Dưới Gốc Tùng Đen

Chương 17



 

 

hằng nguyễn

Nhưng tôi thật sự cần gấp, sắp tới là sinh nhật của mẹ tôi, tôi có tổng cộng mấy ngàn tệ nên muốn đi mua cho bà ấy một sợi dây chuyền vàng.

 

Mấy đồng nghiệp làm ở cửa hàng bách hóa với mẹ hầu như trên cổ ai cũng có một sợi dây chuyền vàng.

 

Tôi muốn cho mẹ một bất ngờ.

 

Sau khi tôi oán giận với Chu Tẫn rằng Kim Cương của bọn anh lại nợ lương thì ngay trưa hôm đó Chu Tẫn đã tới trường tôi.

 

Lúc đó tôi đang ăn cơm với cô bạn học mới quen Trần Ngọc ở căn tin.

 

Vào thời điểm giữa trưa nhiều người nhất, Chu Tẫn đột nhiên xuất hiện ở đó.

 

Anh mặc nguyên bộ đồ đen, vòng eo rắn chắc, vóc người thon dài, lúc đi bộ vẫn ngẩng cao đầu như trước, lưng duỗi thẳng tắp, lông mày nhướng lên.

 

Ngay ánh mắt đầu tiên nhìn thấy anh tôi đã mau ch.óng cúi thấp đầu, giấu kín thân thể sau đám người chen chúc.

 

Nửa tiếng trước anh hẹn tôi ra ngoài ăn trưa, tôi nói đã hẹn với bạn học ăn ở căn tin, không rảnh.

 

Kết quả là người này cứ thế công khai mà chạy tới.

 

Căn tin của trường rất lớn, cũng có rất nhiều người, tôi nghe được không ít người đang bàn tán:

 

"Bạn nam kia là ai thế, trông đẹp trai quá đi."

 

"Chắc không phải là sinh viên trường mình đâu, trường mình mà có chủng loại trai đẹp này ư?"

 

"Chu Tẫn của học viện hóa chất đấy, mấy người không nhận ra à. Cậu ta rất nổi tiếng, là hot boy kiêm đầu gấu của trường đó. Trường dạy nghề hóa chất thì loại người nào chẳng có, thế mà đám lưu manh kia ai cũng nghe lời cậu ta, nghe nói nhà cậu ta có liên quan tới xã hội đen, cả trường có ai dám chọc cậu ta đâu..."

 

Giọng nói càng ngày càng nhỏ của bạn học kia càng làm tăng thêm vẻ thần bí cho lai lịch của Chu Tẫn.

 

Lúc tôi vẫn đang làm con rùa đen rúc đầu thì đã không ngừng có người tới bắt chuyện với Chu Tẫn, thậm chí Tống Tiếu không biết cũng từ nơi nào vội vã chạy tới.

 

Tống Tiếu vẫn luôn ngây thơ lãng mạn nay lại vui vẻ vây quanh anh nhiệt tình hỏi han:

 

"Chu Tẫn! Sao cậu lại ở đây vậy? Cậu ăn cơm chưa, mình mời cậu đi căn tin số 5 ăn, chỗ đó còn có cả cơm tây...."

 

"Không rảnh, tôi đến tìm người."

 

"Hả, cậu tìm ai thế?"

 

Căng tin to lớn náo nhiệt, tôi nhìn thấy Chu Tân nghiêng đầu nhìn Tống Tiếu cười nhẹ, ngay lúc cô ta đỏ mặt xấu hổ lại hỏi: "Tôi tìm Đại Yên, cậu có nhìn thấy cô ấy không?"

 

Nháy mắt đó vẻ mặt của Tống Tiếu trở nên ngơ ngác: "Ai? Cậu nói cậu tìm ai?"

 

Chu Tẫn không để ý đến cô ta nữa, trực tiếp đi ngang qua người cô ta, nhìn quanh một vòng rồi mới gân cổ hô lớn: "Đại Yên! Ra đây đi! Em ở đâu vậy?!"

 

Dưới ánh mắt khiếp sợ của Trần Ngọc, tôi chậm rãi giơ tay lên.

 

Sau đó liền thấy Chu Tẫn mang vẻ mặt đều cáng của anh bước nhanh tới chỗ tôi, lên tiếng trêu chọc: "Trốn khá kĩ đấy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Người này đường hoàng ngồi xuống, chen cả Trần Ngọc sang chỗ khác. Trần Ngọc xưa nay vẫn luôn điềm đạm ít nói bây giờ lại xấu hổ như con tôm vừa luộc.

 

Ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn hết về phía này.

 

Tôi che mặt trừng mắt cảnh cáo anh: "Anh làm gì vậy, đến trường tìm tôi làm gì?"

 

Chu Tẫn vẫn trưng cái vẻ mặt "có chuyện gì to tát đâu" ra, giơ khuôn mặt đẹp trai kia lên nói với mấy người đang ăn cơm bên cạnh:

 

"Ăn no chưa? Ăn no rồi thì nhanh đi chỗ khác đi, ngồi ở chỗ này làm đèn phát quang hay gì."

 

Rất mau liền ngay cả Trần Ngọc cũng vội vàng bưng khay đồ ăn đi chỗ khác.

 

Tôi hít một hơi thật sâu: "Chu Tẫn, đến cùng là anh muốn làm gì?"

 

Anh hạ giọng cười nói: "Em vẫn không chịu hẹn hò với tôi mà cứ luôn hỏi tôi mấy câu khó hiểu thế này, em thấy vậy có thích hợp không?"

 

Đầu óc tôi chậm lại hồi lâu mới phản ứng được hình như gã em trai nhỏ tuổi hơn tôi này đang lái xe, nhất thời hai mắt tôi tóe lửa: "Chu Tẫn! Anh nói chuyện cho đàng hoàng vào, đừng có đùa giỡn lưu manh!"

 

"Vậy mà đã coi là lưu manh?"

 

Đôi mày của anh nhướng lên, vẻ mặt vô tội cực: "Thôi được rồi chị à, tôi sai rồi, tại bình thường nói chuyện với đám kia quen miệng mất."

 

Tôi nhịn cơn tức trong người rồi nhíu mày nhìn anh: "Đến cùng là anh đến tìm tôi có chuyện gì, có chuyện nói mau."

 

"Tôi đói, còn chưa ăn cơm đây này."

 

"Nói xong đi ra ngoài ăn."

 

"Chị ra ngoài ăn với tôi."

 

"Không đi."

 

"Haiz, vậy thì thôi."

 

 

Chu Tẫn thở dài một tiếng, ngay giây sau anh vươn tay kéo khay đồ ăn đã ăn được một nửa của tôi tới trước mặt: "Vậy tôi ăn đồ ăn còn dư của chị đi."

 

"Chu Tẫn!"

 

"Không sao mà, tôi không chê. Thế này vẫn hơn hồi bé nhặt cơm thừa của người khác ăn nhiều."

 

"...."

 

Tôi hít một hơi thật sâu, cam chịu số phận mà đứng dậy: "Anh muốn ăn cái gì, tôi đi lấy cho anh."

 

"Chị xem rồi lấy đi, chị mua gì tôi cũng thích."

 

Gã trai ngẩng mặt lên cười vô cùng xán lạn.

 

Ngày đó tôi mua một khay đồ ăn đơn giản có hai món mặn một món chay, Chu Tẫn không kén ăn, vui vẻ ăn hết sạch.