Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 11



 

 

Chu Tẫn cong môi cười lên, tay chống vào hai cạnh bàn rồi nhìn tôi với nụ cười nhạt: "Tôi nợ em bao nhiêu tiền ấy nhỉ?"

 

"Hả? Cậu không có nợ tiền tôi." Khuôn mặt tôi trông rất nghiêm túc: "Em trai đừng quậy nữa."

 

"..."

 

Câu "em trai" này vừa phát ra đã khiến Chu Tẫn sửng sốt, sau đó trong mắt anh dần tràn ngập ý cười: "Ngày hôm qua thái độ của em cũng không phải thế này."

 

"....Ngày hôm qua anh cũng không đ.á.n.h người."

 

"...."

 

 

Anh nhướng mày rồi lại ho nhẹ một tiếng, nhanh ch.óng giải thích: "Em sợ cái gì, tôi không đ.á.n.h con gái."

 

Mặc dù không đ.á.n.h con gái nhưng đã đ.á.n.h nhau thì cũng không phải là trẻ ngoan.

 

Tôi c.h.ử.i thầm trong lòng nhưng trên mặt chỉ cười không nói thêm gì, tay tiếp tục cắt trái cây còn đầu chỉ mong gã này mau mau rời đi.

 

Vậy mà anh lại thảnh thơi đứng dựa vào quầy bar, vừa ăn trái cây trong khay vừa câu được câu không mà đứng nói chuyện với tôi:

 

"Tên em là Đại Yên đúng không, là sinh viên của Cửu Kinh à?"

 

"Em tới đây làm thêm thì Vương Đức Hưng trả cho em bao nhiều tiền?"

 

"Buổi tối em về nhà có sợ không? Có ai tới đón em về nhà không?"

 

Hai bên chẳng quen biết gì nhau mà anh còn hỏi một đống chuyện như thế trông đáng ghét cực kỳ.

 

Nhưng anh vẫn cứ nhìn tôi một cách nghiêm túc rồi thỉnh thoảng lại cười, mặt mũi cũng chẳng sợ hãi gì, ánh mắt thẳng thắn vô tư phảng phất không hề cảm thấy có chỗ nào không ổn.

 

Chẳng biết là thực sự không hiểu hay đang giả bộ không hiểu.

 

Tôi cau mày, trong lòng đang nghĩ không biết nên trả lời anh thế nào thì bên ngoài cửa kính có một thanh niên tóc vàng miệng đang ngậm điếu t.h.u.ố.c đi tới:

 

"Có chuyện gì vậy anh Tẫn, đi thôi anh."

 

Chu Tẫn ừ một tiếng, lúc đứng dậy còn thuận tay cầm hai lon coca trên giá đi luôn.

 

Tôi cứ nghĩ anh đưa cho gã tóc vàng kia nhưng kết quả anh lại đặt lon coca lên bàn: "Tôi có việc nên đi trước đây, cái này cho em."

 

Giỏi thật đấy.

 

Đợi đến lúc mấy người họ đi rồi tôi cầm lon coca kia đặt lại trên kệ một lần nữa.

 

Trong nhận thức của tôi, tôi và Chu Tẫn là người của hai thế giới khác nhau.

 

Từ nhỏ thành tích học tập của tôi đã rất ưu tú, là học sinh ngoan ngoãn trong mắt mọi người.

 

Mà Chu Tẫn, lại là một gã lưu manh.

 

Anh thường xuyên đến Kim Cương bởi vì nơi này là địa bàn của Phó Lôi, anh tới đây trông chừng thay anh ấy.

 

Kim Cương bên ngoài trông ngăn nắp đẹp đẽ, huy hoàng xán lạn nhưng những thứ phát sinh không một tiếng động trong bóng tối kia, thì một nhân viên phục vụ nhỏ bé chỉ phụ trách thu ngân ở siêu thị như tôi sẽ không thể biết.

 

Sau này tôi thường xuyên nhìn thấy anh ở Kim Cương.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Anh hay đi cùng với thanh niên tóc vàng gọi anh là anh Tẫn.

 

Tóc vàng nhìn qua cũng chẳng lớn hơn anh mấy tuổi, đầu mũi tròn tròn, trông khuôn mặt cậu ta rất buồn cười, cậu ta hay gọi tôi là "chị dâu".

 

Tôi vô cùng hoảng sợ: "Cậu, cậu đừng có mà gọi lung tung!"

 

Vẻ mặt của tóc vàng cực kỳ vô tội, đang định mở miệng nói gì đó thì lại bị Chu Tẫn quay lại vỗ một phát vào đầu: "Biến giùm!"

 

Sau đó anh đặt một lon coca lên bàn rồi nhìn về phía tôi.

 

Gã trai nhìn trông rất bình tĩnh, còn ho nhẹ một cái nhưng vấn đề là vành tai đã hơi ửng hồng.

 

Khoảnh khắc mắt vừa chạm mắt tôi liền cúi đầu, đẩy lon coca kia lại chỗ anh.

 

"Tôi không thích uống coca, anh cầm đi đi."

 

"Thế em thích uống cái gì?"

 

"....Nước sôi."

 

"....Em có bình giữ nhiệt không, tôi đi rót cho em."

 

"...."

 

Hôm nay lúc được tan làm đã là hơn mười giờ tối.

 

Mà cuộc sống về đêm ở thành thị vẫn rất náo nhiệt, xe cộ lên phố rất nhiều.

 

Nhà tôi cách Kim Cương tầm mười phút đi xe điện, mấy ngày đầu đi làm mẹ tôi tới đón tôi vài lần nhưng sau rất nhiều lời khuyên bảo của tôi thì cuối cùng bà ấy cũng đồng ý cho tôi tự đi xe về nhà.

 

Nhưng không ngờ hôm ấy tôi vừa thay quần áo ra cửa liền nhìn thấy Chu Tẫn.

 

Anh ngồi trên một chiếc xe máy trông rất ngầu, thấy tôi đi ra liền dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, cười vô cùng rạng rỡ:

 

"Chị à, để tôi đưa em về nhà đi."

 

hằng nguyễn

"...Không cần, nhà tôi cách đây rất gần."

 

"Vậy em đưa tôi về nhà?"

 

Anh nhướng mày, nhếch miệng cười nói: "Rồi lát nữa tôi lại đưa em về?"

 

Tôi thở dài, nói với anh một cách bất đắc dĩ: "Chu Tẫn, tôi với anh không quen biết gì nhau."

 

Trong tiềm thức tôi luôn cảm thấy phải phân rõ giới hạn với anh.

 

Hành động của gã lưu manh này trong vài ngày nay đã thể hiện rõ là đang muốn cua tôi, tôi nhất định phải bóp tắt ý nghĩ đó của anh trong lúc nó vừa được sinh ra.

 

Quả nhiên tôi vừa nói xong thì nụ cười trên môi Chu Tẫn đã tắt ngấm, anh nghiêm túc nói với tôi: "Rồi cũng sẽ quen thôi, nào có ai ngay từ đầu đã thân quen với nhau đâu."

 

"Anh biết ý của tôi mà, vốn dĩ chúng ta đã không phải người cùng một thế giới, sau này cũng sẽ không thân quen được."

 

Lời nói đến vậy thôi, lúc này ánh mắt của Chu Tẫn tối sầm lại, im lặng một lúc mới nói:

 

"Ừ, tôi hiểu rồi."

 

Sau đó anh đội mũ bảo hiểm lên phóng xe lao đi ngay.