Dưới Ánh Hoàng Hôn Của Ký Ức

Chương 5



Nhìn đống hồ sơ kỹ thuật hình sự lạnh lẽo đặt trên bàn, l.ồ.ng n.g.ự.c Y Nhân thắt lại đau đớn. Bóng hình của chú ch.ó nhỏ Niên Niên đột ngột hiện về trong tâm trí cô. Ngày hôm đó, khi bị trúng bã độc, nó sùi bọt mép, bốn cái chân gầy guộc co giật loạn xạ dưới chân cô, đôi mắt ầng ậng nước như thể đang cầu cứu chủ nhân.

Hốc mắt Y Nhân đỏ bừng, những ký ức kinh hoàng đan xen giữa đứa con chưa kịp chào đời và chú ch.ó nhỏ trung thành khiến cô không chịu nổi áp lực.

"Tại sao..." Cô ôm c.h.ặ.t lấy đầu, bờ vai gầy run rẩy dữ dội, thanh âm khản đặc chứa đựng sự uất nghẹn tột cùng: "Tôi đã chủ động lùi bước hết lần này đến lần khác rồi, tại sao anh ta vẫn không chịu buông tha? Tại sao anh ta cứ phải dồn tôi vào chỗ vạn kiếp bất phục thế này..."

Viên cảnh sát nam nhìn người phụ nữ kiều diễm nhưng gầy gò trước mặt, trong mắt thoáng qua một tia thông cảm kín đáo. Anh ta thở dài, giọng nói dịu đi đôi chút nhưng vẫn giữ nguyên nguyên tắc:

"Cô Tần, chúng tôi rất tiếc. Nhưng hiện tại chuỗi chứng cứ vật chứng và nhân chứng đã hoàn chỉnh một cách hoàn hảo, chúng tôi bắt buộc phải tiến hành bắt giữ và xử lý theo đúng trình tự pháp luật trước."

"Trình tự?" Y Nhân đột ngột đứng bật dậy, lực chân mạnh đến mức làm chiếc ghế sắt phía sau ngã rầm ra sàn nhà, phát ra tiếng động ch.ói tai. Cô nhìn thẳng vào hai điều tra viên, cười một cách điên dại: "Trình tự cái gì chứ?! Các anh rõ ràng đang tự biến mình thành họng s.ú.n.g để cho Chu Thư Sùng tự do sai khiến!"

Cạch.

Đúng lúc bầu không khí trong phòng thẩm vấn đang căng thẳng như sắp nổ tung, cánh cửa đột ngột bị thô bạo đẩy ra từ bên ngoài.

Chu Thư Sùng sải bước tiến vào. Gương mặt anh nặng nề như sương phủ, đôi mắt thâm quầng nhìn Y Nhân, trong đó chứa đựng vô số cảm xúc phức tạp mà cô không tài nào hiểu nổi. Anh đứng lại cách cô vài bước, mím c.h.ặ.t môi, thanh âm khàn khàn vang lên:

"Y Nhân... chuyện này, em nhận tội đi."

Oanh!

Vừa nghe thấy câu nói tàn nhẫn phát ra từ chính khuôn miệng của người đàn ông mình từng yêu sâu đậm, dòng m.á.u toàn thân Y Nhân như dồn hết lên đỉnh đầu. Cơn điên cuồng và sự phẫn nộ triệt để thiêu đốt chút lý trí cuối cùng của cô.

"Là anh! Quả nhiên là do một tay anh đạo diễn!" Y Nhân mất kiểm soát lao thục mạng về phía anh, nhưng nhanh ch.óng bị hai viên cảnh sát lao vào giữ c.h.ặ.t lấy hai cánh tay. Cô giãy giụa điên cuồng, mắt trợn trừng nhìn gã đàn ông tồi tệ trước mặt, gào lên trong nước mắt: "Vì cái con khốn đó, anh thật sự chuyện gì cũng có thể làm được! Kể cả việc đổi trắng thay đen, đẩy vợ mình vào tù!"

Chu Thư Sùng không hề né tránh ánh mắt của cô. Anh đứng im như một pho tượng đá, mặc cho cô nguyền rủa, đôi bàn tay buông thõng bên sườn siết c.h.ặ.t đến mức nổi đầy gân xanh.

"Vì cô ta, anh nhẫn tâm đẩy ngã tôi, làm mất đi đứa con duy nhất của chúng ta!" Giọng Y Nhân nghẹn lại, tiếng gào xé rách cả màn đêm lạnh lẽo: "Vì cô ta, bốn năm qua anh giam cầm tôi trong cái danh Chu phu nhân hờ, khiến tôi sống nhục nhã chẳng khác gì một con ch.ó! Bây giờ, cũng lại vì cô ta, anh đến tận đây ép tôi phải nhận cái tội g.i.ế.c người không phải do tôi làm sao?!"

Y yết hầu của Chu Thư Sùng lên xuống dữ dội, bờ môi run rẩy run lên, mãi một lúc lâu sau mới thốt ra được hai chữ khàn đặc: "Anh không..."

"Anh không cái gì chứ?!" Y Nhân cười sằng sặc, nước mắt tuôn rơi lã chã trên gương mặt nhợt nhạt: "Nếu không phải anh, thì tại sao tất cả mọi bằng chứng, từ camera giám sát cho đến dấu vân tay trên cán d.a.o đều chỉ thẳng về phía tôi một cách hoàn hảo như vậy? Bởi vì anh đã lên kế hoạch tỉ mỉ để sắp xếp tất cả từ lâu rồi! Anh chỉ mong tôi nhanh ch.óng ngồi tù, hoặc bị phán t.ử hình, để anh có thể đường đường chính chính cùng cái hồn ma của con khốn đó song túc song phi chứ gì?!"

Mặc cho cảnh sát dùng lực ấn cô trở lại chiếc ghế sắt, Y Nhân vẫn điên cuồng giãy giụa, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì thiếu oxy: "Chu Thư Sùng! Anh tự đặt tay lên n.g.ự.c sờ thử cái lương tâm của mình xem... À tôi quên mất, loại người cặn bã như anh thì làm gì có lương tâm! Tôi vì anh, vì cái gia đình thối nát này mà hy sinh, trả giá suốt năm năm trời! Năm năm thanh xuân đổi lại sự phản bội và một bản án g.i.ế.c người! Anh chưa từng tin tưởng tôi dù chỉ lấy một ngày!"

Người đàn ông đứng ở cửa khẽ động đậy bờ môi, nhưng trước những lời buộc tội đẫm m.á.u và nước mắt của vợ, anh giống như bị mất đi ngôn ngữ, không thể thốt ra nổi bất kỳ một chữ nào để tự bào chữa.

Y Nhân thở hổn hển, l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như có ngàn mũi d.a.o đ.â.m vào. Đôi mắt cô đỏ rực như m.á.u, nhưng cô kiên cường c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không cho phép bản thân rơi thêm bất kỳ một giọt nước mắt yếu đuối nào trước mặt anh nữa. Cô nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt đầy tia hận thù thấu xương:

"Chu Thư Sùng, anh cứ chống mắt lên mà chờ đấy. Dù Tần Y Nhân tôi có phải c.h.ế.t, tôi cũng sẽ kéo anh xuống địa ngục cùng, tuyệt đối không để cái mưu đồ bẩn thỉu của anh và ả nhân tình được thành công đâu!"

Vừa dứt câu gào thét cuối cùng, một cơn choáng váng dữ dội đột ngột ập tới. Toàn bộ dưỡng khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c như bị rút cạn, trước mắt Y Nhân tối sầm lại hoàn toàn.

Thân hình mảnh mai của cô đổ rụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Trong cơn mê man, cô mơ hồ nghe thấy tiếng người hỗn loạn gọi tên mình, tiếng ghế xê dịch bần bật và một giọng nói quen thuộc mang theo nỗi hoảng loạn tột cùng vang lên bên tai:

"Mau! Mau gọi xe cứu thương đến đây ngay lập tức...!"

Sau đó, thế giới của cô hoàn toàn chìm vào bóng tối tịch mịch.

 

Khi Y Nhân chậm rãi mở mắt tỉnh lại một lần nữa, đập vào mắt cô là trần nhà trắng toát của bệnh viện và mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc. Cổ tay trái của cô nhói đau, một dải ống truyền dịch trong suốt đang chậm rãi đưa những giọt t.h.u.ố.c buốt giá vào cơ thể cô.

Bên mép giường bệnh, Chu Thư Sùng đang gục đầu ngủ thiếp đi vì kiệt sức. Một bàn tay to lớn của anh dù trong giấc ngủ vẫn nắm c.h.ặ.t lấy một góc chăn của cô, giống như sợ chỉ cần nới lỏng ra một chút, người nằm trên giường sẽ lập tức biến mất.

Y Nhân thản nhiên nhìn trần nhà, đầu óc trống rỗng, không một chút cảm xúc.

Đúng lúc đó, một cô y tá trẻ bước vào phòng để thay bình nước biển. Động tác của cô ấy dù đã cố gắng giảm nhẹ hết mức nhưng tiếng sột soạt vẫn đủ để đ.á.n.h thức người đàn ông đang cảnh giác cao độ kia.

Chu Thư Sùng giật mình ngẩng đầu lên. Vừa nhìn thấy đôi mắt mở to của Y Nhân, anh lập tức ngồi thẳng dậy, trong mắt hiện rõ niềm vui mừng khôn xiết xen lẫn sự lo lắng: "Y Nhân, em tỉnh rồi sao? Trong người có chỗ nào khó chịu không? Để anh đi gọi bác sĩ vào kiểm tra cho em..."

"Không cần." Thanh âm của cô lạnh lẽo, phẳng lặng như một mặt hồ đóng băng, trực tiếp đóng băng toàn bộ sự vồ vập của anh.

Chu Thư Sùng khựng lại giữa chừng, nụ cười gượng gạo tắt ngấm trên môi, anh có chút thất vọng và ngượng ngùng ngồi trở lại chiếc ghế da bên giường.

Một lát sau, vị bác sĩ trưởng khoa bước vào. Ông tiến hành kiểm tra mí mắt, đo nhịp tim, lật xem bệnh án rồi cẩn thận ghi chép vào sổ tay, quay sang dặn dò: "Bệnh nhân không có gì quá nghiêm trọng, cơ thể suy nhược cộng thêm việc chịu kích động tâm lý quá lớn dẫn đến ngất xỉu tạm thời. Đề nghị người nhà cho cô ấy ở lại viện theo dõi và tĩnh dưỡng thêm hai ngày."

Chờ cho bóng dáng bác sĩ hoàn toàn khuất sau cánh cửa, không gian phòng bệnh vip lại một lần nữa rơi vào sự im lặng quỷ dị. Chỉ còn lại hai người, Chu Thư Sùng mới khó khăn mở miệng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:

"Chuyện bên phía cảnh sát... anh đã đứng ra dàn xếp ổn thỏa cả rồi. Trước mắt, em cứ yên tâm ở lại đây dưỡng bệnh, tạm thời không cần phải quay lại cục cảnh sát để tiếp nhận điều tra nữa."

Anh dừng lại một chút, quan sát sắc mặt cô rồi nói tiếp: "Anh đã thuê những chuyên gia hàng đầu để làm cho em một bản giám định tâm thần pháp y. Bản báo cáo kết luận rằng tại thời điểm xảy ra vụ án ba tháng trước, em đang rơi vào trạng thái rối loạn tâm thần cấp tính do sang chấn tâm lý mạnh từ việc mất con, hoàn toàn không có đầy đủ năng lực để nhận thức và chịu trách nhiệm hình sự. Anh cũng đã nhờ luật sư đi thương lượng với các bên, chắc chắn có thể bảo lãnh cho em tại ngoại chờ tra xét."

Ha... ha ha...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Y Nhân không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Nụ cười của cô tràn ngập sự châm biếm, chua chát đến tận cùng xương tủy.

"Chu Thư Sùng ơi là Chu Thư Sùng, dùng cái danh 'bệnh tâm thần' để bảo vệ tôi sao? Đây chính là mục đích cuối cùng mà anh cất công thiết kế ra toàn bộ cái bẫy này có đúng không?" Cô quay sang nhìn thẳng vào anh, ánh mắt sắc như d.a.o cạo: "Anh muốn dùng bản giám định điên khùng này để tuyên bố với toàn thể dư luận ngoài kia rằng: Tất cả những việc những ngày qua Hứa Thanh liên tục bám đuôi theo dõi tôi, đến tận nhà khiêu khích tôi, thậm chí gửi những tấm ảnh giường chiếu dơ bẩn của hai người vào máy tôi... tất cả đều là do chứng hoang tưởng và ảo giác của một con điên là tôi tự nghĩ ra đúng không?!"

Chu Thư Sùng như bị những lời sắc bén của cô chọc trúng tim đen, gương mặt anh thoáng qua một tia đau đớn, vội vã quay mặt đi chỗ khác không dám đối diện với ánh mắt cô.

"Anh đưa tôi vào viện điều dưỡng tâm thần, rêu rao với giới truyền thông rằng Chu phu nhân đã hóa điên vì mất con. Chẳng phải mục đích là để tất cả mọi người tin rằng đầu óc Tần Y Nhân có vấn đề, lời nói của một con điên thì làm gì có trọng lượng, làm gì đáng tin chứ? Như vậy, sau này bất kể tôi có làm ầm ĩ, có đứng ra vạch trần bộ mặt thật ngoại tình của anh và ả nhân tình, thì cũng sẽ chẳng có một ai thèm tin nữa cả."

Y Nhân nghẹn ngào, từng chữ nhả ra như huyết lệ: "Làm như vậy, anh không chỉ bảo toàn được danh tiếng của tập đoàn, không cần phải chia cho tôi một cắc tài sản nào khi ly hôn, mà còn có thể đường đường chính chính rước con khốn Hứa Thanh kia vào cửa, cùng ả song túc song phi suốt đời suốt kiếp. Đúng là một mũi tên trúng ba đích, Chu tổng quả thực quá cao tay!"

Bờ môi Chu Thư Sùng mím c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u, anh vẫn im lặng chịu trận, không mở miệng phản kháng lấy một lời.

Nhìn dáng vẻ cam chịu đó của anh, hốc mắt Y Nhân bỗng nhiên nóng rát.

Cô và Chu Thư Sùng quen biết nhau từ những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, bên nhau bao nhiêu năm trời mới tiến tới hôn nhân. Trước khi lễ cưới diễn ra, cả hai đã từng vô cùng mong mỏi và lên kế hoạch về một tổ ấm nhỏ có tiếng cười của trẻ thơ. Thế nhưng, thể chất của cô khó mang thai, cầu con ròng rã suốt mấy năm trời vẫn không có kết quả.

Về sau, để giải tỏa nỗi cô đơn cho vợ, Chu Thư Sùng đã tự tay mang về một chú ch.ó Golden Retriever nhỏ, nói rằng cứ coi như nuôi nuôi dạy con đầu lòng trước. Chú ch.ó Golden đáng yêu đó được chính anh đặt tên là Niên Niên. Khi đó, anh từng ôm cô vào lòng, dịu dàng thì thầm: "Niên niên hữu dư, tuế tuế bình an." Anh ước nguyện cho cô mỗi năm đều hạnh phúc, mỗi tuổi đều bình an.

Thế nhưng, đến khi Hứa Thanh tàn nhẫn ra tay đầu độc c.h.ế.t nó, gã đàn ông từng hứa hẹn bình an ấy lại chỉ lạnh lùng ném cho cô một câu nói vô tình: "Dù sao cũng chỉ là một con ch.ó thôi mà, em làm ầm lên làm gì? Ngoan, anh bỏ tiền mua cho em một con khác đắt tiền hơn là được chứ gì."

Y Nhân trừng mắt nhìn anh, nước mắt lăn dài: "Chu Thư Sùng, Niên Niên đã ở bên cạnh tôi suốt sáu năm trời. Sáu năm ròng rã! Anh có biết sáu năm sống trong cái căn biệt thự rộng lớn như nấm mồ này, tôi đã phải sinh tồn thế nào không?!"

"Những lúc anh danh chính ngôn thuận lấy cớ đi công tác để bay đi nước ngoài hú hí với người đàn bà khác, tôi chỉ có thể một mình cô độc ở nhà ôm lấy Niên Niên mà khóc nghẹn. Những đêm anh cả đêm không về, cũng chỉ có một mình nó nằm canh ở cửa, cùng tôi thức trắng chờ trời sáng! Đối với anh nó có thể chỉ là một con súc vật mua bằng tiền, nhưng đối với tôi, nó là chỗ dựa tinh thần, là niềm bấu víu duy nhất giúp tôi không phát điên trong cái cuộc hôn nhân thối nát này sáu năm qua!"

"Hứa Thanh nhẫn tâm đầu độc c.h.ế.t niềm hy vọng cuối cùng của tôi, vậy mà anh đến một lời mắng mỏ nặng tiếng cũng không nỡ dành cho cô ta! Anh thậm chí còn dùng quyền lực để giam lỏng tôi trong nhà, không cho phép tôi đi tìm cô ta để đòi lại công lý cho Niên Niên!"

hằng nguyễn

Yết hầu của Chu Thư Sùng lên xuống kịch liệt, đôi mắt anh cũng đỏ hoe từ lúc nào. Anh run rẩy vươn tay định chạm vào vai cô, giọng nói nghẹn ngào: "Y Nhân, xin lỗi em... anh..."

Y Nhân nín thở, nuốt nước mắt vào trong để chờ đợi một câu giải thích hay một lời thú tội tiếp theo từ anh. Thế nhưng, Chu Thư Sùng lại đột ngột dập tắt mọi hy vọng của cô bằng việc chuyển sang một chủ đề hoàn toàn khác, giọng nói trầm xuống đầy u uất:

"Hứa Thanh... cô ấy thực sự đã c.h.ế.t rồi. C.h.ế.t từ ba tháng trước."

Bốp!

Câu nói đó giống như một cái tát trời giáng mạnh bạo nện thẳng vào sau gáy Y Nhân, khiến toàn bộ m.á.u mủ và sự phẫn nộ trong người cô dồn hết lên não.

"Chu Thư Sùng! Anh có còn là con người nữa không?!" Y Nhân tức giận đến mức toàn thân run bần bật, cô gào lên lạc cả giọng: "Tôi đang đứng đây nói với anh về Niên Niên, nói về sáu năm thanh xuân thối nát mà tôi phải chịu đựng vì anh! Vậy mà mở miệng ra là anh lại đi bênh vực, lại đi nói với tôi về cái c.h.ế.t của con khốn đó sao?!"

Đối diện với cơn thịnh nộ tột cùng của vợ, Chu Thư Sùng chỉ biết bất lực cúi đầu, im lặng chịu trận.

Y Nhân tức điên đến mức không tự chủ được hành vi, cô dùng hết sức lực còn lại vươn tay chộp lấy ly nước thủy tinh đặt trên tủ đầu giường, thô bạo ném thẳng về phía anh. Chiếc ly sượt qua trán Chu Thư Sùng, đập mạnh vào bức tường phía sau vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Cô chỉ tay thẳng ra phía cánh cửa phòng bệnh, dùng chút hơi tàn cuối cùng để hét lên:

"Cút! Anh cút ngay ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy bản mặt ghê tởm của anh thêm một giây một phút nào nữa!"

 

Một lát sau, cô y tá phải lúng túng bước vào để giúp Y Nhân cắm lại kim truyền dịch do cô kích động làm lệch kim. Lúc này, mu bàn tay trái của cô đã sưng vù lên, đỏ mọng như một cái bánh bao nhỏ. Khoảnh khắc mũi kim y tế sắc nhọn được rút ra, những giọt m.á.u tươi đỏ thẫm lập tức rỉ ra thành dòng, nhuộm đỏ một khoảng ga giường. Y Nhân đau đến mức tái mét mặt mày, nhưng cô vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, kiên quyết không thốt ra một tiếng rên rỉ nào.

Đợi cho cô y tá băng bó xong xuôi, Y Nhân khẽ nhắm mắt, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình nghe thật bình tĩnh dù nó đã khàn đặc đi vì khóc:

"Y tá... tay tôi đang rất đau, phiền cô có thể giúp tôi tìm một thứ trong điện thoại được không?"

Cô y tá trẻ tốt bụng gật đầu: "Dạ được, cô cần tôi giúp gì ạ?"

"Trên chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường của tôi, cô mở ứng dụng trò chuyện ra, tìm người bạn có lưu tên là 'Hứa Thanh'. Phiền cô chụp lại toàn bộ màn hình lịch sử trò chuyện giữa tôi và cô ta gần đây, sau đó gửi thẳng vào số máy của luật sư Trương giúp tôi."

Cô y tá gật đầu đồng ý, nhanh ch.óng cầm lấy chiếc điện thoại lên và bắt đầu thao tác theo lời cô dặn. Thế nhưng, khi vừa cúi đầu lướt màn hình được vài giây, động tác của cô y tá bỗng nhiên khựng lại hoàn toàn. Cô ấy ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn Y Nhân bằng ánh mắt đầy kỳ quái và có chút sợ hãi:

"Nhưng mà... cô Tần ơi, toàn bộ lịch sử trò chuyện, tin nhắn qua lại giữa cô và cái người tên 'Hứa Thanh' này... thời gian hiển thị sớm nhất và cuối cùng cũng đã dừng lại từ ba tháng trước rồi mà ạ. Những ngày gần đây hoàn toàn trống trơn, không có một dòng tin nhắn nào mới cả... Cái này... liệu có còn dùng để làm bằng chứng được không cô?"

Cái gì?!

Lời nói của cô y tá giống như một tia sét giữa trời quang, đ.á.n.h thẳng vào đại não của Y Nhân khiến cô sững sờ hoàn toàn tại chỗ, toàn thân đông cứng như tượng đá.

Không quan tâm đến mu bàn tay đang sưng tấy và đau nhói vì rỉ m.á.u, Y Nhân giật phắt chiếc điện thoại từ tay cô y tá, run rẩy tự mình lướt màn hình.

Đúng như lời cô y tá nói, dòng thời gian của những tin nhắn khiêu khích, những bức ảnh giường chiếu dơ bẩn mà cô đinh ninh rằng mình vừa nhận được ngày hôm qua, ngày hôm kia... tất cả đều hiển thị ngày gửi cuối cùng là vào đúng cái đêm đẫm m.á.u của ba tháng trước. Ba tháng qua, tài khoản này hoàn toàn đóng băng, không hề có thêm bất kỳ một ký tự nào mới.

Sống lưng Y Nhân bỗng chốc lạnh toát, một nỗi sợ hãi nguyên thủy, kinh dị từ từ bò lên da gà.

Nếu Hứa Thanh thực sự đã c.h.ế.t từ ba tháng trước, và chiếc điện thoại này không hề nhận được bất kỳ tin nhắn nào mới... Vậy thì suốt những ngày qua, người phụ nữ trẻ trung luôn xuất hiện dưới tòa nhà theo dõi cô, kẻ ngày hôm kia đứng trước cửa nhà định vị quán bar thách thức cô, và kẻ ngày hôm qua tự tay hắt sơn đỏ lên xe cô... rốt cuộc là ai?

Và những tin nhắn, những cuộc gọi đầy mùi khiêu khích mà cô vẫn rõ mồn một nhìn thấy mỗi ngày... thực sự là bằng chứng tội ác của Chu Thư Sùng, hay thực sự giống như lời anh nói tất cả chỉ là những ảo giác điên rồ được sinh ra từ bộ não đã bị sang chấn đến hoại t.ử của chính cô?