Tôi thà phải đối mặt với một trăm Trương Giai Giai cũng không muốn đối mặt với một Tống Tiếu.
Chu Tẫn nói sai rồi, từ xưa đến nay tôi chưa bao giờ là một người tốt.
Nội tâm đê hèn khiến tôi kéo Chu Tẫn đang nằm ngủ trên sô pha ra ngoài.
Không phải Tống Tiếu muốn gọi anh đi cắt bánh kem sao? Lúc không tìm thấy anh đâu nhất định cô ta sẽ rất thất vọng.
Tôi không muốn giấu giếm những điều này với Chu Tẫn, cho nên tôi bình thản nói ra hết thảy mọi thứ trước mặt anh.
Quả nhiên Chu Tẫn đã mắng một tiếng: "Vãi!"
"Vậy nên em lừa tôi ra đây không phải vì em thích tôi, muốn làm người yêu tôi?"
Khóe miệng tôi co quắp: "Em trai nghĩ nhiều quá rồi, tôi với anh sao có thể, chúng ta cùng lắm là bạn bè thôi."
"Tại sao?"
Chu Tẫn cười nhạt nhìn tôi: "Lại là vì không phải người cùng một thế giới? Hôm nay em nói rõ ràng cho tôi, tôi là người ở thế giới nào?"
Niên thiếu đã phải trải qua quá nhiều nhấp nhô thì suy nghĩ sẽ luôn trưởng thành hơn người bình thường.
Tỷ như tôi, cũng tỷ như Chu Tẫn.
Rõ ràng chỉ là một thiếu niên nhưng trong mắt anh lại có rất nhiều thứ, đôi lúc khiến người ta không kháng cự nổi.
Tôi đã sớm biết, Phó Lôi có thể yên tâm giao cả một khu Kim Cương lớn như thế cho anh trông giữ, thì sao anh có thể là một thiếu niên bình thường được.
Nhưng anh đúng thật chỉ là một thiếu niên.
hằng nguyễn
Khi ấy Chu Tẫn thông minh, kiệt ngạo, tự phụ nhưng cũng rất mâu thuẫn.
Đối với người mình thích anh sẽ giả vờ trấn định, vành tai ửng hồng.
Dù bị cự tuyệt thì thái độ vẫn rất cố chấp, vẻ mặt hiện rõ vẻ không phục.
Trên cầu vắng lặng không bóng người, chợt anh đột nhiên bước tới khiến tôi sợ hết hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó gã trai dáng người cao dỏng này vươn tay vòng tôi lại trên thành lan can, anh cúi đầu nhìn tôi, trong khoảng cách gần trong gang tấc ấy tôi thấy sự yếu ớt lập lòe nơi đáy mắt anh.
Cơ thể tôi tựa vào vòng bảo hộ của cây cầu, không tự chủ được mà trượt xuống dưới: "Chu Tẫn, anh định làm gì vậy, đừng quậy nữa."
Anh nở nụ cười, tôi trượt người xuống thì anh cũng cúi người xuống theo không nhường một tấc, vẻ mặt có hơi lạnh lùng.
Tôi nuốt nước miếng một cái, trong lòng run cầm cập.
Một giây sau đó anh xách tôi lên, giữ tôi lại giữa vòng bảo hộ và vòng tay anh rồi nghiêng đầu nhìn tôi: "Chị à, tôi cực kỳ ghét lúc chị nói chúng ta không phải người cùng một thế giới đấy. Đường tôi đi là tôi có thể tự chọn à? Nếu có thể tôi cũng muốn có một gia đình đầy đủ, có một xuất thân tốt đẹp, có thể vào học trường đại học danh tiếng như mấy người. Nếu có thể lựa chọn ai mà nguyện ý sống một cuộc đời như thế này chứ?"
"Em nói em không phải là người tốt, nhưng thực ra tôi cũng đâu phải người tốt gì đâu. Ngay lần đầu tiên em nói ra những lời đó thì trong lòng tôi đã xuất hiện ý nghĩ muốn bóp nát em đấy, em biết không?"
Sắc mặt tôi hơi trắng, nhìn chằm chằm vào anh: "Chu Tẫn, có lẽ anh hiểu lầm rồi. Tôi không có ý gì khác, không lẽ anh cảm thấy tôi nói với anh mấy câu đó có ý nghĩa gì khác sao?"
Anh nhếch miệng, nở nụ cười sâu xa: "Em nói xem?"
"Vậy nhất định là anh hiểu lầm rồi. Tôi là gia đình đơn thân, cũng chẳng có xuất thân tốt đẹp gì, so với anh thì có tốt hơn bao nhiêu đâu."
Tôi bình tĩnh nói khẽ: "Tôi nói chúng ta không cùng một thế giới, là bởi vì cách sống của chúng ta quá khác nhau. Tôi sống nương tựa với mẹ tôi, từ nhỏ tôi đã thật thà yên phận, cuộc sống của chúng tôi là một cuộc sống bình phàm ổn định, anh có hiểu không?"
"Không hiểu."
Anh nhướng mày, thế mà còn giơ tay bẹo má tôi: "Chị à, chị đừng có nói mấy thứ vô dụng kia với tôi. Lần nay là chị trêu chọc tôi trước, tôi đã nói là đừng có đùa tôi rồi mà."
"Với lại hình như chị có hiểu lầm gì với tôi thì phải, tôi cũng người sống bình phàm ổn định, chưa từng làm chuyện đốt nhà cướp của gì cả. Chị không thể chưa hiểu rõ gì mà đã dán cái mác đó cho tôi được."
"Cho nên đừng làm mấy thứ vô dụng này nữa, hẹn hò với tôi đi. Chị không hẹn hò với tôi thì tôi đi tìm Tống Tiếu giờ đấy."
Quả nhiên, lưu manh thành tánh.
Tôi đập rớt cánh tay anh xuống, nhíu mày nói: "Đừng táy máy tay chân, Chu Tẫn, anh nghe cho rõ đây. Anh muốn ở bên ai là chuyện của anh, không cần cố ý nói cho tôi biết. Hôm nay tôi kéo anh là ngoài là do nhất thời xúc động, anh không cần lấy Tống Tiếu ra nói, không liên quan gì đến tôi hết."
Chu Tẫn sửng sốt, cười rộ lên như đóa hoa hướng dương: "Giận à? Tôi đùa thôi."
Tôi không nhịn được lườm anh một cái, đẩy anh ra rồi đứng dậy rời đi: "Đừng có quậy nữa, đi về."
Kì nghỉ hè kết thúc, sau khi khai giảng tôi đã là sinh viên năm hai.
Năm ấy xảy ra rất nhiều chuyện.
Nói đúng ra thì đây cũng là bước ngoặt của đời tôi.
Chu Tẫn thường xuyên gửi tin nhắn cho tôi, hẹn tôi ra ngoài chơi.
Tôi nghiêm túc trả lời anh rằng tôi phải đi học, phải học thật tốt. Lúc rảnh rỗi còn phải đi tìm vài chỗ làm gia sư để kiếm thêm thu nhập.
Tôi còn thuận miệng nói một câu, Kim Cương là cái KTV to như vậy mà sao lại trả lương trễ thế?
Tôi làm thêm nửa tháng, tính ra tiền lương cũng được một ngàn tám.
Tiền lương của Đào T.ử và mọi người cũng chưa được trả, bọn họ có nói với tôi rồi, cũng chẳng phải lần đầu tiên bị như vậy. Có khi còn trễ lương tận một hai tháng mới trả, nhưng cũng chỉ là trễ thôi, chưa đến mức quỵt lương.