Sau đó nữa thì gặp được Phó Lôi.
Phó Lôi của mười mấy năm trước cũng là cậu trai trẻ xuất thân từ nông thôn đang bắt đầu dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng.
Cái gì cũng từng làm, cái gì cũng dám liều mạng.
Lúc anh ấy mở chuỗi cửa hàng ăn uống ở cạnh trạm xe lửa thì Chu Tẫn bày sạp đ.á.n.h giày ở bên cạnh cửa hàng của anh ấy.
Trạm xe lửa có vô số người đến người đi, tiệm ăn là hình thức mở bán 24 giờ.
Có lúc rạng sáng hai giờ Chu Tẫn vẫn còn đang làm việc.
Một buổi tối nào đó Phó Lôi đột nhiên tới ngồi hút t.h.u.ố.c bên cạnh anh, tán gẫu với thằng nhóc trưởng thành sớm này vài câu. Trong lòng nghĩ thằng nhỏ này có ý tứ ra phết, lại còn ở cùng một thị trấn ngoài quê cũ nữa, sau đó liền nói rằng muốn giúp đỡ anh.
Chu Tẫn mừng rỡ cực kỳ: "Anh! Em muốn vào làm ở tiệm ăn của anh, rửa chén bát ở sau bếp cũng được."
Phó Lôi lắc đầu: "Tuổi của chú mày nhỏ quá, lỡ có ai nhìn anh không vừa mắt rồi tố cáo anh sử dụng lao động trẻ em thì không phải chơi c.h.ế.t anh mày à."
"Nhóc này, muốn đi theo anh thì phải đi học trước, chữ to còn không biết đọc thì anh cần chú mày làm gì."
Phó Lôi giúp anh vào học trường cấp hai nội trú, tốt nghiệp cấp hai xong liền vào trường học nghề.
Thời gian đó bởi vì tiệm ăn của Phó Lôi buôn bán ế ẩm nên phải đóng cửa, anh ấy lại kiếm mặt bằng mới quyết định làm vụ lớn, hùn vốn với người khác mở KTV.
Lúc Kim Cương khai trường thật sự vô cùng long trọng, làm ăn cũng rất tốt.
Kiếm được quá nhiều tiền là sẽ bị người ta đố kỵ.
Điều may mắn của Phó Lôi là anh ấy đã hùn vốn với người khác mở quán, mà đối tác của anh ấy lại là người bạn đã quen biết nhiều năm tên là Tôn Đại Sấm, người ta thường gọi gã là anh Sấm.
Hồi Phó Lôi còn mở tiệm ăn gần trạm xe lửa thì anh Sấm mở một cửa hàng sửa di động và sòng bài ở cách sau đó một con phố.
Gã thông minh hơn Phó Lôi, cũng có năng lực. Khu vực cạnh trạm xe lửa thượng vàng hạ cám đủ hạng người, loại người gì cũng có, ở nơi đó anh Sấm rất nổi danh.
Nổi danh tới mức nào cơ?
Buổi sáng bạn bị kẻ trộm lấy mất ví tiền, buổi chiều tìm người nhờ vả anh Sấm, anh Sấm đang ngậm điếu t.h.u.ố.c đ.á.n.h bài, tùy tay gọi một cuộc điện thoại thì không quá một tiếng sau ví tiền của bạn đã được trả lại tận tay.
Cánh tay đầy hình xăm, đeo chiếc vòng cổ to bự, thân hình cường tráng hơi mập, mặt mũi hung hãn khó gần. Đó chính là anh Sấm.
hằng nguyễn
Không ai biết Phó Lôi trông lịch sự nhã nhặn thế đã quen biết rồi thành bạn bè với anh Sấm bằng cách nào, nhưng sự thật hai người bọn họ là bạn rất thân. Có lần anh Sấm uống say còn ngồi trên bàn rượu vỗ vai Phó Lôi rồi cảm khái: "Lôi T.ử là huynh đệ cả đời này của tao. Năm đó tao mở tiệm sửa di động ở trạm xe lửa, có lần bán cái thẻ nạp đã xài rồi cho một thằng nước ngoài, mẹ nó chỉ mỗi ba mươi tệ thôi mà thằng đấy như phát điên lên cầm d.a.o đ.â.m tao. Con d.a.o dài đến nỗi ruột của tao sắp lòi ra, xung quanh ai cũng sợ chạy mất dép. Nếu không có Lôi T.ử chạy đến giúp tao thì đm tao đã sớm c.h.ế.t trong tay thằng điên kia rồi!"
Ơn cứu mạng, tất nhiên sẽ không giống bình thường.
Nguyên một kì nghỉ hè này tôi đều làm thêm ở Kim Cương.
Lần thứ hai gặp Chu Tẫn là vào buổi tối ngày hôm sau khi anh cầm lon coca kia đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lầu ba của KTV vàng son lộng lẫy, đèn đuốc huy hoàng.
Siêu thị nhỏ ở vị trí trung tâm của lầu ba, thiết kế như vậy để thuận tiện cho việc mua đồ của khách hàng.
Lúc không có người tôi sẽ đứng cắt trái cây ở quầy bar, còn Đào T.ử thì lười biếng ngồi cạnh gọi điện thoại cho cậu bạn trai yêu qua mạng của mình.
Sau đó trong những âm thanh thấp thoáng truyền tới, tôi nhìn thấy cửa thang máy ở phía xa mở toang, có mấy gã đàn ông xăm đầy hai cánh tay đi ra với vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Bọn họ lướt ngang qua cửa kính trước mặt siêu thị rồi đi thẳng vào một gian phòng ở cuối hành lang.
Tôi liếc mắt nhìn một cái rồi mau ch.óng cúi đầu.
Gã trai cầm đầu trông rất trẻ tuổi, hai tay đút túi quần, miệng ngậm một cây kẹo m út, mặt mày lạnh lùng nhưng cũng lộ vẻ nổi loạn không thèm che giấu.
Đó chính là Chu Tẫn.
Bọn họ đi vào phòng riêng nhưng không khóa kín cửa, chỉ một lát sau đã truyền ra hàng loạt tiếng đ.á.n.h nhau ầm ĩ, có tiếng tay đ.ấ.m chân đá lên da thịt còn xen lẫn cả vô số tiếng c.h.ử.i rủa và kêu khóc.
Ngay sau đó là mấy tên đàn ông mặt mũi bầm dập bị đạp ra ngoài.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Chu Tẫn đ.á.n.h nhau.
Anh giơ chân đạp mấy tên kia ngã xuống dưới, mỗi nắm đ.ấ.m rơi xuống mặt đối phương đều phát ra tiếng thùm thụp khiến lòng người run sợ.
Cuối cùng gã trai kia đứng thẳng lên, xoa nắn cổ tay đã ê ẩm, mặt hiện vẻ lạnh lẽo nhìn những người đó: "Cút đi, sau này ông đây còn nhìn thấy chúng mày tới chỗ này thì tao gặp một lần đ.á.n.h một lần."
Lúc đám người kia sợ đến nỗi tè ra quần thì tôi cũng vội cúi đầu xuống giả bộ như chưa nhìn thấy gì.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, ngay lúc tôi đang nghiêm túc cắt trái cây cho vào khay thì có tiếng bước chân đến gần, có một bàn tay giơ đến trước mặt tôi rồi gõ xuống bàn.
"Chị à, có phải mình từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
Vẫn là giọng nói quen thuộc ngày hôm qua nhưng đã không phải giọng điệu hung ác tàn nhẫn khi nãy, ngược lại còn mang chút đùa giỡn và chế nhạo.
Nhưng mà hình như bàn tay đang gõ bàn kia vừa nãy đã cầm gậy đập người.
Tay tôi khựng lại, mới ngẩng đầu lên liền chạm vào đôi mắt đen láy của anh, tôi chỉ biết cười xấu hổ: "Hôm qua chúng ta vừa gặp nhau, ha ha."