì là khó khăn chứ?"
Nữ cảnh sát vẫn giữ nguyên gương mặt không cảm xúc, lạnh lùng lật sang một trang tài liệu khác: "Cơ quan pháp y và trung tâm giám định dấu vết tội phạm của chúng tôi là những cơ quan độc lập, hoạt động hoàn toàn theo pháp luật, tuyệt đối không bao giờ tồn tại chuyện bị mua chuộc bởi bất kỳ thế lực tài phiệt nào."
Y Nhân bật cười thành tiếng, nụ cười tràn ngập sự tuyệt vọng và chua chát: "Các anh quả thực quá ngây thơ rồi. Anh ta là ai chứ? Là ông chủ tối cao của tập đoàn Chu thị, nửa bầu trời của cái thành phố này đều do một tay anh ta che chở và thao túng. Các anh tưởng..."
Bốp!
Nam cảnh sát đập mạnh cuốn sổ xuống bàn, giọng nói không lớn nhưng trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối của luật pháp: "Cô Tần Y Nhân! Mong cô nghiêm túc một chút cho tôi!"
Cú đập bàn khiến Y Nhân lập tức câm nín, những lời định nói nghẹn ứ lại nơi cổ họng.
Đúng rồi... Chu Thư Sùng là người đàn ông thâm sâu, tàn nhẫn đến mức nào, chính cô là người hiểu rõ hơn ai hết. Làm sao anh ta có thể dễ dàng buông tha, để cô thảnh thơi bay ra nước ngoài sống một cuộc đời tự do tự tại như thế được chứ?
Trong ký ức hỗn loạn, cô mơ hồ nhớ lại một buổi tối sau khi đứa con mất đi, Chu Thư Sùng từng đứng bên giường bệnh nhìn cô bằng ánh mắt u tối, lạnh lẽo nói rằng anh nhất định phải đòi lại một lời giải thích thỏa đáng cho hai con thỏ đã c.h.ế.t của Hứa Thanh.
Hóa ra... cái giá mà gã đàn ông tồi tệ ấy bắt cô phải trả để đền mạng cho hai con thỏ của nhân tình, lại tàn độc và lớn lao đến mức này. Anh ta muốn dùng một bản án g.i.ế.c người để triệt để hủy hoại cả cuộc đời cô.
"Hơn nữa," nữ cảnh sát kéo tập hồ sơ kỹ thuật hình sự về phía mình, gõ ngón tay vào bản báo cáo kết quả: "Dựa trên kết quả giám định chuyên môn, trên hung khí gây án chỉ thu thập được duy nhất dấu vân tay hoàn chỉnh của một mình cô, hoàn toàn không có dấu vết của người thứ hai."
Cô ấy ngước mắt lên nhìn Y Nhân, phân tích một cách duy lý: "Nếu đây thực sự là do một tay Chu Thư Sùng ngụy tạo và lau chùi dấu vết như cô nói, thì anh ta hoặc là phải lau sạch sành sanh toàn bộ cán d.a.o, hoặc là vô tình phải tự để lại dấu vân tay của chính mình. Trên đời này hoàn toàn không có lý do logic nào khiến anh ta tỉ mỉ lau chùi mà lại cố tình giữ lại nguyên vẹn duy nhất một mình dấu vân tay của cô một cách hoàn hảo đến như vậy."